Xuyên không gả cho tiểu tướng quân đoản mệnh - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:57:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có chuyện gì?” Tạ Hành lạnh lùng hỏi.

Huyện úy vội vàng bẩm báo: “Bẩm Hầu gia, tên Lưu Xú Trùng ở phố Đông mất tích hai ngày , biến mất như thể bốc , tài nào tìm thấy…”

Tạ Hành : “Chuyện chẳng giống hệt vụ án quỷ trạch ? Sao hung thủ thể là một giang hồ mới đến huyện An .”

Huyện úy : “Hầu gia điều , khác với mấy . Trước đây các nạn nhân đều mất tích lượt từng , còn tới ba biến mất cùng lúc. Ngoài Lưu Xú Trùng ở phố Đông, còn hai con Lưu Bách Thiện ở hẻm Hiếu Tử.”

“Mà khi Lưu Xú Trùng và Lưu Bách Thiện biến mất, cả hai đều từng khiến vị Tạ cô nương đây vui. Vì , chúng thần suy đoán rằng nàng lợi dụng vụ án quỷ trạch để tay g.i.ế.c bừa bãi.”

Mục Uyển lập tức đưa hai tay về phía Tạ Hành, vẻ mặt thống thiết: “Dân nữ oan!”

Tạ Hành: …

Hắn hít sâu một , tiếp tục hỏi huyện úy: “Có chứng cứ gì ?”

Huyện úy đáp: “Nương của Lưu Xú Trùng và mấy hôm qua vây xem vụ án quỷ trạch đều thể chứng, rằng nàng và hai đó đều từng xích mích.”

Mục Uyển : “Lương huyện úy, ngài xử án quá võ đoán ? Một ngày bao nhiêu cãi vã với họ, tại cứ nhằm ? Huống hồ, ai gây sự với Lưu Bách Thiện chứ? Rõ ràng là cứ đơn phương vo ve bên cạnh như một con ruồi.”

“Cô nương thấy ,” Lương huyện úy , “Cô nương ghét đúng ? Tuy lúc đó cô nương miệng, nhưng trong lòng thấy phiền chán. Còn Lưu Xú Trùng thì khỏi , cô nương còn để tỳ nữ của đ.á.n.h cho một trận tơi bời.”

“Trước khi biến mất, bọn họ đều từng gây chuyện vui với cô nương, hơn nữa các còn võ nghệ, thể bắt một cách thần quỷ .”

Rồi ông sang Tạ Hành, : “Thuộc hạ hỏi Phan nương t.ử ở khách điếm, nàng thể xác nhận các nàng vẫn luôn ở trong phòng.”

Hắn Mục Uyển: “Theo , các cũng đến đây để tìm vị tán nhân nào đó và chìa khóa bảo khố, ? Ấy mà lặn lội ngàn dặm tới đây cứ ru rú trong phòng ngoài, chẳng lẽ đáng nghi ?”

Tạ Hành chút mất kiên nhẫn: “Có bằng chứng xác thực ?”

Thấy sắc mặt lạnh lẽo đến đáng sợ, Lương huyện úy tưởng rằng Hầu gia đang chê bọn họ việc chậm chạp, bèn lập tức : “Thuộc hạ sẽ lập tức thẩm vấn! Ngày mai nhất định sẽ câu trả lời cho Hầu gia!”

Mục Uyển kinh hãi: “Các định dùng hình ép cung ? Có là ai ?!”

Huyện úy liếc Tạ Hành, cứng rắn : “Mặc kệ ngươi là ai, mặt Trấn Bắc Hầu há thể để cho ngươi càn!”

Tạ Hành: …

Tiểu Lục bên cạnh: …

Mục Uyển dường như tỏ sợ hãi: “Thôi , quả thực một vài chuyện mà các , sẽ khai. chỉ cho một Hầu gia thôi~~” Nàng liếc mắt đưa tình với Tạ Hành, ngữ điệu và cử chỉ đều vài phần giống với Phan nương t.ử.

