Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Chương 101: Vừa mạnh vừa keo.

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:15:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Hòa cùng đám đến quan lộ, lập tức thu hút sự chú ý của lũ lưu dân dọc đường.

Việc đầu tiên lưu dân chính là gùi và hành lý của bọn họ.

Tiếp theo đ.á.n.h giá đeo đồ, quân , sức chiến đấu , để quyết định xem nên xông lên cướp .

Phương Dũng đó khi đến thám thính tình hình mang theo đồ đạc mà còn nhăm nhe cướp, nên mới ăn một cú đ.ấ.m.

Cậu hiểu rõ sự điên cuồng của lưu dân lúc , lập tức cầm v.ũ k.h.í trong tay, hiệu cho sát gần .

Dù mỗi đều đeo hành lý lưng, nhưng trong tay ai cũng v.ũ k.h.í, cộng thêm quân ít, lũ lưu dân xung quanh cân nhắc hồi lâu vẫn dám tay.

Thế nhưng chúng cũng từ bỏ, cứ lẳng lặng theo, cố tìm một cơ hội thích hợp.

Đi đến giữa trưa, quan lộ xuất hiện ngã rẽ, Giang Hòa và đám Trần Chính Minh cũng đến lúc tách tiếp.

Phía là huyện Đại Phong, đám Trần Chính Minh huyện thành để bổ sung thêm nhu yếu phẩm.

Khi tuyết lở, đồ dùng bọn họ thu gom mất mát ít, bây giờ thiếu thốn đủ đường.

Còn Giang Hòa ý định bổ sung đồ đạc, nên định qua huyện Đại Phong.

Ở đây, phần lớn lưu dân đều đổ dồn về hướng huyện Đại Phong, đông thì chuyện phiền phức cũng nhiều, cô góp vui gì.

xem qua bản đồ địa hình do Phương Hoa Vinh chuẩn , lộ trình để đường lui, nếu bí quá chạy trốn thì hướng cũng là phía Nam.

Hắn trốn chạy thể qua huyện Đại Phong, nên lên kế hoạch cho một lộ trình khác.

Chính là ngay tại ngã rẽ quan lộ huyện Đại Phong .

Men theo con đường rẽ , thể cần qua huyện Đại Phong, cách chênh lệch là bao, đường cũng khó, cuối cùng thể nhập con đường chính hướng về phía Nam.

Trần Chính Minh Giang Hòa thích độc hành, lời mời đó từ chối, giờ mời tiếp cũng chỉ nhận kết quả tương tự, nên thêm lời gây khó dễ, chỉ đành từ biệt.

Giang Hòa đeo gùi bước về phía ngã rẽ, phía vài tên lưu dân lập tức phấn khích theo.

Chúng theo dõi từ lâu, thấy cả nhóm luôn cùng , mỗi đều v.ũ k.h.í trong tay.

Vậy nên chúng cứ chần chừ động thủ, tính chờ xem cơ hội nào .

Không ngờ cơ hội đến nhanh thật, một chủ động tách khỏi đội hình.

Hơn nữa trông vẻ gầy yếu nhất, thì càng dễ cướp.

Tuy nhiên, lũ lưu dân cũng vội tay ngay, chắc chắn một chút để tránh việc ở quá gần, tách thấy cảnh sẽ giúp đỡ.

Cho đến khi Giang Hòa một quãng xa con đường rẽ, chúng mới trút bỏ lo âu, kìm nữa mà lao lên.

Giang Hòa đương nhiên năm kẻ vẫn luôn bám đuôi .

Lý do cô để mặc năm kẻ đó theo mà xử lý, chính là vì sự hiện diện của chúng giúp cô xua đuổi những kẻ khác cũng đang nhăm nhe xuống tay.

Thời buổi , một đường như cô thật đúng là miếng mồi béo bở, đứa nào trông thấy cũng thèm thuồng.

Cứ từng đứa, từng đứa xông tới gây phiền phức cũng mệt .

Cho nên, cứ để năm kẻ đó theo bình phong chắn bớt những kẻ khác, chúng theo bao lâu thì cứ để chúng theo.

Nào ngờ mới một lát, chúng chờ nổi nữa .

"Mau ngoan ngoãn để gùi , chúng sẽ tha cho ngươi một mạng." Năm tên bao vây kín Giang Hòa, đe dọa.

Để gùi thì sẽ tha cho mạng sống?

Lời dối vớ vẩn thì chẳng ai tin nổi.

"Không cho." Giang Hòa trực tiếp từ chối.

Năm tên xong thì kinh ngạc, ồ, còn khá là ngông cuồng, mà ngông cuồng là trả giá đấy.

