Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Chương 468: Dĩ công đại chẩn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:35:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dân chúng đang bàn tán thì hai đội binh lính tiến đến, các binh lính sang hai bên, để lối ở giữa.

Một đàn ông trung niên mặc quan phục, chống chiếc dù giấy dầu bước .

Lưu dân vội vàng ngắt lời: "Suỵt, suỵt, xong , đừng nữa, Huyện lệnh đại nhân đến , chúng xem đại nhân gì, hôm nay đến để việc gì, lát nữa sẽ rõ thôi."

Tất cả lưu dân lập tức im bặt, ngừng chuyện, mắt chằm chằm về phía binh lính và huyện lệnh.

Huyện lệnh huyện Vĩnh Hòa là Hồ Chấn Hải bước chiếc lều phía .

Đám binh lính bên cạnh ngài lập tức lùi , cũng trong lều, chia hai hàng lưng ngài.

Hồ Chấn Hải sự dõi theo của bộ lưu dân phía , thu chiếc dù giấy dầu sang một bên, ngẩng đầu về phía .

Biết ngài sắp chuyện, lòng các lưu dân vì quá mong chờ mà thắt , nhịp tim đập thình thịch, trở nên vô cùng căng thẳng.

"Khụ khụ."

Hồ Chấn Hải hắng giọng, cuối cùng cũng cất lời.

"Hôm nay gọi tất cả đến đây, tin rằng chút ít phong phanh ."

", sai, Hoàng thượng hạ chỉ, mấy ngày nay mưa lớn kéo dài dứt, dấu hiệu ngừng, Hoàng thượng e ngại sẽ gây lũ lụt nên hạ lệnh đào sửa mương rãnh."

"Lần cần nhân lực lớn, tất cả lưu dân đều thể , nam nữ đều . Trẻ con già, đào nổi thì vận chuyển đất cũng ."

"Ý của Hoàng thượng là dĩ công đại chẩn, tất cả những ai tham gia sửa chữa mương rãnh những bao ăn, mà còn tiền công. Bất kể nam nữ, tham gia đào mương một ngày ba trăm văn, vận chuyển đất kể già trẻ, một ngày một trăm năm mươi văn."

Nghe Hồ Chấn Hải đích xác nhận thật sự tiền công, các lưu dân phía vui mừng khôn xiết, lập tức hò reo.

"Tốt quá , thật sự phát tiền công, quá, cả nhà chúng đều thể tham gia kiếm tiền ."

"Nhà chúng cũng , một ngày thể kiếm khối bạc đấy."

Mọi đang vui mừng, Hồ Chấn Hải gì, đợi một lúc lâu mới hiệu cho lưu dân im lặng.

Ngài : "Đây là phúc lợi và sự giúp đỡ của Hoàng thượng ban cho chúng , Hoàng thượng vì dân, chúng cũng vì Hoàng thượng mà suy nghĩ. Huống hồ đào mương phòng chống lũ lụt cũng là vì an của , nếu thật sự hình thành lũ lụt, chịu thiệt vẫn là chính chúng ."

"Bản quan một giàu , để tâm đến chút tiền công mỗi ngày đó, nhưng bản quan hy vọng khi cần nhân lực, tất cả đều thể tham gia, đóng góp một phần sức lực, sớm ngày đào thông mương rãnh, vì nước cũng là vì chính ."

Hồ Chấn Hải năng chân thành, lưu dân mà phấn chấn, phía đua hưởng ứng.

Dù là lưu dân thường dân giàu , một ai từ chối.

"Chúng nhất định đều , khi nào xuất phát?"

Hồ Chấn Hải đáp: "Việc thể chậm trễ, cần tập hợp xuất phát ngay lập tức. Đồ đạc của cần thu dọn, cứ để nguyên chỗ cũ, bản quan sẽ sắp xếp chu đáo. Chúng đông , ngoài cũng mất mấy ngày, lẽ hai ngày là thể về ."

"Công cụ cũng cần mang theo, những nơi cần đào mương đều chuẩn sẵn sàng, giờ chỉ thiếu , cứ việc đến đó là ."

"Được, chúng đều theo sự sắp xếp của đại nhân." Lưu dân đồng thanh đáp.

Hồ Chấn Hải đầu binh lính bên cạnh, một tên rời để sắp xếp .

Chẳng bao lâu dẫn đến hai mươi , nhưng những mặc quân phục mà mặc quần áo bình thường, khoác bên ngoài áo tơi và đội nón lá.

Sau khi đến đông đủ, Hồ Chấn Hải với lưu dân: "Đây là binh lính đưa các ngươi đến nơi, để phiền dân chúng dọc đường, tránh gây xáo trộn, nên đều cải trang thành thường. Tiếp theo đây, cứ theo họ."

