Xuyên không gả cho tiểu tướng quân đoản mệnh - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-04-13 15:55:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Hành nửa đêm mở mắt, liền thấy vốn thường ngủ dang tay dang chân thành hình chữ Đại, lúc co ro thành một cục, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Hắn đang định lay nàng tỉnh dậy thì Mục Uyển động tĩnh , nàng vươn tay quờ quạng, rõ ràng là đang tìm kiếm thứ gì đó.
Rất nhanh, tay nàng chạm cánh tay của . Tạ Hành khựng một chút, nhưng hề né tránh, mặc cho nàng nắm lấy.
Nào ngờ ngay khoảnh khắc , Mục Uyển tự tỉnh giấc.
Nhìn thấy hai bàn tay đang nắm lấy , nàng vội vàng rụt về, ngượng ngùng : “Xin , đ.á.n.h thức ngươi.”
Nàng cũng ngờ giật tỉnh giấc giữa đêm, theo thói quen ôm lấy Tạ Chiêu để vỗ về cho đỡ sợ, ngờ vớ tay của Tạ Hành.
Ngón tay Tạ Hành khẽ động, như chuyện gì hỏi: "Nàng gặp ác mộng ? Vì chuyện thích khách hôm đó ?"
Mục Uyển thở một dài, "Ừm."
Rồi nàng mỉm : " , qua vài ngày là sẽ thôi."
Thấy Tạ Hành vẫn , Mục Uyển giải thích: "Ngươi theo ngoại tổ học y ? Hai năm khi học thành, đủ loại c.h.ế.t đều gặp qua, kẻ c.h.ế.t vì bệnh, c.h.ế.t vì trọng thương, c.h.ế.t đói, c.h.ế.t rét… muôn hình vạn trạng."
"Gặp chuyện từng thấy, tự nhiên sẽ thấy sợ hãi."
Nói đến đây, nàng tò mò hỏi Tạ Hành: "Nghe ngươi mười bốn tuổi chiến trường, đầu tiên g.i.ế.c gặp ác mộng ?"
Tạ Hành gật đầu: "Có."
"Vậy ngươi vượt qua bằng cách nào?"
Tạ Hành đáp: "G.i.ế.c nhiều thì sẽ quen."
Mục Uyển: …
Nàng lẳng lặng rụt trong chăn, thầm nghĩ cách cho chai lì thật là tàn nhẫn.
Tạ Hành tiếp: "Chỉ cần nghĩ đến việc bọn chúng g.i.ế.c bao nhiêu bá tánh vô tội của Đại Dĩnh chúng …"
Mục Uyển lập tức ló đầu khỏi chăn: "G.i.ế.c lắm!"
Tạ Hành bật , hỏi nàng: "Còn nàng thì ? Nàng vượt qua bằng cách nào?"
Mục Uyển ôm Tạ Chiêu lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng bé, : "Lúc nương còn sống, sẽ ôm vỗ về thế , ngủ một giấc là ."
"Còn khi nương ở đây, liền phân tích trong đầu nguyên nhân cái c.h.ế.t của đó. Nếu là vì bệnh thì nên chữa trị thế nào; nếu là tay chân gãy lìa, liệu thể khâu , từ xương cốt đến da thịt; còn c.h.ế.t đói, da bọc xương, thể thấy rõ con bao nhiêu khúc xương…"
Tạ Hành: …
Ở trong đầu lóc da rút gân ... Nàng lấy tư cách gì để sợ chứ.
Tạ Hành cũng nhích sang một bên.
Mục Uyển chọc : "Trẻ con!"
Nàng cúi đầu Tạ Chiêu ngủ say như một chú heo nhỏ, : "Chiêu nhi ngủ , Hầu gia là sang đông sương phòng , kẻo phiền ngươi nghỉ ngơi, ngày mai ngươi chẳng còn ngoài ?"
Tạ Hành nhúc nhích, một lúc lâu mới nhẹ giọng : "Xin ."
Mục Uyển khó hiểu: "Hầu gia xin chuyện gì, ngươi bắt cóc ."
