Xuyên Đến Vô Hạn Trò Chơi Lấp Hố Văn - Chương 37
Cập nhật lúc: 2025-08-28 07:04:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Hà nghiêng đầu, liếc một cái về phía lão nhân lưng hai chơi, khẽ hì hì , thu chân , tung tăng chạy về hướng đầu trấn.
Chỉ còn Viên Quảng và Dương Nhuế sững tại chỗ, như thể đóng đinh.
Đến khi ảnh của nó biến mất hẳn, Viên Quảng mới ngơ ngác lẩm bẩm:
“Là ảo giác … cảm thấy, ánh mắt nó lúc nãy, hệt như ánh mắt hôm qua nó Vu Diêu …”
Anh thể nào diễn tả cái ánh mắt đó rốt cuộc mang ý nghĩa gì.
Nam Cung Tư Uyển
Bởi qua thì nó chẳng mang hàm ý gì cả, giống như một cái liếc mắt vu vơ, lướt qua cốc nước, gói khăn giấy bên cạnh mà thôi.
Một ánh mắt hề cảm xúc.
cũng chính vì thế, nó khiến lạnh buốt sống lưng như thể chỉ là một món đồ vật vô tri vô giác trong mắt nó.
Dương Nhuế nghẹn lời, thốt nên câu.
Cô đầu về phía lão nhân, chỉ thấy bà xoay lặng lẽ trong bếp.
…
Trên đường trở trấn, Hứa Thuật và Quý Xuyên gặp hai khác.
Từ xa thấy, tốc độ bọn họ cực nhanh, chẳng khác nào thứ gì đó đuổi sát phía .
Đến khi gần, Hứa Thuật mới thấy rõ sắc mặt cả hai đều vô cùng nặng nề.
Viên Quảng bước lên, mặt mũi trắng bệch, cứng giọng :
“… lẽ sắp ch·ết .”
Hứa Thuật sững sờ:
“Cái gì? Sao thế?”
“Còn vì cái con bé Tiểu Hà !” Dương Nhuế nghiến răng: “Chúng gặp nó ở trong trấn, nó chằm chằm Viên Quảng, ánh mắt y hệt như hôm qua lúc Vu Diêu!”
Cô đem bộ chuyện xảy kể một , cuối cùng gằn giọng:
“Cái trò chơi khốn kiếp … rốt cuộc còn bao nhiêu mạng mới lòng?!”
Hứa Thuật xong, trong lòng bừng tỉnh.
Thì cấm kỵ thật sự là tuyệt đối nhắc đến chuyện trọng nam khinh nữ việc ném c.h.ế.t con gái xuống sông, mặt những “” trong trấn .
Cậu liếc gương mặt tái nhợt của Viên Quảng, khẽ do dự, nhỏ giọng an ủi:
“Kỳ thật… kẻ gi·ết chơi chắc chắn Tiểu Hà. Là kẻ khác. Hoặc đúng hơn, là những con quỷ khác trong trấn .”
Dương Nhuế và Viên Quảng cùng sững , ngây một lúc lâu.
Cuối cùng Dương Nhuế ngập ngừng hỏi:
“Cậu… đang cái gì ?”
Hứa Thuật nghiêm giọng:
“Chúng tìm thấy nhiều hài cốt hạ lưu con sông. Trong đó còn đồ trang sức, vật dụng quen thuộc mà đó từng thấy trong trấn.
Ngoài , bên cạnh những bộ hài cốt phụ nữ mơ hồ, chỉnh, còn cả xương trẻ nhỏ. Ta đoán, hẳn là những phụ nữ khi còn ôm con trong n.g.ự.c ném xuống, c.h.ế.t chung cùng con…”
“A?” Viên Quảng c.h.ế.t lặng:
“Ý là… cái xác thai phụ trong trấn cũng chỉ là một trong đó? Vậy thì… tất cả những trong trấn… bọn họ sớm ch·ết cả ?!”
“Hẳn là .”
Hứa Thuật sang Quý Xuyên, :
“Lúc nãy đường về, bọn bàn bạc một chút. Thật còn một điểm đáng ngờ chính là vị trí của những cái xác trong trấn.”
Ngay từ khi mới đặt chân thị trấn, để ý đến điều , chỉ là đó quá nhiều chuyện xảy , khiến gần như quên sạch. Vì phần lớn những xác c.h.ế.t và mấy kẻ dân làng thoi thóp đều rải rác ở gần cổng trấn? Càng sâu bên trong, đường phố càng sạch sẽ, thậm chí trong khu trung tâm còn chẳng thấy một cái xác nào.