"Giờ xuất phát luôn , sớm đến nơi cũng thể sớm đào xong mương thoát nước. Dù mưa lớn vẫn đang trút xuống, chừng lúc nào cũng thể gây nguy hiểm, ở thêm một khắc là thêm một phần nguy hiểm."

"Rõ!" Lưu dân đồng loạt đáp lời, chuẩn sẵn sàng rời bất cứ lúc nào.

Người dẫn đội bắt đầu xếp hàng, lên phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thoi-loan-the-co-dai-mot-minh-chay-nan-han-bang-lu-lut-on-dich-ta-co-khong-gian-tich-tru-vo-han/chuong-468-di-cong-dai-chan.html.]

"Xuất phát!"

Người dẫn đội hô vang, dẫn đầu bước về phía cổng thành.

Hồ Chấn Hải vẫy tay từ biệt đầy thiện, các lưu dân cảm động ngừng vẫy tay đáp .

"Huyện lệnh đại nhân cứ yên tâm, chúng nhất định sẽ thành nhiệm vụ, nhất định sẽ đào xong mương rãnh, sớm ngày ."

Hồ Chấn Hải vẫn vẫy tay, mãi cho đến khi lưu dân phía dần tiến gần đến cổng thành xa, ngài mới hạ tay xuống.

Ngài vung vẩy cánh tay mỏi, buông một lời c.h.ử.i rủa, đó khóe môi nhếch lên nụ đầy nham hiểm.

"Về phủ." Ngài lệnh một tiếng.

Rất nhanh, một chiếc xe ngựa che chắn cẩn thận đ.á.n.h đến bên cạnh ngài.

Ngài nhấc chân đá văng chiếc dù giấy dầu ẩm ướt lúc nãy sang một bên, vẩy vẩy chân cúi bước trong xe ngựa.

Đám lưu dân theo chân dẫn đội một mạch đến tận cổng thành.

Lúc cách xa phía , một ai sự đổi thái độ của Hồ Chấn Hải khi tiễn biệt.

Nội tâm họ vẫn ngừng vui mừng.

Có kẻ vui vì chuyến thể nhận bạc tiền, kẻ vui vì thể giúp đỡ Lâm Việt, góp một phần sức lực cho Hoàng thượng và bản .

Cũng kẻ vui vì thấy quyết định ở Vĩnh Hòa huyện của đúng đắn.

Huyện lệnh của Vĩnh Hòa huyện gần gũi hòa ái đến thế, chắc chắn là một vị cha dân , họ chọn nơi hề sai.

Sau khi khỏi cổng thành, tiến lên quan đạo, dẫn đội ngừng căn dặn đám lưu dân.

Mưa càng lớn thì tình hình càng khẩn cấp, thời gian cũng càng quan trọng, dọc đường hề dừng nghỉ ngơi.

Trong lúc đó, mỗi phát một chiếc bánh bao, ăn.

Sau khi quan đạo một đoạn đường, kẻ dẫn đầu dẫn đám lưu dân rẽ một con đường nhỏ, quãng đường tiếp theo đều đường mòn.

Đi mãi đến tận khi trời tối đen, vẫn tới nơi, kẻ dẫn đội liền an ủi:

"Mọi đừng nóng vội, trời đang mưa lớn, đường khó nên cần nhiều thời gian hơn một chút. Cũng còn xa nữa, sáng mai là đến nơi ."

" giờ trời tối mịt, cả ngày trời chắc hẳn đều mệt mỏi. Gần đây một ngôi làng bỏ hoang, chúng dẫn đó tá túc, nghỉ ngơi cho một đêm, ngày mai mới sức mà việc."

Đám lưu dân tình hình thực tế, đường đương nhiên răm rắp lời kẻ dẫn đầu.

Huống chi họ lội mưa lội bùn cả một ngày, quả thực mệt đến kiệt sức, cũng nghỉ ngơi cho đàng hoàng.

Nếu cứ tiếp tục , ngày mai tới nơi chắc chắn còn chút thể lực nào để việc.

"Được, chúng theo sự sắp xếp của các vị."

Gà Mái Leo Núi

Kẻ dẫn đội nhạt, dẫn rẽ hướng về phía ngôi làng.

Đi chừng một khắc, phía thấp thoáng thấy bóng dáng ngôi làng.

Nhìn bóng đen bao trùm một vùng lớn, ngôi làng phía cũng nhỏ chút nào.

Hướng về phía bóng đen tiếp một khắc nữa, tới lối đường mòn trong làng.

"Cẩn thận đường trơn."

Kẻ dẫn đầu phía đầu quan tâm hô lớn một tiếng, đó mặt , nở nụ nham hiểm bước lối làng.

Loading...