"Nói thì chúng cũng thật ăn ý," nàng , "Lúc đó thật sự cũng chỉ thể đ.á.n.h cược rằng ngươi võ nghệ cao cường, thể một mũi tên trúng đích."
Tạ Hành mắt nàng: "Ta nàng thói quen phòng xa, tất nhiên sẽ yên chờ c.h.ế.t, cho nên vẫn luôn dõi theo nàng."
Mục Uyển cũng nhớ lời Tạ Hành lúc đó: "Thảo nào ngươi sẽ b.ắ.n trúng , hóa là cố ý chờ thời cơ." Nàng vỗ n.g.ự.c, "Lại yên tâm hơn ít." Dựa vận may bằng dựa thực lực.
Tạ Hành : "Dù cũng là nàng liên lụy."
"Vậy ." Mục Uyển mắt sáng rực : "Cho nên, Hầu gia nên bồi thường cho ?"
Tạ Hành suy nghĩ một lát, mà xoay dậy.
Mục Uyển giật : "Sao ?"
Tạ Hành chỉ : "Đợi một chút."
Nói xong liền lập tức khỏi cửa.
"Nửa đêm canh ba…" Mục Uyển vuốt ve mái tóc Tạ Chiêu, âm thầm suy nghĩ về kết cấu của đôi mắt, chẳng qua là vì ngạt thở mà khiến áp lực nội sọ đẩy tròng mắt lồi ngoài mà thôi, kết cấu chính của tròng mắt là…
Ngay lúc nàng càng nghĩ càng tường tận, đôi mắt gần như hiện mặt thì Tạ Hành cuối cùng cũng trở về.
Chàng đưa thẳng cho Mục Uyển một chiếc hộp nhỏ.
Mục Uyển mở , kinh ngạc đến nỗi hai mắt mở to: "Đá mắt mèo?!"
Đá mắt mèo ở thời hiện đại tương đối phổ biến, nhưng ở cổ đại vô cùng hiếm , Mục Uyển lớn đến giờ vẫn từng thấy.
Mà bây giờ trong hộp là một đôi đá mắt mèo lớn bằng trứng cút, còn là màu xanh vàng hiếm thấy, dù ánh nến leo lét cũng vô cùng xinh .
Nàng mừng rỡ cầm lên một viên, nhịn xác nhận: "Cho ?"
Thật nàng chỉ thuận miệng trêu chọc một câu thôi. Dù hưởng những điều lành của phận Trấn Bắc Hầu phu nhân, thì cũng nên trả một cái giá nào đó, ngờ Tạ Hành thật.
Tạ Hành : "Cho nàng một lát thôi."
Nụ của Mục Uyển lập tức biến mất.
Tạ Hành đưa tay gõ nhẹ lên đầu nàng, bật : "Đây là lúc còn nhỏ tiên hoàng ban tặng, giữ mãi cũng tác dụng gì."
"Sao vô dụng chứ." Trong đầu Mục Uyển nhanh ch.óng nghĩ cách dùng nó: "Làm một cây trâm cài tóc, hoặc một chiếc vòng tay, chắc chắn sẽ vô cùng thu hút ánh ! Lúc trời nắng mà đeo ngoài, cũng sẽ ."
Nàng càng nghĩ càng hưng phấn, kích động níu lấy cánh tay Tạ Hành lắc lắc: "Hầu gia ngài thật sự quá !"
Tạ Hành khựng một chút, tỏ vẻ ghét bỏ gạt tay nàng : "Vậy bây giờ thể ngủ ? Ngày mai chẳng nàng cũng ngoài ?"
Mục Uyển phảng phất như thấy, hôn lên viên đá mắt mèo một cái thật kêu, kìm mà ngắm nghía ánh nến mờ ảo.
Tạ Hành dứt khoát giật lấy viên đá mắt mèo.
Mục Uyển nóng nảy: "Này!"
"Ngủ , thứ ban ngày xem càng hơn."
Mục Uyển tự nhiên điều đó, nàng nâng gối lên : "Giúp đặt ở đây ? Ta bảo đảm nữa."