Vân Linh và Mộc Sương mặt nín . Lương huyện úy tức giận trừng mắt nàng: “Đừng dùng cái thủ đoạn đắn đó. Phan nương t.ử còn chẳng quyến rũ nổi Hầu gia của chúng , huống chi là ngươi!”

Tạ Hành xoa trán: “Được , Lương huyện úy, sẽ tự thẩm vấn nàng.”

Huyện úy sững , kinh ngạc về phía Tạ Hành. Tiểu Lục nhanh như chớp lấy chìa khóa từ tay cai ngục, mở cửa lao với Mục Uyển: “Tạ cô nương, mời.”

Mục Uyển dẫn theo Vân Linh và Mộc Sương bước , lúc ngang qua huyện úy còn đắc ý hừ một tiếng.

Tạ Hành liếc nàng một cái, hiệu cho nàng nên điểm dừng.

Lúc Mục Uyển mới ngoan ngoãn .

Sau khi đưa đến một phòng thẩm vấn riêng, Tiểu Lục liền canh giữ ở cửa. Tạ Hành , cẩn thận quan sát nàng: “Bọn họ gì nàng ?”

“Không , chỉ là tự dưng nhốt cả một buổi chiều, trong lòng thấy bực bội.”

Cho nên liền đem khác trò tiêu khiển?

Tạ Hành tin, hiểu đám nha dịch đó: “Thật sự ai động đến nàng?”

“Không ,” Mục Uyển hì hì, “Ta Thái hậu là biểu di của , nếu họ dám động đến một sợi tóc của , sẽ kêu biểu di cách chức huyện lệnh của bọn họ. Thế là họ dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.”

Triều đình hiện nay tham nhũng thành thông lệ, quan quan đều liên hệ với . Trừ những nơi đặc biệt cằn cỗi, quan viên ở những nơi vai vế tại Đại Dĩnh đều mối quan hệ qua . Huyện An tuy là huyện nhỏ, nhưng may mắn vẫn ở Trung Nguyên, ít quan hệ quá vững chắc cũng thể tranh giành chức quan ở đây. Ví dụ như Trần huyện lệnh đương nhiệm chính là con rể của cháu trai họ xa bên nhà Thái hậu.

Mục Uyển : “Tính , quan hệ của với Thái hậu còn gần hơn chứ.”

Tạ Hành: …

Cô nương còn đắc ý lắm ?

Mục Uyển : “ bắt , Hầu gia ngài thúc giục gấp gáp, bọn họ uy nghiêm của ngài cho khiếp sợ, đành giam để cho ngài một lời giải thích, chờ ngài đích đến xử trí.”

“Suy cho cùng, chỉ ngài là sợ Thái hậu.”

Tạ Hành dở dở : “Vậy nếu , cô nương sớm thả ?”

Mục Uyển gật đầu.

Tạ Hành nhất thời gì, mỗi nàng việc đều khiến á khẩu. Hắn đành hỏi chuyện chính: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Mục Uyển : “Như ngài thấy đó, lo huyện An an nên hai ngày nay đều ở yên trong khách điếm ngoài. Kết quả trưa nay mới xuống lầu đám nha dịch bao vây.”

“Sau đó họ g.i.ế.c con Lưu Xú Trùng và Lưu Bách Thiện. Ta chuyện gì đang xảy .”

Tạ Hành nhíu mày.

Mục Uyển hỏi: “Ngài điều tra ? Vụ án quỷ trạch rốt cuộc là thế nào, tại con Lưu Xú Trùng và Lưu Bách Thiện cũng mất tích?”

Tạ Hành lắc đầu. So với vụ án mạng ở ngôi nhà ma, điều thực sự quan tâm là cây trâm vàng gắn đá quý của Lâm Trương thị. Vì , hai ngày nay đều bận rộn điều tra các mối quan hệ của Lâm Trương thị, để tâm đến vụ án quỷ trạch.

