"Phụt..."
Tống Tư Nhiễm lời của Tiêu Dực Sâm chọc , ngờ hai nhà họ Tiêu từ khi lấy vợ giờ trở nên hài hước, đây hề đùa.
Xem công lao của cháu gái là lớn nhất, lấy vợ lấy như cháu gái, đến gia thế và năng lực, chỉ riêng cách đối nhân xử thế và ngoại hình đều là hạng nhất.
"Haiz," Tống Tư Nhiễm thở dài một , chỉ tiếc là con trai bà quen cháu gái quá muộn, nếu đây là con dâu của bà .
Phùng Thanh Châu như con mèo dẫm đuôi, nhảy dựng lên : "Mẹ kiếp, kiếp, Tiêu lão nhị, còn chút liêm sỉ nào .
Cậu đang chính đấy ! Lát nữa sẽ hỏi dì Giang, xem dì nhặt ở về? Bảo dì vứt về chỗ đó."
"Biết còn tìm cha ruột của , chỉ là... e là sẽ từ thiếu gia biến thành quét rác.
Khoảng cách lớn hả Tiêu lão nhị, đến lúc quét rác, nhất định sẽ vứt thêm cho ít rác để thất nghiệp, thấy đề nghị của thế nào."
"Thấy , vẫn là với nhất. Dù chúng cũng quen một phen, cần cảm ơn nhé."
"A ha ha..."
Hạ Vân Huyên phá lên: "Anh Phùng, thật tài, em phục ai chỉ phục ."
Tiêu Dực Sâm oan ức : "Vợ ơi, em giúp mà còn , em yêu nữa ?
Haiz! Chẳng lẽ tình yêu sẽ biến mất ? Chắc chắn là chỗ nào , nên vợ mới yêu đúng ?"
"Hừ," tất cả mặt đều đồng loạt nổi da gà, ngờ một cao to một mét tám mấy thể oan ức nũng, thật nỡ .
Phùng Thanh Châu khách khí mỉa mai: "Tiêu lão nhị, thật mất mặt cánh đàn ông chúng , rời xa tiểu của là sống nổi ?"
Tiêu Dực Sâm cũng chế giễu : " vợ, tự hào, là một con ch.ó độc thì hiểu cái gì? Nếu là , mặt mũi nào mà , sẽ trốn thật xa.
Bởi vì chúng cùng đẳng cấp, hiểu ? là vợ con gái, ?"
"Mẹ kiếp," Phùng Thanh Châu, vị công t.ử cao quý cũng văng một câu tục tĩu: "Tiêu Dực Sâm, cái miệng của thể đừng độc địa như ? Có thể nể tình một chút, chúng vẫn là em ."
Tiêu Dực Sâm lạnh: "Ai em với , xứng, hiểu ?"
Hạ Vân Huyên hì hì: "Thôi , hai đừng đấu khẩu nữa, chúng cũng nên về .
Dì Tống, dì cứ yên tâm tĩnh dưỡng, bao lâu nữa sẽ khỏi thôi."
Tống Tư Nhiễm mỉm : "Được , cháu gái, thời gian nhất định thường xuyên đến thăm dì nhé.
Còn chuyện dì nhờ cháu đây, cháu đừng quên, xem trong trường bạn nữ nào phù hợp ? Giới thiệu cho Phùng của cháu."
"Dì sốt ruột c.h.ế.t , cháu xem nó còn lớn tuổi hơn cháu, cháu năm đứa con , mà nó vẫn còn độc ."
Hạ Vân Huyên che mặt, năm đứa con, trông cô mắn đẻ ?
Tống Tư Nhiễm vốn định giữ Hạ Vân Huyên và Tiêu Dực Sâm ở ăn tối, nhưng cả hai đều trong nhà còn con nhỏ nên ở ăn, sẽ đến.
Hai xa mà Tống Tư Nhiễm vẫn ngoài, Phùng Thanh Châu khó hiểu hỏi: "Mẹ, còn ngoài gì! Tiểu xa lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-70-than-y-thien-kim-mang-ty-vat-tu-ba-dao-ngut-troi/chuong-417-cau-con-chut-liem-si-nao-khong.html.]