Tạ Hành lắc đầu bật : "Tham tiền." Chàng đặt viên đá xuống, đó dứt khoát dậy thổi tắt ngọn nến duy nhất đang cháy.
Ánh sáng trong phòng biến mất, Mục Uyển chỉ thể ngủ.
Chỉ trong bóng tối, Tạ Hành cất giọng: "Viên đá mắt mèo , trông giống tròng mắt ."
Mục Uyển: …
Nàng bất giác thế hai tròng mắt trợn trừng của tên thích khách bằng viên đá mắt mèo thấy, nhịn mà bật : "Vậy thì là yêu quái gì chứ."
"Bắn một mũi tên liền rớt hai tròng mắt bằng đá mắt mèo ? Tưởng là nước mắt trân châu của mỹ nhân ngư chắc…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ga-cho-tieu-tuong-quan-doan-menh/chuong-83.html.]
Tạ Hành nàng hình dung, cũng lặng lẽ nhếch môi .
Biện pháp của hiển nhiên tồi, chẳng bao lâu Mục Uyển ngủ say… đó chen lấn về phía .
Thầm thở dài một tiếng, dù gì cũng quen , Tạ Hành cũng lười lay chuyển nữa, bèn đưa tay vòng qua ôm hờ lấy nàng, một thoáng do dự, khẽ vỗ nhẹ lên lưng nàng.
Mục Uyển lâu mới một giấc ngủ ngon, đầu tiên là mơ thấy Hứa Khuynh Lam ôm nàng khiến nàng vô cùng an tâm, đó mơ thấy một kỳ quái mắt nhỏ nhưng tròng mắt to như trứng cút gọi nàng đến xem bệnh, còn yêu cầu nàng dùng đầu để bắt mạch.
Mục Uyển quả thật bắt mạch, nhưng mạch đập cứ như chơi trốn tìm với nàng, lúc thì đập loạn xạ, lúc như như , dường như còn thể chạy , Mục Uyển đành dùng đầu đuổi theo, đuổi mãi đuổi mãi thì tỉnh giấc.
Sau đó liền đối diện với gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc chút biểu cảm của Tạ Hành.
Mục Uyển: …
Nàng nhanh ch.óng xoay về phía , định giả vờ như chuyện gì xảy , nhưng Tạ Chiêu từ trong lòng nàng rơi . Cậu nhóc đ.á.n.h thức, ngơ ngác ngẩng đầu, để lộ mái tóc rối như tổ quạ, lí nhí : "Mẫu ?"
Tạ Hành: …
Là kiệt tác tối qua của Mục Uyển.
Mục Uyển chọc , vội vàng dùng tay lược chải đầu cho .
Tạ Hành dậy xuống giường, Mục Uyển thoáng thấy động tác xoa cánh tay của , liền giả vờ thấy, nhưng trong lòng nghĩ, Tạ Hành ngủ say đến , nàng gối lên tay mà cũng tỉnh?
Hắn chẳng luôn luôn cảnh giác ? Lẽ nào là vì vết thương ?
Nghĩ đến đây, Mục Uyển khỏi ngượng ngùng, nhớ đến việc đêm qua cho hai viên đá mắt mèo, vội vàng dậy dặn dò Vân Linh chuẩn một ít đồ.
Thấy Tạ Hành phòng tắm rửa mặt, Tạ Chiêu mơ màng nhớ điều gì đó, đột nhiên ngẩng phắt đầu, tỉnh táo hơn một chút: "Phụ , sắp ."
"Ừm." Mục Uyển sắc trời, cũng leo xuống giường, chỉ Tạ Hành , mà nàng cũng .
Tạ Chiêu tuột xuống giường, tự giác phòng tắm, chẳng mấy chốc rửa mặt sạch sẽ và Tạ Hành dắt .
Cả nhà dùng qua bữa sáng đơn giản, khi Tạ Hành , Mục Uyển đưa cho một cái túi nhỏ.
Tạ Hành nghi hoặc: "Là gì ?"
Mục Uyển : "Ta thấy giấc ngủ của Hầu gia cũng lắm, trong hương an thần, trong cảnh tuyệt đối an , ngươi thể đốt nó để nghỉ ngơi, tác dụng phụ gì."