Mục Uyển chút ngạc nhiên: “Vẫn manh mối ? Đã hai ngày mà?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ga-cho-tieu-tuong-quan-doan-menh/chuong-87.html.]

Tạ Hành khựng , : “Trước đây huyện lệnh coi trọng vụ án , hồ sơ chỉ vài dòng báo án, thông tin phận hại cũng đầy đủ. Hai ngày nay mới bắt đầu điều tra từ đầu.”

“Huống hồ, đến đây là để tìm chìa khóa bảo khố, gần đây vẫn luôn ở ngoại ô phía tây để xem xét tình hình của đám giang hồ, vẫn thời gian xử lý vụ án quỷ trạch.”

Mục Uyển chớp chớp mắt, cảm thấy đang nóng nảy ? Lòng hiếu thắng mạnh đến thế ? Nàng chỉ nghi ngờ một chút thôi mà giải thích nhiều như .

“Cái đó… Ta ngài lợi hại,” Mục Uyển cẩn thận , “Nếu ngài quán xuyến hết nhiều việc, là để giúp một tay?”

Thấy Tạ Hành , Mục Uyển nịnh nọt: “Chủ yếu là ở trong nhà lao.” Nàng tố cáo: “Chuột chạy đầy đất, sợ c.h.ế.t.”

“Ta nhận đấy,” Tạ Hành , “Cô nương vẫn còn tâm tư để chọc tức huyện úy cơ mà.”

Mục Uyển tức giận: “Ngài những lời ông xem, chỉ cho phép ông chọc tức , còn thì chọc tức ông ?”

“Ta giúp ngài phá án nhé?” Mục Uyển , “Chắc chắn sẽ giỏi hơn cái ông huyện úy .” Nàng nhấn mạnh: “Ta ở trong nhà lao.”

Tạ Hành : “Yên tâm, sẽ để nàng ở trong nhà lao . Lát nữa sẽ bảo Tiểu Lục đưa nàng về.”

Mục Uyển vội vàng lắc đầu: “Về vẫn mang phận kẻ tình nghi. Ta là trong sạch, tại khác nghi ngờ là hung thủ.” Nàng suy nghĩ một lúc, tung đòn quyết định: “Nếu ngài cứ thế thả về, sẽ tưởng rằng mỹ nhân kế của thành công.”

“Sau sẽ thêm nhiều nữ nhân khác nối gót tìm đến ngài.” Nàng hỏi thẳng, xem sợ .

Tạ Hành: …

Hắn chọc cho bật : “Ta thấy chính là nàng điều tra thì ?”

Mục Uyển thản nhiên thừa nhận: “ tò mò, chỉ là đây tò mò cũng đành nén . Bây giờ lôi cuộc , thì cứ thỏa mãn lòng hiếu kỳ của một phen, chứ?”

“Huống hồ ngươi thời gian, thực sự thể giao phó vận mệnh của tay một như Lương huyện úy , chẳng thà để tự điều tra còn hơn.”

Nàng bắt chước dáng vẻ của Phan nương t.ử, tủm tỉm đến gần : “Được , Hầu gia~~”

Tạ Hành ghét bỏ dùng tay chặn trán nàng, đẩy xa: “Còn như nữa thì về nhà lao .”

Mục Uyển lập tức nghiêm túc trở : “Tuân lệnh, Hầu gia.”

Tạ Hành bất đắc dĩ.

Thế là mười lăm phút , Lương huyện úy trơ mắt nữ nhân theo Trấn Bắc Hầu từ nhà giam của huyện nha đến biệt viện trong huyện nha.

Tạ Hành lệnh cho huyện úy: “Tìm tất cả hồ sơ vụ án quỷ trạch mang đến cho nàng.” Hắn nghiêm mặt với Mục Uyển: “Cho cô nương một cơ hội để tự chứng minh sự trong sạch. Nếu phá vụ án , cô nương cứ ngoan ngoãn về nhà lao .”

