Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 67: Bệnh Án Bí Ẩn Và Sự Dung Túng Của Cố Cảnh Nam
Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:53:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em hỏi những gì ?” Cố Cảnh Nam liếc cô.
Thẩm Hi ngẫm nghĩ : “Thì hỏi tình trạng mắt hiện tại của , ví dụ như nguyên nhân bệnh là gì, dùng qua phương pháp điều trị nào, còn … mắt của rốt cuộc là vì t.a.i n.ạ.n gì mà thương.”
Cố Cảnh Nam một tiếng: “Mấy câu hỏi trực tiếp hỏi ?”
“Vậy trả lời em ?” Trong mắt Thẩm Hi tràn đầy mong đợi.
“Không.”
“…”
Thấy , cô ngay sẽ như mà.
Cố Cảnh Nam : “Thầy Tống chắc nhắc nhở em, về chuyện mắt thương thế nào, đừng hỏi, đừng quản.”
Thẩm Hi bĩu môi: “Hai đúng là em .”
Tiểu Cao ở ghế lái cũng thấy cuộc đối thoại của hai , lén lút liếc thủ trưởng.
Cậu vẫn là đừng nên nhiều chuyện thì hơn.
“ nếu em hỏi quản, giúp chữa mắt đây?” Thẩm Hi cũng nản lòng, sán gần đối diện với đôi mắt .
Không ảo giác của cô , đóa hoa m.á.u trong mắt trái Cố Cảnh Nam dường như dấu hiệu lan rộng.
Tiếp đó, mắt cô tối sầm .
Một bàn tay to lớn ấm áp che kín mắt cô.
“Tự nghĩ cách.”
Thẩm Hi đẩy tay , cảm thấy chút khó hiểu, rõ ràng đồng ý cho cô chữa , nhưng phối hợp.
Cho cô một loại cảm giác… như đang dỗ trẻ con .
nghĩ , chuyện mắt thương vốn dĩ đả kích lớn, nam chính nhà nào mà chẳng quá khứ, chẳng bóng ma tâm lý chứ.
Nghĩ đến đây, Thẩm Hi chủ ý.
Cố Cảnh Nam và thầy Tống chịu , cô thể hỏi khác mà.
Thế là khi xe về đến nhà họ Cố, Thẩm Hi chạy thẳng tìm Cố lão tư lệnh uống .
Cố lão tư lệnh nhận một tin tức, Thẩm Ánh Chi đang an dưỡng ở ngoài tỉnh sắp về tỉnh thành.
Nhận tin , tâm trạng Cố lão tư lệnh vui vẻ lắm.
Hèn gì đôi vợ chồng trẻ hôm qua về nhà họ Cố.
Ông ngược xem xem, nhà họ Thẩm gọi Thẩm Ánh Chi về cái gì.
Đừng thấy ông lớn tuổi quản việc, một khi quản thì ai cũng ngăn !
tin tức khiến vui Cố lão tư lệnh định cho cháu dâu : “Hi Hi, cháu đến tìm ông uống là chuyện hỏi đúng ?”
Bị thấu ngay lập tức, Thẩm Hi cũng giấu giếm, gật đầu: “ là một chuyện… đại sự ạ!”
“Ồ? Nói xem nào, đại sự gì.” Cố lão tư lệnh pha hiền từ hỏi.
“Là về Cố Cảnh Nam ạ, cháu cảm thấy mắt của Cố Cảnh Nam nhất định thể chữa khỏi, nhưng phối hợp.” Thẩm Hi vẻ mặt chân thành .
Nghe lời , tay pha của Cố lão gia t.ử khựng , nước suýt chút nữa tràn khỏi chén.
Thẩm Hi thu hết trong mắt.
“Nó phối hợp thế nào?” Cố lão tư lệnh tiếp tục pha .
“Có thể cảm thấy cháu đang đùa, nhiều bác sĩ như đều chữa khỏi mắt cho , dựa mà cháu, một sinh viên y khoa mới học mấy tháng thể chữa khỏi.” Thẩm Hi : “ cháu cứ thử xem, hơn nữa cũng đồng ý cho cháu thử, kết quả…”
Tay Cố lão gia t.ử khựng nữa, ánh mắt về phía Thẩm Hi mang theo một tia bất ngờ.
Thẩm Hi nắm bắt nhịp điệu chuyện: “Kết quả ngay cả nguyên nhân mắt thương thế nào cũng cho cháu , coi cháu là trẻ con để dỗ dành .”
Cố lão gia t.ử , đặt chén pha xong mặt cô: “Trong lòng mỗi ít nhiều đều giấu chút chuyện ai , những chuyện giấu thì đều bình an vô sự, một khi , hậu quả ai cũng thể gánh chịu.”
Nghe lời , mày Thẩm Hi khẽ nhíu .