"Ở đây còn một ít kim sang d.ư.ợ.c, giải độc , đều ghi kèm cách dùng, ngươi tự xem mà dùng."
Tạ Hành nàng giới thiệu, cầm một lọ kim sang d.ư.ợ.c lên ngửi, thuận miệng hỏi: "Nàng và Hạnh Lâm Cốc quan hệ gì?"
Mục Uyển khựng , nhanh ch.óng : "Quan hệ hợp tác thôi, ngoại tổ của là thế gia y học, lúc nương còn sống thường xuyên cung cấp d.ư.ợ.c liệu cho Hạnh Lâm Cốc, cho nên thể lấy t.h.u.ố.c của Hạnh Lâm Cốc."
Tạ Hành gật đầu, vốn chỉ thuận miệng hỏi, cũng nghĩ nhiều.
Mục Uyển tiếp tục cho xem viên dưỡng sinh chuẩn sẵn: "Những thứ đều giúp cường kiện thể, mỗi ngày ăn hai viên sẽ lợi cho thể, ngươi bây giờ đang thương càng bổ sung nguyên khí, ngoài cũng cố gắng ăn uống đúng bữa."
Có lẽ vì mơ thấy bắt mạch, nàng nhịn nổi bệnh nghề nghiệp: "Bây giờ ngươi còn trẻ cảm thấy gì, đợi đến lúc già sẽ …"
Thấy Tạ Hành với nụ như như , Mục Uyển nhận quả thật nhiều lời, nhưng nghĩ đến hai viên đá mắt mèo, nàng nghiêm túc : "Ta thật sự hy vọng ngươi sống lâu trăm tuổi." Để thể thường xuyên bồi thường cho một chút.
Tạ Hành đáp bằng một cái gõ nhẹ lên đầu nàng, xoa đầu Tạ Chiêu, dậy rời : "Không cần tiễn, chẳng nàng cũng sắp , tự thu dọn ."
Tạ Chiêu vẫn tiễn đến cửa viện.
Mục Uyển thì che chỗ gõ, lắc đầu thở dài: "Có liều mạng sống, thể khỏe mạnh quý trọng…"
Sau đó nàng với Vân Linh: "Nhanh lên, tiên lấy giấy b.út cho ."
Vân Linh lấy giấy b.út hỏi: "Sao ? Phu nhân gì?"
"Tối qua mơ thấy bắt mạch cho khác, bỗng dưng nhớ tới vị đài xui xẻo mà sư phụ chẩn mạch, mạch tượng của giống, chút ý tưởng chữa trị, nhanh ch.óng cho sư phụ."
Vân Linh nên lời: "Chuyện mà cũng mơ thấy ."
Mục Uyển : "Ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ nấy thôi, dù đó cũng là một chứng bệnh nan y từng gặp."
Vân Linh : "Chẳng độc đó t.h.u.ố.c giải ?"
"Chỉ là tạm thời t.h.u.ố.c giải, chứ vĩnh viễn ." Mục Uyển : "Hắn như , dứt khoát coi như ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống mà chữa, thử xem ."
"Cho dù cuối cùng thất bại, cũng là kinh nghiệm chẩn mạch quý báu."
Mục Uyển nhanh ch.óng xong phương án điều trị giao cho Mộc Sương gửi , đó cũng chuẩn xuất phát.
Không giống như Tạ Hành thường xuyên ngoài ai để ý, lúc Mục Uyển , các chủ t.ử của Tạ gia đều lượt tiễn.
Tạ Chiêu trong lòng trưởng công chúa, bĩu môi, trong mắt ngấn lệ.
Mục Uyển nhét miệng một viên kẹo hạnh nhân, : "Mẫu để thứ cho các con ở chỗ tổ mẫu, lát nữa về xem, đợi con cùng các ca ca tỷ tỷ ghép xong thứ mẫu để thì mẫu sẽ trở về."
Vị ngọt trong miệng khiến Tạ Chiêu bất giác mím môi nỡ nhổ , chỉ thể ngậm kẹo sụt sịt tạm biệt Mục Uyển.
