Xuyên Không 70, Thần Y Thiên Kim Mang Tỷ Vật Tư, Bá Đạo Ngút Trời - Chương 423: Là Em Bảo Anh Động Thủ Sao?

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:14:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vân Huyên cố ý ngược : "Dực Sâm, chắc chắn là kiếp khổ quá, cho nên kiếp để em đến bù đắp cho thật . Bổn tiểu thư đến để giải cứu thoát khỏi bể khổ đấy, thế nào? Anh đừng cảm ơn em quá nhé."

 

"Kiếm cho em vài chục tỷ, để em ngày nào cũng đống tiền ngủ là ."

 

Tiêu Dực Sâm : "Vợ , vài chục tỷ là khái niệm gì? Em sợ thẻ của em chứa nổi nhiều tiền thế . Lỡ thẻ của em nổ thì ? Cho nên chúng cứ kiếm ít thôi, để chút cơ hội cho khác."

 

"Chồng em lương thiện , em xem lúc nào cũng nghĩ cho khác, cái chân truyền từ em đấy."

 

Hạ Vân Huyên đảo mắt: "Mau lái xe , đợi thi xong chúng tụ tập , đều bận học lâu lắm tụ tập với . Không tụ tập một chút, dù là một nhà tình cảm cũng nhạt , vẫn nhiều mới ."

 

Tiêu Dực Sâm: "Vợ , rượu nhân sâm của em e là hai ông nội nhớ thương , còn các chú các bác hai bên nữa. Đều trong tay em nhiều đồ , chỉ là ngại mở miệng thôi."

 

"Bọn họ chỉ cần uống rượu nhân sâm của em một , đảm bảo uống quen rượu bên ngoài nữa, dù bên ngoài nước linh tuyền. Nước linh tuyền cảm nhận sâu sắc nhất, uống chỉ cường kiện thể, kéo dài tuổi thọ, chậm lão hóa."

 

"Công hiệu của nó còn giải độc, tẩm bổ cơ thể vân vân. Tóm lợi ích nhiều, ai dùng nấy ."

 

Hai về đến nhà nghỉ ngơi một chút, Hạ Vân Huyên quyết định đích xuống bếp, ăn mừng một chút.

 

Bảo mẫu giúp cô một tay cũng nhanh, đến một tiếng đồng hồ, Hạ Vân Huyên xong một bàn đầy thức ăn.

 

Vui nhất là ba bảo bối lớn, chúng thích nhất là món ăn nấu, món ăn bà bảo mẫu nấu vẫn ngon bằng nấu.

 

Đặc biệt là món cá kho nấu, hương vị đúng là tuyệt đỉnh, tươi mềm đậm đà.

 

Còn lẩu tê cay, thịt nướng, tôm hùm đất vân vân, món nào chúng cũng đặc biệt thích, còn món canh chân giò cũng đặc biệt tươi ngon.

 

Mẹ nấu cơm chúng đều ăn thêm nửa bát cơm, Phúc Bảo cái bụng căng tròn của xoa xoa, ưỡn n.g.ự.c : "Mẹ xem bụng con to một vòng . Không , ăn cơm xong ngoài dạo mới , tiêu thực, thật sự con khó chịu quá, cái xác nhỏ bé bao giờ mới lớn đây?"

 

Tiêu Dực Sâm trêu chọc: "Phúc Bảo, con cảm thấy dày hiện tại của con quá nhỏ, chứa nổi nhiều đồ ngon như , mau ch.óng lớn lên để ăn nhiều hơn một chút đúng ?"

 

"Ba già, chúng thấu toạc thì vẫn là em ," Phúc Bảo hừ hừ .

 

Đôi đũa gắp thức ăn của Hạ Vân Huyên khựng : "Con trai lớn của ơi, con với ba con từ bao giờ thành em , nên là cha con ?"

 

Phúc Bảo nghiêm túc : "Mẹ, con và ba là em chứng tỏ ba còn trẻ, nếu ba chẳng là một ông già lụ khụ ."

 

Tiêu Dực Sâm hừ lạnh một tiếng: "Phúc Bảo, ba thật sự cảm ơn con thật nhiều đấy nhé!" Tiêu Dực Sâm nhấn mạnh hai chữ "thật nhiều", chỉ thiếu điều nghiến răng nghiến lợi.

 

Phúc Bảo hì hì: "Ba, hai ai với ai chứ? Ba cần cảm ơn con quá , con là con trai lớn của ba mà, yên tâm , ba khó khăn con nhất định sẽ giúp đỡ ba."

 

"Phụt..."