Lời của ông nội tuy rõ, nhưng ám chỉ nguyên nhân mắt Cố Cảnh Nam thương liên quan lớn.
“ với sự hiểu của ông về thằng nhóc thối đó, nếu nó thật sự cho cháu chữa, thì dỗ cũng chẳng thèm dỗ cháu .” Cố lão gia t.ử : “Cho nên , ông kiến nghị cháu nghĩ cách bắt đầu từ nó, bây giờ nó cho cháu, nghĩa là sẽ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-67-benh-an-bi-an-va-su-dung-tung-cua-co-canh-nam.html.]
Thẩm Hi ngờ ông nội cũng về phía Cố Cảnh Nam.
Cô cưỡng cầu nữa, mà hỏi một câu: “Vậy nguyên nhân ảnh hưởng đến việc chữa mắt cho ạ?”
Ý mặt Cố lão gia t.ử càng đậm hơn, đúng là một đứa trẻ thông minh: “Cũng .”
“Được ạ, cháu hiểu .” Thẩm Hi bưng lên uống.
Sau khi uống với ông nội xong, Thẩm Hi chạy tìm Cố Cảnh Nam.
Cố Cảnh Nam đang ở trong phòng.
Lúc Thẩm Hi đẩy cửa phòng , vặn thấy đang tủ trưng bày mô hình máy bay.
Bóng lưng đó, khiến tâm trạng phức tạp.
Ngay lúc Thẩm Hi đang suy nghĩ nên gì, Cố Cảnh Nam lên tiếng : “Điều kiện chữa mắt, nghĩ .”
Thẩm Hi xong, vui vẻ tới: “Anh , điều kiện gì?”
Cố Cảnh Nam thu hồi tầm mắt, về phía cô: “Mấy ngày nữa Chu đoàn trưởng trong quân đội tổ chức tiệc trăm ngày cho con, em cùng .”
Thẩm Hi ngẩn , nghi ngờ tai nhầm .
Điều kiện… chỉ thế thôi á?
Cố Cảnh Nam tiếp tục : “Còn tiệc cưới của Phương liên trưởng, em cũng cùng .”
“ đây là hai điều kiện mà.”
Thấy sắc mặt trầm xuống, Thẩm Hi vội vàng đổi giọng: “Đi, em nhất định cùng !”
Cố Cảnh Nam lúc mới hài lòng gật đầu.
Cuối cùng, còn giải thích kiểu “lạy ông ở bụi ” một câu: “Bình thường mấy chuyện náo nhiệt đều sẽ , là vì nghỉ một tháng.”
Thẩm Hi căn bản nghĩ nhiều như , chỉ cần thể chữa mắt cho , đừng là góp vui, cùng mạo hiểm cô cũng !
─
Rất nhanh Thẩm Hi nhận bệnh án, còn là do thầy Tống đích mang tới tận nhà.
Thẩm Hi nhận lấy bệnh án ngay mặt Cố Cảnh Nam, phát hiện Cố Cảnh Nam hề tỏ vui.
Chứng tỏ giữa hai em chiến hữu bí mật gì đáng .
“Vậy thầy Tống hai cứ chuyện, em phiền nữa.” Cô vội về phòng xem bệnh án.
Tống Kiến Minh gật đầu, theo bóng lưng cô lên lầu.
Cố Cảnh Nam: “Nhìn cái gì.”
Tống Kiến Minh thu hồi tầm mắt, ánh mắt mang theo sự cạn lời.
“ đích đưa tài liệu tới, mời xuống uống chén .” Nói , Tống Kiến Minh xuống ghế sô pha.
Cố Cảnh Nam rót cho ông, gì .
Tống Kiến Minh thì .
“ thấy ngay cả Thẩm Hi cũng chấp nhận , chi bằng thử vị giáo sư hôm nọ với xem.” Tống Kiến Minh bao giờ từ bỏ đôi mắt của .
Cố Cảnh Nam : “Cậu là thầy của cô , cô mấy cân mấy lượng còn rõ?”
“Chính vì rõ, cho nên mới khuyên để vị giáo sư xem thử, trừ phi bây giờ thừa nhận với , đồng ý cho con bé chữa mắt là đang dỗ dành nó.” Giọng điệu Tống Kiến Minh nghiêm túc hơn vài phần.
“Chẳng lẽ .”
Tống Kiến Minh nhíu mày, rõ ràng là khẩu thị tâm phi.
“Cậu cũng đang giúp dỗ cô , mấy cái bệnh án đó với kiến thức hiện tại của cô chắc xem hiểu.” Cố Cảnh Nam bưng chén lên, ngón tay thon dài khẽ ma sát miệng chén.
Tống Kiến Minh một uống cạn nửa chén .
Không vội .
Cũng thể một miếng ăn thành mập ngay .
“Được, rửa mắt mà xem, để xem cuối cùng là đang dỗ cô , là cô nắm thóp .”