Mục Uyển cáo từ lên xe rời . Tạ Chiêu định , Tạ Ý hỏi: "Tổ mẫu, tam thẩm để cho chúng con cái gì ?"
Tạ Chiêu lập tức đầu , về phía trưởng công chúa.
Miệng ngậm kẹo, mắt ngấn lệ nhưng điều đó ngăn sự tò mò của .
Trưởng công chúa dở dở : "Ta cũng , nhưng thứ tam thẩm của các con để , tất nhiên là vật ."
Điểm ai phủ nhận, Tạ Thời và Tạ Ý lập tức về hướng Nguyệt Hằng viện, Tạ Vãn và Tạ Tấn vội đuổi theo . Tạ Chiêu cũng giãy giụa tuột khỏi lòng trưởng công chúa, lóc cóc chạy theo như một cái đuôi nhỏ, miệng ngậm kẹo nên gọi rõ tiếng: "Tam tỷ, nhị ca."
Cổ ma ma bóng lưng bọn trẻ : "Cứ ngỡ dỗ dành một hồi lâu, ngờ phấn chấn ."
"Từ khi tam phu nhân về đây, các cô nương và lang quân đều hoạt bát lên ít."
"Không chỉ hoạt bát ." Trong mắt trưởng công chúa tràn đầy vui mừng, tình cảm càng , gặp chuyện cũng càng vững vàng hơn.
"Đôi khi thể tin mệnh." Ai thể ngờ cô nương mà Thái hậu ban hôn để chọc tức nhà bọn họ còn hơn mà bà cẩn thận lựa chọn.
Khi đám trẻ Tạ gia mở chiếc rương lớn mà Mục Uyển tặng, tò mò mấy ngàn mảnh ghép, thì Mục Uyển cũng khỏi thành.
Mộc Sương : "Nô tỳ thấy Hầu gia ngoài cũng về hướng , liệu đến An huyện ở Mẫn Châu , vạn nhất gặp thì ?"
Mục Uyển lắc đầu: "Khối Rubik trong tay Phùng Diệu Tông xuất hiện gần một tháng, trong giang hồ và triều đình tra chắc chắn đều tra qua, ít nhất ở An huyện Mẫn Châu hẳn là gì để tra nữa."
Lần các nàng ngoài điều tra chuyện của Hứa Khuynh Lam và khối Rubik, là bí mật trong bí mật, khi rõ tình hình, Mục Uyển định cho bất kỳ ai.
Nếu chỉ riêng chuyện của Thanh Hoa tán nhân thể giải thích rõ ràng, cho dù Tạ Hành tin, còn những khác thì … Trước lợi ích to lớn thế , Mục Uyển đ.á.n.h cược nhân tính.
Vân Linh càng nghĩ càng nên lời: "Đây là chuyện gì chứ?! Rõ ràng chỉ là chuyện riêng của phu nhân và Hứa nương t.ử, cuốn chuyện mưu phản một cách khó hiểu như ..."
Mục Uyển : "Dù Hầu gia tra chắc chắn là viên trong tay Tào gia, xác suất chúng gặp chắc lớn , yên tâm ."
"May mà cho dù tra thật cũng tra chúng ," Mục Uyển nghĩ đến cuộc điều tra của họ về Thanh Hoa tán nhân, khỏi buồn , "Thanh Hoa tán nhân c.h.ế.t , chỉ c.h.ế.t, mà con trai cũng c.h.ế.t ."
Vân Linh và Mộc Sương trộm.
Dù chỉ cần các nàng để lộ sơ hở, sẽ ai mục đích của chuyến .
Vậy mà bốn ngày , mấy Mục Uyển bước khách điếm ở An huyện, liền thấy bà chủ quán trẻ trung quyến rũ đang uốn éo hình như rắn nước, đối diện nam nhân mặt lạnh ở bàn bên cạnh mà duyên: "Trấn Bắc Hầu, ngài đến tìm nô gia ? Có tung tích của Thanh Hoa tán nhân ?"
"Ở cùng một đêm, sẽ cho ngài ~~~ Hắn c.h.ế.t ~~"