 

Hai đứa còn bật , Nhạc Tranh giơ cái tay mập mạp của lên : "Đại ca đổi , trở nên càng ngày càng phúc hắc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-70-than-y-thien-kim-mang-ty-vat-tu-ba-dao-ngut-troi/chuong-423-la-em-bao-anh-dong-thu-sao.html.]

"Kiếp hổ là phận Vương gia, haizz! Chỉ tiếc là, mấy em chúng đều cùng cảnh ngộ, sớm c.h.ế.t sớm. mà!... Kiếp vận may của chúng bắt đầu , vì chúng đầu t.h.a.i đúng chỗ bảo bối của ."

 

Tiêu Dực Sâm ghen tị : "Các con chỉ bảo bối của , chẳng lẽ bảo bối của ba ? Ba đau lòng đấy, uổng công ba bình thường thương các con như , còn ngày ngày tắm cho các con, tối nay tắm cho các con nữa."

 

Hoàn Tử: "Ba lêu lêu hổ, chúng con dùng cách uy h.i.ế.p, , ba ."

 

Hạ Vân Huyên ha ha: "Mẹ giúp ai cả, vì ăn dưa xem kịch, chuyện vui lớn của đời thể bỏ lỡ ."

 

Hoàn T.ử nhảy phắt lên đùi Hạ Vân Huyên nũng: "Mẹ, , con là tiểu bảo bối của , nhất định giúp con giúp ba thối, ba là lớn , lêu lêu hổ."

 

"Ui chao! Thằng nhóc thối con cứ đối đầu với ba đúng ? Không ba thì các con, mấy đứa nên cảm ơn nhất chính là ba đấy," Tiêu Dực Sâm giả vờ tức giận .

 

Hạ Vân Huyên: "Được Dực Sâm, mấy cha con các đừng tương ái tương sát nữa, mau ăn cơm xong còn ôn tập, chúng còn thi nữa. Thành tích của chúng bất kể là giáo viên học sinh đều chằm chằm , nếu đột nhiên thi kém, chẳng mặt cho."

 

Tiêu Dực Sâm: "Vợ , em luôn theo ý ? Từ bao giờ trở nên cẩn thận dè dặt thế. Điều chút giống tính cách của em, nguyên nhân gì khiến suy nghĩ của em đổi ?"

 

Hạ Vân Huyên: "Dực Sâm sai , em hề đổi, em chỉ xử lý mấy chuyện phiền phức đó thôi."

 

"Anh nghĩ xem! Hai chúng bình thường thi cử đều nhất, nếu thi nghiệp mà thi , xem khác sẽ nghĩ thế nào? Lòng đố kỵ của con mà, nó kỳ lạ thế đấy, nếu đạt đến đỉnh cao mà họ thế nào cũng leo tới , họ cũng lười đố kỵ với ."

 

"... chỉ giỏi hơn họ một tí tẹo, họ cho rằng ngáng đường họ. Thực tế thì, dù kém một điểm hai điểm cũng là một trời một vực ?"

 

"Ừm, vợ những điều em cũng hiểu, chúng cùng ôn tập , tranh thủ hai chúng cùng giành lấy hạng nhất," Tiêu Dực Sâm tự tin .

 

Mấy bảo mẫu tự phân công, dọn dẹp nhà cửa vệ sinh, khác trông trẻ.

 

Việc nào cũng nhẹ nhàng, đặc biệt là còn năm đứa trẻ, cho nên Hạ Vân Huyên trả tiền công tương đối cao hơn so với nhà khác.

 

Hai gian nghiêm túc ôn tập, dù trong nhiệt độ định nóng lạnh, ở bên ngoài tuy quạt nhưng vẫn cảm thấy nóng.

 

Đặc biệt là Tiêu Dực Sâm, cơ thể Hạ Vân Huyên nuôi dưỡng đến mức nào, sợ nóng nhất.

 

Ôn tập hai tiếng, tay của ai đó bắt đầu suy nghĩ riêng, bắt đầu thành thật.

 

Hạ Vân Huyên c.h.ử.i thề, rõ bây giờ thể gì, còn kiếp cứ châm lửa, cô cũng khó chịu ?

 

Nhịn thể nhịn, cần nhịn nữa, Hạ Vân Huyên để một dấu răng sâu hoắm vai Tiêu Dực Sâm.

 

Cười như Tiêu Dực Sâm: "Dực Sâm, đây là tự tìm tội chịu ? Biết rõ bây giờ chúng thể gì, còn kiểm soát cái móng vuốt của ."

 

Tiêu Dực Sâm: "Vợ , cái cũng thể trách a, ai bảo em quyến rũ quá gì, kiểm soát thôi."

 

Hạ Vân Huyên: "Dực Sâm, còn trách em ! Là em bảo động thủ ?"

 

 

Loading...