Xuyên Không Làm Hoàng Đế Mê Mẩn Món Ta Nấu - 5

Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:40:38
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hậu cuối cùng cũng nhận một chuyện. Chỉ cần Lâm Tịch còn sống, sớm muộn gì hậu cung cũng sẽ đổi chủ. Cho nên , nàng còn định dùng mấy thủ đoạn nhỏ nhặt nữa. Nàng … trực tiếp lấy mạng. Đêm đó, Trường Ninh cung bỗng loạn thành một đoàn. Tiếng cung nữ thét vang khắp hành lang.

— “Không ! Thái hậu nương nương xảy chuyện !”

Lâm Tịch còn kịp bước khỏi Ngọc Lan cung thì một đám thị vệ ập tới. Triệu công công sắc mặt tái mét.

— “Tịch phi nương nương… Thái hậu dùng canh do nấu xong thì hộc m.á.u ngất lịm.”

Ánh mắt Lâm Tịch lập tức trầm xuống. Nàng áp giải thẳng tới Trường Ninh cung. Vừa bước nội điện, mùi t.h.u.ố.c nồng đậm ập tới. Thái hậu giường, sắc mặt trắng bệch, khóe môi còn dính m.á.u đỏ sẫm. Các thái y quỳ kín cả phòng, ai nấy run như cầy sấy. Hoàng hậu bên cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe như lâu. Nhìn thấy Lâm Tịch, nàng lập tức bật dậy.

— “Tô Tịch! Ngươi thật độc ác!”

Một chén sứ ném thẳng xuống chân nàng. Choang! Mảnh vỡ văng tung tóe.

— “Thái hậu đối xử với ngươi như , ngươi dám hạ độc ?!”

Toàn bộ đại điện im phăng phắc. Lâm Tịch chén canh đất. Canh hải sâm tuyết liên, là món tối nay nàng tự tay . Một thái y run giọng mở miệng.

— “Khởi bẩm Hoàng thượng… trong canh Hồng Tâm thảo. Loại nếu dùng chung với hải sâm sẽ sinh độc mạnh, đủ khiến mất mạng.”

Ngay lập tức, một cung nữ kéo . Nàng quỳ rạp xuống đất lớn.

— “Nô tỳ tận mắt thấy Tịch phi bỏ thêm bột t.h.u.ố.c canh!”

Thanh Đào phía sợ đến bật .

— “Vu oan! Mỹ nhân nhà thể nào chuyện đó!”

Hoàng hậu lạnh lùng quát.

— “Câm miệng!”

Nàng sang Hoàng đế, nước mắt lưng tròng.

— “Hoàng thượng, chứng cứ rõ ràng. Người của Ngự thiện phòng cũng tìm Hồng Tâm thảo trong tiểu bếp Ngọc Lan cung.”

Vừa dứt lời, một thái giám lập tức dâng lên một túi t.h.u.ố.c. Bên trong đúng là Hồng Tâm thảo. Không khí trong điện lập tức nặng nề tới cực điểm. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Tịch. Đổi khác, lúc e rằng sớm sợ đến quỳ nổi. nàng chỉ lặng lẽ túi t.h.u.ố.c vài giây đó… bỗng bật . Tiếng khẽ nhưng đủ khiến cả điện ngây . Hoàng hậu lập tức lạnh giọng.

— “Ngươi còn ?”

Lâm Tịch chậm rãi ngẩng đầu.

— “Thần chỉ cảm thấy… kế hoạch thật sự quá vội vàng.”

Sắc mặt Hoàng hậu đổi.

— “Ngươi ý gì?”

Lâm Tịch trả lời ngay. Nàng chậm rãi bước tới bàn, cầm bát canh còn sót lên ngửi. Sau đó ánh mắt nàng lạnh hẳn.

— “Nếu thần thật sự đầu độc Thái hậu…”

Nàng đầu thẳng Hoàng hậu.

— “Vậy tại dùng thứ độc ngu xuẩn đến mức thái y nào cũng tra ?”

Cả điện sững . Lâm Tịch tiếp tục.

— “Hồng Tâm thảo mùi cực nặng, chỉ cần mở nắp nồi là thể phát hiện. Thần ngày nào cũng nấu ăn cho Thái hậu, chẳng lẽ dùng cách lộ liễu như để tự tìm c.h.ế.t?”

Một vài thái y . thật, loại độc quá dễ phát hiện. Hoàng hậu lập tức quát lớn.

— “Ngươi còn ngụy biện?!”

Lâm Tịch cúi xuống, dùng khăn tay chấm một ít m.á.u bên môi Thái hậu. Chỉ một giây , ánh mắt nàng lập tức đổi. Không đúng, đây m.á.u do trúng độc. Nàng bất ngờ ngẩng đầu.

— “Thái hậu khi phát bệnh khó thở ?”

Một cung nữ theo hầu vội gật đầu.

— “Có! Người đột nhiên thở nổi mới nôn m.á.u!”

