Chu Tước nhỏ :
“Bạn của vẫn còn ở phía .”
“Cô đợi lát nữa ,” với Chu Tước nhỏ, “Đi thôi.”
Phạm vi đúng là rộng, chúng thêm mấy trăm mét nữa, đến giữa rừng núi, một con đường nhỏ, bên cạnh đều là cây cối vô cùng cao lớn, khiến các sinh vật mặt đất đều vô cùng nhỏ bé.
Lâm Linh vạch bụi rậm , , trong chốc lát sững sờ.
Trong khe núi, nhiều chim nhỏ màu trắng, hồng, xanh lá, xanh lam, đen, vàng.
Cũng một đậu cây, hoặc bay giữa trung, nhưng nhanh rơi xuống, vốn dĩ là tiếng chim hót véo von khe núi lúc chỉ âm thanh đau khổ của chúng.
Thật sự quá mức kinh hoàng.
Chu Tước nhỏ với Lâm Linh:
“Chính là đây!”
Lâm Linh nặng nề xoa đầu nó, “Cô , cô sẽ chữa khỏi cho chúng.”
Một chim nhỏ thấy cô, cảm thấy sợ hãi, vỗ vỗ cánh chạy, nhưng bay vài cái liền ngã xuống.
Chu Tước nhỏ lập tức chạy qua chiêm chiếp chiêm chiếp chíp chíp trung, các con chim nhỏ liền đều về phía cô, chạy nữa.
Số lượng quá nhiều, thể hình của các con chim nhỏ bé, mỗi con cần linh lực cũng cần bao nhiêu, cộng thêm ở đây là trong rừng cây, linh lực tiêu hao của cô nhanh đến thế.
Cô liền ở bãi đất trống, nhắm mắt giải phóng linh lực xung quanh, cô nghĩ đợi chúng thể bay lên thì đều cùng qua đây, còn một con cũng bay lên nổi thì cần trị liệu riêng.
Các chú chim nhỏ Chu Tước kể câu chuyện về con lương thiện , cô là đến để cứu chúng!
, cứu thế nào nhỉ?
Chúng là xảy chuyện gì, nhưng từ từ cảm thấy cánh và còn đau như nữa, một chim nhỏ thể bay lên , liền bay đến bên cạnh cô, chiêm chiếp chíp chíp kêu, trong khe núi âm thanh chim bay lượn và một tiếng hát.
“Cảm ơn cô!”
“Cảm ơn cô!”
Chúng đều vây quanh Lâm Linh, vui vẻ cảm kích với cô.
“Thật kỳ diệu!”
Lúc mặt trời bắt đầu nhô lên.
Lâm Linh chìa tay bảo chúng đều áp sát đây, các chú chim nhỏ liền bay đến cánh tay cô, những chú chim nhỏ xinh sắc màu rực rỡ ánh mặt trời sức sống, lông vũ cũng sáng bóng hơn lúc nãy, cô ở cự ly gần giải phóng một ít cho chúng, các chú chim nhỏ thương nhẹ liền khỏi giống như Chu Tước nhỏ .
Gần đó cũng một chim nhỏ qua đây.
Chu Tước nhỏ :
“ còn bạn khác, thể qua ?”
“Có thể.”
Cô cũng là bao nhiêu chim nhỏ, nhưng tình hình chắc là ít .
Các chú chim nhỏ thương nhẹ tại hiện trường đều chữa trị khỏi , mặt đất còn một con nghiêm trọng, phần lớn là vết thương khác, một con chim trĩ đuôi dài trắng, còn một con chim cổ đỏ xanh, và chim cu cu…
đại khái bảy tám con, chúng đến tận bây giờ vẫn cử động , Lâm Linh qua đó trị liệu riêng cho chúng, điều năng lực hạn, chỉ thể giảm bớt đau đớn cho chúng, cô giúp chúng băng bó xong, các chú chim nhỏ thiết dùng đầu cọ cọ tay cô.