"Rượu mời uống uống rượu phạt."

Năm tên liếc , cầm v.ũ k.h.í trực tiếp xông về phía Giang Hòa.

Giang Hòa rút d.a.o củi , chỉ vài đường cơ bản thu phục năm tên, đó lục soát , lột sạch cả áo bông của chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thoi-loan-the-co-dai-mot-minh-chay-nan-han-bang-lu-lut-on-dich-ta-co-khong-gian-tich-tru-vo-han/chuong-101-vua-manh-vua-keo.html.]

Lũ lưu dân xung quanh thấy đ.á.n.h , lập tức trốn sang một bên xem.

Đợi đến khi lưỡng bại câu thương, chúng sẽ tranh thủ nhảy hôi của.

Thế nhưng, kết cục ngoài dự đoán của chúng.

Năm chọi một, kẻ đơn độc thắng, còn năm kẻ bại trận.

Cảnh tượng khiến đám lưu dân đang dòm ngó Giang Hòa trong phút chốc ngây dại.

Trời ạ, hóa nữ t.ử lợi hại đến thế ?

Cũng may là nhát gan, nãy thấy năm tên theo nên dám cướp.

Vì thế mà giữ cái mạng, chắc chắn dám nhắm Giang Hòa nữa.

Tuy nhiên, năm tên bại trận cũng cái lợi cho chúng, đồ đạc năm chắc chắn nhiều hơn, những thứ nữ t.ử lục hết thì sẽ để cho chúng.

Gà Mái Leo Núi

Thế nhưng khi Giang Hòa rời , lũ lưu dân chạy xem thì nữa đực mặt .

Năm tên lục sạch sành sanh, chỉ còn mỗi chiếc quần lót.

Rốt cuộc thì thứ mà chúng nhắm là cái loại biến thái gì thế ?

Vừa mạnh keo kiệt!

Cũng may là còn sót cái quần lót, lãng phí.

Mặc thêm một cái quần lót cũng thể ấm hơn chút ít.

Sau đường còn thể lấy để đổi chác, tóm là vẫn dùng .

Giang Hòa lục sạch đồ đạc và áo bông của năm tên, đám phía thì lục nốt chỗ quần lót còn sót .

Cuối cùng, vài tốp lẳng lặng tiến đến, chảy nước miếng lượt khiêng năm tên mất.

Người xung quanh đều chứng kiến sự lợi hại của Giang Hòa, chẳng còn ai dám đến quấy rầy cô nữa.

Sau khi yên tĩnh trở , Giang Hòa cuối cùng thể tìm một chỗ nghỉ ngơi, ăn một bữa cơm.

Trên con đường cũng ít nhóm giàu , bọn họ cũng thấy cảnh Giang Hòa một đại chiến năm tên .

Tất cả đều cử hộ vệ đến hỏi ý nguyện của Giang Hòa, hộ vệ cho bọn họ, cùng đường cho an .

Như chặng đường tới cô cũng sẽ an hơn, tất nhiên là tiền bạc và vật tư cũng đưa điều kiện khá hậu hĩnh.

Thế nhưng, tất cả đều Giang Hòa từ chối.

Trong gian của cô hiện giờ thiếu tiền bạc, cũng chẳng thiếu ăn uống.

Cho nên cô sẽ vì chút lợi nhỏ mà tự gò bó bản hộ vệ cho kẻ khác.

Bị từ chối, đám nhà giàu khác cũng chỉ thấy tiếc nuối, dù cũng là một tài giỏi mà thể dùng cho .

Thế nhưng Trịnh Quang hộ vệ báo tin Giang Hòa dám từ chối lời mời của cha .

Tức thì cảm thấy Trịnh gia Giang Hòa mất mặt, vô cùng tức giận.

Có thể mời cô là nể mặt cô lắm , thấy cô quả thực là .

Nghĩ năm đó, Trịnh Quang công t.ử tới mà chẳng vạn tung hô, chẳng thứ gì là .

Vật cũng thế, cũng thế, , bây giờ vẫn .

Loại điều, dám chống sự sắp đặt của Trịnh gia, thì cần sống đời nữa.

Hắn chằm chằm Giang Hòa, khóe miệng nhếch lên một nụ thâm độc, một ý nghĩ ác độc lóe lên.

Kẻ ngu ngốc chẳng bao giờ đoán tương lai, nếu Trịnh Quang chuyện sắp xảy , chắc chắn sẽ cao ngạo tự đại như thế.

Nói về việc nào thế gian mà Trịnh Quang , thì Giang Hòa tuyệt đối là một trong đó.

.

 

Loading...