Lâm Tịch siết c.h.ặ.t khăn tay. Nàng hiểu . Đây căn bản đầu độc mà là phản ứng dị ứng cực mạnh. Ở hiện đại, nàng từng gặp trường hợp tương tự trong nhà hàng. Lâm Tịch lập tức bước tới bên giường, một thái y quát lên.

— “To gan! Ai cho ngươi động Thái hậu?!”

— “Nếu còn cứu thì câm miệng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-hoang-de-me-man-mon-ta-nau/5.html.]

Giọng nàng lạnh đến mức khiến tất cả khựng . Ngay cả Hoàng đế cũng nheo mắt nàng. Lâm Tịch kéo nhẹ cổ áo Thái hậu xuống. Quả nhiên cổ và n.g.ự.c nổi đầy ban đỏ. Nàng lập tức đầu.

— “Thái hậu tối nay ngoài canh hải sâm còn dùng gì khác?”

Cung nữ run giọng.

— “Có… cua tuyết tiến cống Tây Vực…”

Lâm Tịch lập tức hiểu bộ. Thái hậu dị ứng hải sản. Mà Hồng Tâm thảo… chỉ là cái cớ để vu oan nàng. Hoàng hậu dường như cũng nhận điều gì đó, sắc mặt bắt đầu trắng nhưng Lâm Tịch bật dậy. Nàng thẳng Hoàng đế.

— “Thần thể cứu Thái hậu.”

Một thái y lập tức lạnh.

— “Ngươi tưởng là thần y ?”

Lâm Tịch thèm .

— “Nếu tiếp tục cho uống t.h.u.ố.c giải độc, tới một canh giờ Thái hậu sẽ thật sự mất mạng.”

Cả điện chấn động. Hoàng đế trầm giọng.

— “Ngươi cần gì?”

— “Gừng tươi, cam thảo, ngân hoa. Mong hoàng thượng cho chuẩn nhanh giúp thần .”

Triệu công công lập tức tự chạy . Nửa canh giờ , Thái hậu vốn hôn mê bỗng ho dữ dội chậm rãi mở mắt. Toàn bộ đại điện c.h.ế.t lặng. Một thái y già run giọng.

— “Tỉnh… tỉnh …”

Hoàng đế lập tức bước tới.

— “Mẫu hậu.”

Thái hậu yếu ớt mở mắt, câu đầu tiên khó nhọc   là:

— “Canh của Tịch nha đầu… độc…”

Ầm. Sắc mặt Hoàng hậu trắng bệch. Mà đúng lúc , ngoài điện bỗng truyền tới tiếng thị vệ.

— “Khởi bẩm Hoàng thượng! Đã bắt cung nữ lén bỏ Hồng Tâm thảo tiểu bếp Ngọc Lan cung!”

Một cung nữ kéo mạnh đại điện. Nàng thấy Hoàng hậu sợ đến mềm nhũn. Hoàng đế lạnh giọng.

— “Ngươi rốt cuộc rõ cho Trẫm.”

Cung nữ tới phát run.

— “Là… là của Phượng Nghi cung sai nô tỳ … Họ chỉ cần vu oan thành công sẽ cho nô tỳ xuất cung…”

Hoàng hậu lập tức quát lớn.

— “Tiện tỳ! Ngươi dám vu khống bản cung?!”

cung nữ như phát điên, liên tục dập đầu.

— “Nô tỳ dám dối! Chính ma ma cận của Hoàng hậu đưa t.h.u.ố.c cho nô tỳ!”

Không khí trong điện lạnh tới cực điểm. Hoàng đế chậm rãi đầu Hoàng hậu. Ánh mắt khiến nàng đầu tiên thật sự hoảng sợ.

— “Hoàng thượng… thần oan…”

— “Oan?”

Hắn bỗng bật nhưng nụ lạnh đến đáng sợ.

— “Ngươi suýt hại c.h.ế.t cả Thái hậu, còn oan?”

Hoàng hậu tái mặt. Nàng quỳ sụp xuống đất.

— “Hoàng thượng! Thần chỉ là nhất thời hồ đồ…”

Một câu chẳng khác nào tự nhận tội. Toàn bộ phi tần phía đều hít lạnh. Hoàng hậu… thật sự thua . Hoàng đế nàng thật lâu cuối cùng lạnh lùng phun từng chữ.

— “Hoàng hậu thất đức, mưu hại phi tần, kinh động Thái hậu. Tước quyền quản lý hậu cung. Cấm túc Phượng Nghi cung. Không lệnh của trẫm, vĩnh viễn bước nửa bước.”

Ầm.

Hoàng hậu như rút sạch sức lực, cả ngã quỵ xuống đất. Móng tay nàng cắm sâu lòng bàn tay tới bật m.á.u. Ánh mắt Lâm Tịch hận đến đỏ ngầu. Mà Lâm Tịch chỉ yên nơi đó. Không vui cũng hả hê. Nàng chỉ bỗng cảm thấy… hoàng cung thật sự quá mệt mỏi .

Loading...