Số lượng quá nhiều, Lâm Linh cũng dùng ít linh lực, bây giờ đói , quyết định nghỉ ngơi một lát , cô lấy bánh quy nén từ trong túi, chia một ít cho các chú chim nhỏ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-chu-so-thu-de-nhat-ngu-thu-su-chua-lanh-the-gioi/chuong-99.html.]
Cô tra tin tức, phát hiện nơi tin tức nổ nhà máy, chẳng lẽ là đè xuống?
Là vì thương vong ?
Đột nhiên, cô cảm thấy xa xa một ánh mắt đầy soi xét.
Lâm Linh dậy, bảo các chú chim nhỏ đều nghỉ ngơi ở đây, cô qua đó xem .
Cô nhanh đến gốc cây đó, đó một con chim cắt lớn.
Chim cắt lớn là một loài chim săn mồi cỡ trung, móng vuốt cũng vô cùng sắc bén, dài thể đạt tới 38-50cm, chúng là một trong những loài chim tốc độ lao xuống nhanh nhất thế giới, tốc độ bay thể đạt tới hơn 300 km một giờ.
Con chắc hơn 1 tuổi một chút, tương đương với thiếu niên 15 tuổi của con , nó tất cả đều bỏng , lông vũ cháy xém nhiều, xung quanh mắt cũng vết thương, nhưng ánh mắt bình tĩnh và kiêu ngạo, nó chắc chắn là thấy Lâm Linh qua , nhưng cũng một chút cũng sợ, dù thì chúng hung dữ lên ngay cả đại bàng vàng cũng dám đấu.
“Cô gì?”
Sau khi một một chim, chim cắt lớn lên tiếng .
Lâm Linh nãy là đang đ.á.n.h giá mức độ thương của nó, cô nhíu mày :
“Mày thương nghiêm trọng.”
Không chỉ mưa axit, còn vết bỏng, còn vết thương do va đập, thể là con nghiêm trọng nhất tính đến hiện tại.
“Vậy thì?”
Chim cắt lớn bây giờ thể cử động , nó từng trải qua vụ nổ, vốn dĩ thoi thóp , đằng tới mấy trận mưa đáng ghét, nó sắp trụ nổi nữa , nhưng nó vẫn đang cố gắng khiến bản hồi phục, nó là con chim cắt lớn thích bỏ cuộc.
Nó Lâm Linh nãy đang gì với đám chim , nhưng vụ nổ đó là con gây , nó ghét bọn họ, ngờ cô mà cách xa như thế cũng phát hiện nó.
Phải, nó thương , thì thế nào đây?
Dù nó thương cũng thể tùy ý để con sắp đặt.
Lâm Linh nhanh nhảy lên cây, tay đặt đầu nó:
“Vậy nên cô giúp mày trị liệu.”
Chim cắt lớn:
“...”
Cùng với sự giải phóng linh lực của Lâm Linh, biểu cảm của chim cắt lớn dần dần thả lỏng, da thịt lửa thiêu đốt của nó dần dần hạ nhiệt, vết thương khác dường như cũng đang lành , nó dường như thể cử động một chút .
nó vẫn bình tĩnh mà hiếu kỳ hỏi:
“Tại cô thể như ?”
Lâm Linh nhớ các con vật nhỏ mô tả, tiện miệng :
“Phép thuật kỳ diệu.”
“...”
Nó thích chuyện, bọn chim cắt lớn chúng, phần lớn thời gian đều yên tĩnh lạnh lùng, nhưng con hình như loại , nó cũng chấp nhận cách của cô.
“Cô là một chủ vườn thú, cũng là một nhân viên cứu hộ động vật hoang dã, tình hình của mày vô cùng nghiêm trọng, cô đưa mày về trạm cứu hộ.”
Nếu nó ở đây hai ngày nữa sẽ nhiễm trùng, biến mất trong rừng cây.
“Đó là nơi gì?”
“Nơi các con vật nhỏ sinh sống, con chịu trách nhiệm chăm sóc.”