Xuyên Đến Vô Hạn Trò Chơi Lấp Hố Văn - Chương 35
Cập nhật lúc: 2025-08-28 07:03:35
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ mặc kệ!” Dương Nhuế bật dậy, sang :
“Cái gọi là ‘cấm kỵ’ căn bản là nó tức giận đuổi nó . Theo thì rõ ràng là ở chung với nó! Nghĩ thử xem, nếu thế, thì tại nó cứ khăng khăng bám theo chúng ?!”
Cô liếc về phía gian nhà chính, nghiến răng tiếp:
“Dù các nghĩ thì mặc kệ, tuyệt đối ở đây nữa! ngay bây giờ!”
Nói xong, cô dứt khoát thẳng cửa lớn.
Viên Quảng chần chừ, liếc Hứa Thuật và Quý Xuyên:
“Thật … lời cô cũng lý. Có khi ngay từ đầu chúng nghĩ chuyện quá phức tạp. Lần cấm kỵ lẽ đơn giản chỉ là ở chung với Tiểu Hà thôi.”
Hứa Thuật im lặng, chìm trong dòng ký ức.
Nhớ ngày hôm đó, Vu Diêu rốt cuộc cũng vài việc khác biệt.
Quý Xuyên vốn ít phản ứng, tất nhiên trả lời Viên Quảng.
Thấy cả hai vẫn im lặng, Viên Quảng khẽ thở dài:
“Thôi, một để Dương Nhuế thì cũng yên tâm. với cô . Hai ở cẩn thận, trời sáng gặp .”
Nói , lập tức bước nhanh ngoài, đuổi theo Dương Nhuế.
Trong sân tứ hợp viện, chỉ còn Hứa Thuật, Quý Xuyên, và nhân vật nguy hiểm nhất Tiểu Hà.
Một lúc , Hứa Thuật mới cất tiếng hỏi:
“Chẳng lẽ thật sự là chúng nghĩ quá phức tạp ?”
Quý Xuyên lắc đầu:
“Sự thật chỉ thể phức tạp hơn thế.”
… rốt cuộc sự thật là gì?
Hứa Thuật bất lực thở dài:
“Hôm qua cả ngày gần như chúng đều ở cạnh Vu Diêu. Trừ lúc vệ sinh, còn đều rời . Cho nên thể chắc chắn rằng, việc gì , chúng cũng đều mặt.”
Hôm qua, bọn họ cùng khắp thị trấn tìm manh mối. Sau đó, Dương Nhuế và Viên Quảng phát hiện t.h.i t.h.ể Trương Mậu ở ven sông. Cả ba còn lượt dùng dụng cụ đào lên.
Rồi đến tối, khi ngủ, họ vẫn ở cùng .
Tính cả quãng thời gian tách , cộng cũng đến nửa giờ.
Cùng khắp thị trấn lục soát, cùng đào thi thể, cùng chuyện với Tiểu Hà…
Nếu nhất định việc gì Vu Diêu mà bọn họ , thì chỉ một hỏi chuyện dân làng .
ngay ngày đầu tiên bước trò chơi, Hứa Thuật từng hỏi dân làng về nạn đói .
Vậy… rốt cuộc vấn đề ở ?
Đầu Hứa Thuật như nổ tung, nghĩ mãi cũng .
Lúc , Quý Xuyên xoay xuống chiếc giường nhỏ, khẽ:
“Ngủ .”
Nói xong, mặt trong, nhắm mắt .
Hứa Thuật sắc trời bên ngoài dần sáng, chỉ thể khe khẽ thở dài.
Lúc đúng nên cố chợp mắt thêm một chút. Ngủ bao nhiêu thì thể lực cũng bớt hao mòn bấy nhiêu.
Đã sang ngày thứ tư, bọn họ ăn gì suốt ngần thời gian, cơ thể bắt đầu xuất hiện triệu chứng suy nhược, yếu ớt. Cùng lắm họ chỉ còn gắng gượng hai ngày nữa, đó thì chẳng còn sức việc nặng.
Bụng Hứa Thuật âm ỉ đau. Cậu liếc Quý Xuyên đang ngủ, nhẹ nhàng xoay bước khỏi phòng, thẳng bếp.
Cậu nấu chút nước ấm uống, thể giảm bớt cơn đau dày.
Là một cây bút tự do, thói quen sinh hoạt của vốn lộn xộn: thức khuya, đói thì ăn, no thì bỏ, cơm hộp. Hậu quả là cái bệnh bao tử nửa nặng nửa nhẹ cứ bám riết. Thực mà , trong thế hệ bọn họ, dày vấn đề thành chuyện quá phổ biến.
Cậu đun nhiều thêm một chút, để khi Quý Xuyên tỉnh dậy cũng nước ấm uống.