Tống Tư Nhiễm lườm một cái đầy tao nhã: "Con trai , con hơn hai mươi tuổi mà thật sự vội chút nào."
"Ôi, con của ơi! Rốt cuộc đến bao giờ con mới để bế cháu đây!
Mẹ ngày càng già , trong lòng chỉ mong sớm ngày thấy trong nhà một đứa bé chạy tới chạy lui, mang thêm nhiều tiếng cho gia đình chúng ."
"Vậy mà con thì , cứ độc mãi, chẳng lẽ thật sự đợi đến ngày trong quan tài mà vẫn gì ?
Con cũng còn nhỏ nữa, nên suy nghĩ đến chuyện chung đại sự của , đừng kén cá chọn canh, kéo dài nữa!"
"Mẹ cũng với phận của nhà chúng , nếu con tìm, bao nhiêu xếp hàng để gả cho con?
... là từng trải, vẫn khuyên con nên tìm một quan tâm, ấm áp, phù hợp để sống cùng."
"Bề ngoài chắc bên trong , ngoại hình quả thực bắt mắt, điều thể phủ nhận.
Con trai, nhưng con nghĩ đến ? Dù cô đến cũng ngày già ."
"Nếu cô suốt ngày cho gia đình gà bay ch.ó sủa, con mệt c.h.ế.t , về nhà còn xử lý những chuyện vặt vãnh , lâu dần con chịu nổi ?
Vẫn nên tìm một vun vén gia đình, dù giúp con trong công việc, chỉ cần cô chăm sóc cho gia đình nhỏ của các con, nếu con thì chăm sóc cho con, điều đó còn hơn bất cứ thứ gì."
Phùng Thanh Châu: "Mẹ, những điều con , con chỉ sợ tìm một tâm cơ sâu nặng.
Bởi vì những giỏi che giấu, chúng cũng ."
" đừng lo, đợi gặp phù hợp, con nhất định sẽ đưa về cho xem, ? Mẹ chỉ cần chuẩn sẵn bao lì xì là ."
Tống Tư Nhiễm mắng: "Thằng nhóc thối, đợi con đưa con dâu về, đừng là bao lì xì, con gì, đây cũng chuẩn cho con?"
Phùng Khang Nam thấy lời cũng : "Vợ ơi, còn ba đây nữa, bao lì xì của ba con quên nhé.
Chỉ là... con dâu vẫn thấy ? Haiz! Xem phận quá cao đôi khi chắc là chuyện ."
————
Bên , Tiêu Dực Sâm và Hạ Vân Huyên về đến nhà, ba nhóc lớn liền vây quanh.
Mỗi đứa ôm một chân, Hoàn T.ử bĩu môi : "Ba, , hai về muộn thế?
Không chơi với chúng con, tuổi thơ của chúng con... Haiz! Tuổi nhỏ của chúng con thật sự gánh chịu quá nhiều điều nên gánh chịu."
Tiêu Dực Sâm: "Ba đứa các con còn đủ? Các con xem các con mặc , dùng đồ , ăn ngon ."
"Chúng dù ở nhà cũng chuyên chăm sóc các con, xem nhà vứt con ở nhà mặc cho tự sinh tự diệt ."
Phúc Bảo phản bác: "Ba, ba là sai , chúng con là chúng con, là , so sánh với ?
Họ cũng lắm chứ, nhưng điều kiện đó ? Không điều kiện thì chỉ thể sống khổ sở thôi."
"Điều cũng thể trách khác, đúng ! Ai bảo họ một ba kiếm tiền giỏi giang."
Hạ Vân Huyên: "Các con yêu, ăn cơm ? Chúng ăn chuyện, chẳng lẽ các con đói ?"
Lạc Tranh : "Mẹ, con cho , hôm nay may mà Nguyên Bảo và Thần Bảo, một lạ đến gõ cửa."
Nguyên Bảo và Thần Bảo lẽ ngửi thấy mùi lạ, sủa mấy tiếng là đó bỏ chạy.
Hạ Vân Huyên lo lắng hỏi: "Các con, các con sợ , mở cửa cho lạ, ?"