Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:46:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong Vân Tiêu liền định dậy rời , y Lưu quản sự , hóa đơn tháng , mà là t.ửu lầu Vân Lai ở trấn Bình An xếp hạng nhất về doanh .
Không vì , thấy trấn Bình An đạt hạng nhất, y liền cảm thấy, chắc chắn là nữ t.ử kỳ lạ nghĩ món đồ ăn gì ngon .
Vân Lão phu nhân thấy Vân Tiêu , vội vàng hỏi:
"Thế nào, những nữ t.ử ai lọt mắt ?".
Vân Tiêu liếc xấp chân dung đặt bàn, lông mày khỏi khẽ nhíu .
"Tổ mẫu, giờ tôn nhi vẫn bàn chuyện cưới hỏi, những việc cứ để hãy , tôn nhi còn chút việc xin phép , ngày mai tới thỉnh an ", đoạn liền ngoảnh đầu mà rảo bước rời .
Vân Lão phu nhân ở hoa sảnh thấy bước chân như chạy trốn của tôn t.ử nhà , bực buồn .
"Cái thằng nhóc con , giờ càng lúc càng trơn trượt , cứ hễ nhắc tới chuyện cưới xin là chạy nhanh hơn Thỏ...", trong lời thể , Vân Lão phu nhân sủng ái đứa tôn t.ử , vì thế những nữ t.ử tuyển chọn cho y ai là gia thế, tướng mạo, tài tình đều xuất chúng, mà Vân Tiêu chẳng trúng lấy một .
Mụ mụ bên cạnh thấy lời của Vân Lão phu nhân, vội lên tiếng an ủi:
"Đại Thiếu Gia giờ còn trẻ, dồn hết tâm trí việc ăn, lẽ qua một thời gian nữa, khi thông suốt, cần lo liệu, đều tới cầu xin lo liệu giúp chứ".
"Còn nhỏ gì nữa, giờ đều sắp nhược quán , ngày Phụ Thân nó lúc nhược quán thì nó sắp đời , ngươi xem, thằng nhóc trong lòng cô nương khác nên mới mắt những chọn cho nó ?".
"Chắc là , lão phu nhân tuyển chọn hết những nữ t.ử tướng mạo tài tình xuất chúng ở Kinh Đô , vả , cũng Đại Thiếu Gia ở bên ngoài thái độ khác lạ với nữ t.ử nhà nào cả".
Bên hai đang thảo luận xem Vân Tiêu trong mộng , mà bên Vân Tiêu lá thư Đồng chưởng quỹ gửi tới, khóe miệng tự giác mà nhếch lên.
Giờ đây Đồng chưởng quỹ cũng là vì tâm lý gì, mỗi tháng khi cử gửi hóa đơn đều sẽ thuận tay thêm một lá thư.
Thực nội dung thư cũng việc gì quan trọng, chẳng qua là bàn giao một chút về các món ăn mới của t.ửu lầu, chỉ là trong đó sẽ kèm theo về cảm nhận của bản khi ăn món mới tại chỗ Hàn Nhất Nhất.
Nội dung thư dài, Vân Tiêu xem chừng một tuần , cái tên quen thuộc đó, mày mắt Vân Tiêu mà đều là ý .
Vốn tưởng rằng bản rời khỏi trấn Bình An, hình bóng Cô Gái sẽ theo đó mà cùng biến mất, nhưng trở về kinh đô mới Phát Hiện, hình bóng Cô Gái mà dường như ma pháp gì đó, luôn xuất hiện trong trí não .
Thực đây khi Vân lão phu nhân đề cập chuyện thành với Vân Tiêu, sẽ phản cảm đến mức đó, nhưng từ trấn Bình An trở về, chỉ cần Vân lão phu nhân đề cập chuyện thành , liền sẽ tìm cớ rời , chạy còn nhanh hơn Thỏ.
Lưu quản sự ở bên cạnh thấy bộ dạng của thiếu đông gia nhà , con ngươi khỏi tối sầm , bức thư của Đồng chưởng quỹ ông cũng xem qua, nhưng chuyện gì đáng để vui mừng đến thế , chỉ .
Nghĩ đến đây, đáy mắt Lưu quản sự thoáng qua một tia lo âu, định mở miệng gì đó, liền lời của Vân Tiêu cắt ngang.
“Lưu quản sự nếm thử mùi vị của món Đầu cá chưng ớt ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-me-don-than-ta-mang-hai-con-lam-giau-bang-he-thong/chuong-106.html.]
Lời , nỗi lo âu trong mắt Lưu quản sự càng đậm, thiếu đông gia nhà đây là ăn Đầu cá chưng ớt gì, đây là gặp Đầu cá chưng ớt mà.