Rốt cuộc là vì ?
Ban đầu Hứa Thuật thấy lạ, nhưng biến cố đó dường như chẳng ăn nhập gì, nên gạt hẳn nó đầu. Cho đến lúc , khi cùng Quý Xuyên xuyên qua thị trấn, mới nhớ , và cuối cùng cũng nghĩ thông.
Bởi vì trong trấn sớm c.h.ế.t sạch !
Thảm họa cướp bộ sinh mạng nơi . Vậy đó thì ?
Khi quãng thời gian khủng hoảng nhất trôi qua, quan phủ chắc chắn sẽ cử đến xử lý xác chết. Trong quá trình đó, t.h.i t.h.ể tất nhiên sẽ gom một chỗ đem xử lý tập thể.
Cho nên những cái xác đều dọn ngoài trấn!
Còn những bộ hài cốt tìm thấy sông, thì tuyệt đối từ xác trong thị trấn mà . Bởi vì bất kể quan viên nào, cũng sẽ ngu đến mức lệnh đem xác ném thẳng xuống sông.
Nói cách khác, chỉ đám “ còn tồn tại” trong trấn hiện tại mới chính là chủ nhân của những bộ hài cốt .
Dựa tất cả những manh mối mắt, Hứa Thuật và Quý Xuyên đến kết luận .
Ngay lúc nãy, nhờ lời miêu tả của Viên Quảng và Dương Nhuế, Hứa Thuật gom thêm vài manh mối mới. Cậu xâu chuỗi tất cả, khiến cho suy đoán của trở nên chỉnh hơn.
Cậu cho rằng, những t.h.i t.h.ể sông đều là do “Hà yêu” Tiểu Hà g.i.ế.c chết.
Suy đoán ban đầu của sai, chỉ là đủ diện.
Tiểu Hà thực chất chính là hóa của dòng sông . Việc nó , chính là báo thù cho những cư dân chết. Có lẽ ngay cả trận hạn hán cũng dính líu đến nó: nước sông khô cạn vì thiên tai, mà là do nó cố ý khiến nó khô cạn.
Trong thời kỳ hỗn loạn vì chiến tranh, lương thực khan hiếm, nó tạo nên một thảm họa ăn thịt , ép dân làng c.h.ế.t dần trong nạn đói. ngoài chuyện đó, chính nó cũng tự tay g.i.ế.c hoặc đúng hơn là ăn một phần .
Với một “Hà yêu”, việc ăn thịt cũng đồng nghĩa với việc họ nước sông nhấn chìm. Vì thế, t.h.i t.h.ể của họ mới trôi dạt hết về hạ lưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-vo-han-tro-choi-lap-ho-van/chuong-37.html.]
Chỉ là, khi chết, những kẻ đó hề nhận rằng chết. Hồn phách họ nơi , dựng nên một gian cách biệt với hiện thực, và mãi mãi sống trong ký ức về cái nạn đói năm xưa.
Nếu lúc chơi vô tình nhắc nhở họ rằng họ c.h.ế.t thì ?
Họ sẽ nhớ nguyên nhân thật sự c.h.ế.t vì đói, mà vì cái thói trọng nam khinh nữ tàn nhẫn.
Thế nên, khi chơi nhắc đến những từ khóa như “con gái”, “trọng nam khinh nữ”, “chết chìm”, họ sẽ đột ngột nhớ c.h.ế.t thế nào. Và đến khi đó, bọn họ sẽ hóa điên mà g.i.ế.c .
Tất cả các chi tiết bây giờ, rốt cuộc khớp thành một câu chuyện chỉnh.
Hứa Thuật nghĩ ngợi một lúc, vẫn kể bộ suy đoán cho Dương Nhuế và Viên Quảng .
Nghe xong, Viên Quảng lập tức chịu nổi. Anh lắc đầu liên tục, mặt càng lúc càng tái nhợt, miệng lắp bắp:
“Không thể nào… tuyệt đối thể như thế ! rõ ràng chạm cấm kỵ! Con nhóc quỷ đó… chẳng từ đầu cứ như thế thôi …”
Giọng bỗng nghẹn , biểu cảm thì biến thành hoảng loạn. Anh túm chặt lấy cánh tay Hứa Thuật, run rẩy kêu lên:
“Giờ đây? gì bây giờ? Chẳng lẽ thật sự sắp c.h.ế.t ?! Các ngươi cứu , ơn cứu !”