Ngồi bếp lửa, mắt dán chặt ánh lửa hừng hực, Hứa Thuật sưởi ấm lặng lẽ nhớ chuyện từ lúc bước trò chơi đến giờ.
Trong nồi chỉ đủ hai bát nước, vài phút sôi sùng sục. Hứa Thuật tắt bếp, múc nước hai chén, rắc thêm chút muối.
Cậu bưng lên, thổi nhẹ, nhấp thử một ngụm. Vị mặn tê đầu lưỡi, khiến vô thức chép miệng.
Ngay khoảnh khắc đó.
Trong đầu Hứa Thuật như tiếng sấm nổ ầm một tiếng, ánh sáng lóe lên.
Cậu nhấp thêm vài ngụm, và trong đầu dần hiện cảnh tượng tối qua:
Nam Cung Tư Uyển
Tiểu Hà, lúc bước khỏi nhà của đàn ông trung niên , trong miệng còn nhai gì đó. khi bọn họ , căn phòng trống trơn, còn một bóng .
Nói cách khác Tiểu Hà thể ăn luôn .
vấn đề là.
Nếu Tiểu Hà g.i.ế.c bằng cách ăn thịt, tại Trương Mậu c.h.ế.t đuối?
Sắc mặt Hứa Thuật đổi liên tục. Cuối cùng, “bang” một tiếng buông chén xuống, lao về phía phòng ngủ đối diện, đẩy cửa cái rầm, hô to:
“Quý Xuyên! Mau dậy! Chúng bờ sông tìm t.h.i t.h.ể Vu Diêu!”
Quý Xuyên đánh thức, mơ màng nhíu mày, giọng nhu hòa hơn thường ngày:
“Cậu nghĩ gì?”
“Có lẽ ngay từ đầu chúng sai !” Hứa Thuật hạ giọng, trầm nặng. “Chỉ cần tìm thấy t.h.i t.h.ể Vu Diêu sông, thì thể chứng minh suy đoán của .”
Quý Xuyên dậy, chỉnh quần áo và mái tóc dài, cùng bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-vo-han-tro-choi-lap-ho-van/chuong-35.html.]
Dương Nhuế và Viên Quảng rõ ở phòng nào. Thị trấn tuy lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, Hứa Thuật còn thời gian để tìm , chỉ cùng Quý Xuyên chạy về phía hạ lưu con sông.
Trên đường, Hứa Thuật nhanh:
“Hôm qua chúng đều thấy Tiểu Hà nhai gì đó khi từ nhà đàn ông , đó ông biến mất. Ngày thường nó vốn ăn thịt , vì thế mới cho rằng cách g.i.ế.c của nó là ăn luôn nạn nhân. t.h.i t.h.ể Trương Mậu thì nguyên vẹn, chỉ vớt lên từ sông.”
Quý Xuyên nhướng mày:
“Ý là… g.i.ế.c Trương Mậu Tiểu Hà?”
“ , chỉ dựa điểm thì lập luận vững.” Hứa Thuật đáp “… khi tập hợp, ai trong chúng Trương Mậu từng tiếp xúc riêng với dân trong trấn . Vậy tại chắc chắn rằng cái c.h.ế.t của liên quan trực tiếp đến câu với Tiểu Hà? Có khi Tiểu Hà chỉ là một quân cờ trong trò chơi , còn ngay từ đầu chúng dẫn sai hướng !”
Cậu nghĩ: nếu tìm thấy t.h.i t.h.ể Vu Diêu sông, mà vẫn thấy tung tích dân mất tích , thì giả thuyết đến bảy phần đúng.
Hai bước nhanh dọc theo bờ sông, chăm chú quan sát lớp bùn nước, sợ bỏ sót bất cứ dấu vết quan trọng nào.
Thế nhưng suốt mười phút, chẳng phát hiện gì.
Nhìn thị trấn nhỏ phía xa, Hứa Thuật thoáng nghi ngờ: chăng họ bỏ lỡ vị trí nào đó, để Vu Diêu ?
Họ bàn bạc: nếu thêm năm phút nữa vẫn tìm thấy, thì sẽ chia , một tiếp, một .
chỉ hai phút , t.h.i t.h.ể Vu Diêu cuối cùng cũng xuất hiện.
Không khuôn mặt nổi lên, mà là một cánh tay tái nhợt, co quắp thò khỏi bùn nước.
Nguyên nhân cái c.h.ế.t giống hệt Trương Mậu c.h.ế.t đuối.
Hứa Thuật kiểm tra thi thể, tháo áo khoác của Vu Diêu, lật t.h.i t.h.ể để lộ khuôn mặt.
Cậu lặng trong hai phút, sang Quý Xuyên:
“Quay về chứ?”