Huyện úy buột miệng : “Không cần định thời hạn ? Ba ngày là năm ngày…”

Tạ Hành lạnh lùng ông : “Hồ sơ vụ án các ngươi suốt một tháng trời còn xong, bắt nàng phá án trong ba ngày?”

“Các ngươi cần thể diện, nhưng triều đình thì cần.”

Huyện úy lập tức im bặt, nhưng trong lòng nghĩ, định thời hạn thì khác nào để cho nàng gì thì ?

“Còn nữa,” Tạ Hành , “Dọn dẹp sân viện sát vách của một chút cho nàng ở.”

Một tiểu bên cạnh thôi. Tiểu Lục thấy thế, quát: “Có chuyện thì , ấp a ấp úng gì!”

Tiểu : “Sân viện đó ở.”

Tiểu Lục ngạc nhiên: “Hầu gia chẳng dặn sắp xếp ai sân viện sát vách ? Là thế ?”

Tiểu : “Tiểu nhân , nhưng vị phu nhân bà là cố nhân của Hầu gia, cả, huyện lệnh đại nhân cũng đồng ý.”

Tiểu Lục hài lòng: “Là ai?”

Hắn dứt lời, một nha ăn mặc tươm tất xuất hiện mặt họ. Nhìn thấy Tạ Hành ở cửa, đáy mắt nàng lóe lên vẻ vui mừng khôn xiết: “Hầu gia, nô tỳ Thù Du tham kiến Hầu gia!”

Nhìn dáng vẻ , đúng là một quen tầm thường.

thì nha bình thường cũng gan như . Vân Linh và Mộc Sương khi gặp Tạ Hành đều khách khí và cung kính.

Còn nha , từ thần thái đến hành động đều toát một vẻ quen.

Mục Uyển khỏi tò mò Tạ Hành, nhưng mặt Tạ Hành chút d.a.o động nào, chỉ gật đầu xem như chào hỏi, sang với Tiểu Lục: “Tìm dọn dẹp căn nhà bên cạnh , Tạ cô nương sẽ ở đó.”

Nha tên Thù Du sững sờ, về phía Mục Uyển.

Tạ Hành nhanh chân bước về phía , Mục Uyển gật đầu với nàng một cái vội vã theo.

Suốt đường , sắc mặt Tạ Hành lạnh như băng. Mục Uyển điều phiền, mãi cho đến khi sân của Tạ Hành, nàng mới chỉ hai căn phòng cạnh phòng chính và hỏi: “Ta ở phòng nào?”

Tạ Hành hồn, mím môi, giọng điệu dịu : “Nàng tự xem , thích phòng nào thì ở phòng đó. Lát nữa sẽ cho mang một vài thứ qua. Trước khi vụ án sáng tỏ, nàng cứ ở đây.”

Nói xong, Mục Uyển. Mục Uyển tưởng còn điều gì dặn dò, nhưng đợi một lúc lâu vẫn thấy gì, ngược giống như đang chờ nàng mở miệng hỏi điều gì đó.

Mục Uyển chớp chớp mắt: “Khi nào thì thể mang hồ sơ đến?”

Tạ Hành dừng một chút, nhàn nhạt : “Tiểu Lục, bảo huyện úy mau ch.óng mang hồ sơ qua đây.” Nói xong liền lập tức phòng.

Mục Uyển bóng lưng , hỏi Vân Linh: “Hắn đang tức giận ?”

Vân Linh gãi đầu: “Hình như là , nhưng tại ?”

Mộc Sương thôi, một lúc mới lắc đầu: “Có lẽ là do nô tỳ nghĩ nhiều.” Chắc thể nào là vì phu nhân hỏi chuyện riêng của ngài mà tức giận .

Mục Uyển : “Chắc là do ở bên nhà sát vách chọc tức . Chúng cẩn thận một chút, đừng tự rước lấy xui xẻo.”

Loading...