Anh còn định chộp lấy tay Quý Xuyên, nhưng đối phương né sang một bên. Thế là càng sức bấu chặt cánh tay Hứa Thuật, như kẻ c.h.ế.t đuối níu lấy cọng rơm cuối cùng.
Hứa Thuật bóp đến đau, khẽ nhíu mày, định rút tay , thì Quý Xuyên bất ngờ tay. Anh nắm cổ tay Viên Quảng, vặn mạnh một cái, ép buông .
Sau đó, Quý Xuyên nghiêng đầu Hứa Thuật, thản nhiên :
“Cậu chỉ thể để nắm.”
Hứa Thuật: “???”
Đại ca, bệnh hả? Giờ đang là lúc nào mà còn nổi điên thế ?!
Cậu còn kịp phản ứng thì thấy Dương Nhuế bày vẻ mặt “thì là ”, đảo mắt qua giữa và Quý Xuyên.
Hứa Thuật vội vàng định giải thích, nhưng Dương Nhuế buông một câu:
“Hai các … đúng là tướng vợ chồng.”
“……” Hứa Thuật nghẹn họng:
“Viên Quảng sắp c.h.ế.t tới nơi , cô đang cái gì trời?!”
Bị cho rìa, Viên Quảng mặt mày thảm hại, cụp đuôi lẽo đẽo theo ba .
Đi một đoạn, Hứa Thuật chậm , sang an ủi:
“Đừng quá tuyệt vọng, thật vẫn còn một chút hy vọng.”
Viên Quảng lập tức sáng mắt:
“Cậu cách ?!”
Hứa Thuật gãi đầu:
“Cũng chắc là cách, chỉ là nghĩ… Nếu g.i.ế.c Tiểu Hà, thì tại lúc hai chơi chết, nó luôn xuất hiện? Có lẽ nó để g.i.ế.c , mà là để cứu . Dù những cư dân trong trấn mới là kẻ thù của nó, nó phá chuyện của họ thì hợp lý thôi.”
Thấy ánh mắt Viên Quảng lóe lên hi vọng, Hứa Thuật vội vàng bổ sung:
“ cũng đừng mừng vội. Đây chỉ là đoán mò thôi, khi chúng vẫn sai thì .”
Viên Quảng , gương mặt liên tục d.a.o động giữa “chết chắc” và “ cơ sống”. Cuối cùng, thở dài một , gượng :
“Cảm ơn . Dù cũng thử một … Vậy sẽ tìm Tiểu Hà.”
Bên , Quý Xuyên bất ngờ nghiêng sang Dương Nhuế, lạnh lùng hỏi nhỏ:
“Ai là vợ?”
Dương Nhuế gương mặt lạnh lẽo của , khẽ chỉ tay về phía Hứa Thuật.
Quý Xuyên đầu , nở một nụ .
Hứa Thuật giật :
“… nữa đây?”
Dương Nhuế ho khan một tiếng, vội mặt chỗ khác, giả vờ trời.
…
Khi bốn trở thị trấn, bầu khí lập tức khác hẳn.
Đặc biệt là khi họ đối diện với “những cư dân tồn tại” , từng biểu cảm gương mặt họ đều mang một cảm giác kỳ quái khó tả.
Tiểu Hà đang trong sân tứ hợp viện. Nhìn thấy họ trở về, nó lập tức chạy đón, vẻ mặt ấm ức:
“Hứa ca ca, các ? Lúc Tiểu Hà tỉnh thì chẳng thấy ai, em còn chạy khắp trấn tìm, cũng thấy. Em còn tưởng các bỏ rơi em !”
Chưa kịp để Hứa Thuật mở lời, Viên Quảng vội vàng lao tới:
“Tiểu… Tiểu Hà , em thể cứu ? Trong trấn bọn họ mới là quỷ, đúng ? Lão thái bà tối nay cũng là quỷ, bà sẽ g.i.ế.c đúng ? Em thể cứu ? Làm ơn, van em đó!”
Tiểu Hà chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ vô tội, như thể chẳng hiểu đang gì.
Ánh mắt , trong mắt Viên Quảng, lạnh buốt tận tim.
Hứa Thuật dáng vẻ tuyệt vọng của , cũng vài câu an ủi. , lúc dù gì nữa, cũng chỉ giống như kẻ ngoài cuộc mà thôi.
Cậu ngẫm nghĩ hướng về phía Tiểu Hà:
“Tiểu Hà, em điều gì tiện . nếu thật sự em đang giúp chúng , thì tối nay xin hãy cứu một .”
Tiểu Hà đáp, chỉ mỉm Hứa Thuật, lưng , xuống thềm đá trong sân.