Vu Diêu tìm thấy, nhưng dân mất tích thì vẫn thấy . Hứa Thuật chắc nên dừng tiếp tục.
Quý Xuyên suy nghĩ, lắc đầu:
“Đi tiếp.”
Anh bước , nặng nề :
“Cả hai cái xác đều trôi dạt về hạ lưu, cách khá xa. Nếu còn thêm chết, thể t.h.i t.h.ể cũng sẽ trôi về nơi xa hơn nữa.”
Trong lòng Hứa Thuật chợt sáng tỏ.
Khi lượng chơi càng lúc càng ít , thì manh mối thường sẽ xuất hiện nhiều hơn.
Đó là cách trò chơi tạo một lối thoát, để tránh việc tất cả xóa sổ.
Cho nên… nếu tiếp tục men theo hạ lưu con sông, lẽ họ sẽ tìm thêm thứ gì đó.
Hai rơi im lặng, bước chân chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn dò xét kỹ dòng sông, tiếp tục tiến về phía xa.
Đi đường, Hứa Thuật cố gạt bỏ những suy nghĩ ban nãy, bắt đầu tự nữa sắp xếp khả năng.
Nếu kẻ g.i.ế.c Tiểu Hà, chắc hẳn là dân trong trấn.
Nếu là thế, cũng thể hiểu vì chơi c.h.ế.t đuối vì dân nơi đây từ đến nay vẫn xử lý “những kẻ dư thừa, vô dụng” theo cách đó.
… nếu thật sự là dân trấn g.i.ế.c , tại cả hai Tiểu Hà đều tình cờ xuất hiện?
Và một điểm quan trọng hơn nếu cấm kỵ liên quan đến Tiểu Hà, thì rốt cuộc nó là gì?
Vu Diêu hôm qua từng hỏi chuyện với dân làng. Trước đó, chính Hứa Thuật cũng hỏi. Vậy tại chỉ Vu Diêu chết, còn thì hề gì?
Chẳng lẽ… vấn đề ở nội dung câu hỏi?
Hứa Thuật nhớ : hôm , khi cùng Viên Quảng hỏi, hỏi về nạn đói chuyện bắt đầu từ , dân ăn thịt lẫn , và những khu vực khác gặp tai họa tương tự .
Còn Vu Diêu… thì hỏi một câu...
“Có cái gì?”
lúc , Quý Xuyên bất ngờ lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Cậu theo ánh mắt Quý Xuyên, hướng về phía . Trong lớp bùn đen của lòng sông, thấp thoáng thứ gì trắng trắng.
Hai lập tức tăng tốc, chạy thẳng tới.
Khoảng cách càng gần, Hứa Thuật cuối cùng cũng rõ tất cả những thứ màu trắng … đều là xương.
Chúng nhô một phần khỏi lớp bùn, phần còn chôn sâu bên . chỉ cần hình dáng và kích cỡ, thể khẳng định đó là xương .
Không chút do dự, hai lao xuống đào bới.
Họ dụng cụ, chỉ dùng chính vũ khí mang theo. Lẽ mất lâu mới thể khai quật, nhưng thực tế chẳng cần đào hết.
Chỉ trong vòng mười phút, họ hiểu rõ nơi rốt cuộc là thế nào.
Xương sườn, xương sọ, xương đùi… từng khúc, từng mảnh xương trắng nhợt lộ , chất thành một đoạn dài dọc theo con sông.
Sơ bộ qua, ít nhất cũng hơn mười ! Đó còn tính phần xương chôn sâu bên mà họ đào đến.
Và tất cả… đều là hài cốt của trưởng thành.
Ngoài xương cốt, trong bùn còn lẫn cả những vật dụng kịp phân hủy đồ trang sức bằng đồng, vòng ngọc, ngọc bội, tẩu thuốc…
Nhìn đến mấy thứ trang sức , Hứa Thuật cảm thấy quen mắt.
Cậu cố nhớ , chợt giật :
“Những thứ … hình như là của cặp vợ chồng , nhà vợ mang thai.”
… khi họ lục soát tìm manh mối, rõ ràng thấy những vật đó trong chính ngôi nhà . Tại bây giờ chúng xuất hiện ở đây?
Nếu chỉ một, hai món giống , thể còn cho là trùng hợp. ở đây mấy món, tất cả đều y hệt. Nói là trùng hợp thì quá vô lý.
Hứa Thuật đang suy nghĩ, thì Quý Xuyên bắt đầu đào sâu thêm quanh đám trang sức.
Cậu lập tức cùng hành động.
Không lâu , giữa một bãi hài cốt lớn, một bộ xương trẻ con đầy đủ, gãy nát, dần lộ khỏi lớp bùn.