“À, thôi ạ, nay gần đến ngày Tết, t.ửu lầu các nơi đều khá bận rộn, lúc sợ là quá thích hợp trấn Bình An”.
Vân Tiêu cũng ý nghĩ đột ngột của cho giật , Lưu quản sự , liền mở miệng đáp .
“Ừm, cũng chỉ tùy tiện thôi, thấy Đồng chưởng quỹ món Đông đó mỹ vị như , ngược khơi dậy lòng hiếu kỳ của ...”.
Nghe thiếu đông gia nhà thế, Lưu quản sự bấy giờ mới yên tâm, ông thật sự sợ vị tiểu chủ t.ử sẽ bất chấp tất cả mà gặp đó.
Cũng trách Lưu quản sự lo lắng, quả thực là phận của hai quá mức tương xứng, với phận Hàn Nhất Nhất hưu bỏ còn dắt theo hai đứa nhỏ, đừng là chính thê của Vân Tiêu, sợ là một thất thông phòng, Vân lão phu nhân đều thể nào đồng ý.
Hàn Nhất Nhất ăn món Đầu cá chưng ớt do Vân Lai t.ửu lầu , quả thực Phát Hiện một vấn đề, thế là Đồng chưởng quỹ trực tiếp kéo đến phòng bếp, bảo nàng cầm tay chỉ việc cho mấy vị đầu bếp.
Có điều Hàn Nhất Nhất vẫn khá hiếu kỳ về chuyện của Đồng chưởng quỹ và Vương Diễm Nhi, thế là mở miệng hỏi thăm.
“Hai các ngươi đến với thế, nhưng nhắc nhở ngươi nhé, nếu ngươi chọn Diễm Nhi, ngươi đối xử với nàng, đừng giống như tên khốn Hoàng gia , để nàng chịu uỷ khuất lớn như ”.
Nghe thấy lời Hàn Nhất Nhất, Đồng chưởng quỹ vội thu thần sắc, mở miệng đáp lời.
“Đó là đương nhiên, nhất định sẽ đối xử với nàng ”.
Hóa là đó ngày Vương mẫu từ Hoàng gia trở về Vương gia, lẽ do cảm xúc d.a.o động quá lớn, đổ bệnh, vặn Vương Tiểu Giang đến Vân Lai t.ửu lầu gia nhân, hai Tỷ bèn quyết định đưa Vương mẫu lên trấn xem Lang Trung.
Bệnh của Vương mẫu vốn là bệnh cũ tái phát, cần từ từ điều dưỡng một thời gian, nay trời lạnh, hai Tỷ để Vương mẫu về về vất vả, định bụng trị khỏi bệnh mới về.
Thế là Vương Diễm Nhi cùng Vương mẫu thuê tạm một căn nhà nhỏ trấn, còn về Vương Tiểu Giang thì ở cùng các gia nhân khác trong Vân Lai t.ửu lầu, việc cũng cảm ơn mấy lượng Bạc mà Nam Cung Uyên đưa cho Vương gia, nếu sợ là cũng thuê nổi nhà.
Sau đó Vương Diễm Nhi từ chỗ Vương Tiểu Giang Đồng chưởng quỹ ở một , Thê T.ử qua đời vài năm , quần áo ngày thường mà đều do tự giặt, vì thế cũng để cảm ơn Đồng chưởng quỹ cho Đệ Đệ Vân Lai t.ửu lầu gia nhân, Vương Diễm Nhi liền thỉnh thoảng ghé qua, giúp đỡ dọn dẹp vệ sinh, giặt giũ quần áo.
Hồi ở Hoàng gia, Đồng chưởng quỹ thấy Vương Diễm Nhi là một Cô Gái đáng thương, nay thấy nàng Ôn Nhu hiền thục như , khỏi nảy sinh tâm tư.
Còn về việc đây Lang Trung cơ thể Vương Diễm Nhi thương tổn căn bản, lẽ thể mang thai, Đồng chưởng quỹ ngược để tâm.
Việc cũng vì Thê T.ử đây của chính là vì khó sinh mà qua đời, thế nên theo cách của Đồng chưởng quỹ, thể sinh con lẽ cũng chuyện , còn về cơ thể suy nhược thì từ từ điều dưỡng là , nếu con, cùng lắm thì nhận nuôi một đứa.
“Tiệc rượu của hai tổ chức ...”.
“Vẫn , Diễm Nhi rình rang, thế là quyết định mời mấy quen thuộc, đơn giản ăn một bữa cơm là , nhưng nay gần đến ngày Tết, việc ở t.ửu lầu bận rộn, thời tiết quá mức lạnh lẽo, thế nên dự định qua cái năm , đến lúc đó Muội T.ử nhất định tới uống rượu mừng”.
“Chuyện là đương nhiên, nhất định sẽ tới”.