Sau đó, dĩ nhiên là tìm thấy gì cả, còn đắc tội với .
Kể từ ngày hôm đó, những ngày khổ cực của Trần Kim Bảo bắt đầu. Hắn chỉ việc mỗi ngày mà còn ăn ngon, ăn no.
Nhà lão thái thái gầy gò đen đúa vốn dĩ điều kiện , kết hợp ăn uống với Trần Kim Bảo cũng là để chiếm hời của , thể nấu đồ ăn ngon cho ăn no .
Chỗ ở cũng là chen chúc mà , mỗi ngày ngủ đều chật chội đến mức chỉ ngủ đất.
Hơn nữa, núi ở đây nhiều rắn độc và côn trùng độc, Trần Kim Bảo cũng dám tự lên núi.
Người trong đội ăn no còn thể lên núi tìm chút gì đó lót , nhưng Trần Kim Bảo thì , ai dẫn .
Sau đói chịu nổi, đành dùng đồ đạc để đổi lấy thức ăn của trong thôn.
Hắn đến nhà lão thái thái gầy gò đen đúa để đổi, cho rằng chính lão thái thái trộm đồ của mới khiến nông nỗi .
Chưa đầy hai tháng, còn gì để đổi. Vốn dĩ nghĩ thế nào cũng sẽ gửi cho ít tiền và phiếu, ngờ một xu.
Lưu Mẫn cũng gửi cho một ít, nhưng lúc mua đồ cho Trần Kim Bảo, bà vay ít tiền và phiếu.
Vốn dĩ thể từ từ trả, nhưng hai nhà việc gấp cần tiền, bà còn cách nào khác đành trả nợ .
Trong suy nghĩ của bà , con trai với tiền và đồ đạc bà đưa cho cũng thể sống vài tháng.
Dù cũng còn trợ cấp của thanh niên trí thức, bà nào con trai đến xảy nhiều chuyện như .
Trần Kim Bảo lúc đói chịu nổi lên núi thì rắn độc c.ắ.n.
Tuy nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng để chút ám ảnh tâm lý, dọa sợ đến mức dám nữa.
Ngay cả khi đồng việc núi, cũng dám . Đại đội trưởng vốn thích , còn suốt ngày xin nghỉ, ấn tượng về càng tệ hơn.
Trần Kim Bảo bắt đầu thư về cho , kể lể ở đây khổ cực thế nào, bắt nạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-70-tay-cam-khong-gian-chan-da-cuc-pham/chuong-81-chuyen-sau-nay-cua-xuan-hoa.html.]
Nói tới lui cũng chỉ một câu: cần tiền, cần phiếu, cần công việc của .
Người cha cặn bã của Văn Nhã Lưu Mẫn Trần Kim Bảo chịu khổ chịu cực, khi lĩnh lương sẽ gửi cho một ít.
Cha cặn bã của Văn Nhã đồng ý, rằng Văn Nhã một cô gái nhỏ còn đòi tiền đồ đạc từ nhà, Trần Kim Bảo một đàn ông to xác như chịu .
Thực ông cũng cho, dù cũng còn trông cậy Trần Kim Bảo dưỡng lão.
ông dám, kể từ vụ chữ m.á.u đó, ông thỉnh thoảng mơ thấy của Văn Nhã.
Mỗi đều dọa ông sợ c.h.ế.t khiếp, lúc dám đồng ý, ông sợ nếu thiên vị, của Văn Nhã sẽ đến đưa ông .
Lưu Mẫn liền nghĩ đến việc để Trần Kim Bảo thế công việc của , nhưng lúc đó dù công việc, chuyện cũng dễ giải quyết, Trần Kim Bảo thời gian quá ngắn, dễ điều chuyển về.
Đến gần Tết, Trần Kim Bảo trở thành một gầy gò đen đúa.
Còn rắn độc và côn trùng độc c.ắ.n mấy , hành hạ đến khổ sở.
Nhiệt độ ở đây cao, quanh năm ngày nghỉ, giống như vùng Đông Bắc còn thể nghỉ đông.
Bây giờ Trần Kim Bảo càng hận Lưu Mẫn, cha dượng và cả Văn Nhã.
Văn Nhã bên Trần Kim Bảo đang hận cô đến mức nào, dù cũng sẽ để ý đến , cơ hội còn những chuyện khiến càng chịu nổi.
Cô bây giờ đang chăm chú hóng chuyện, họ đang về điên duy nhất trong thôn.
“Chà, bà xem của Xuân Hoa cũng thật nhẫn tâm, dù đó cũng là con gái ruột của mà, tìm một nhà như chứ.”
“Còn nữa, chẳng là vì nhà cho nhiều tiền .”
“Cho dù cho nhiều tiền cũng thể gả con bé trong núi sâu chứ, ở đó mỗi năm đều c.h.ế.t đói.”
“Biết , Xuân Hoa điên như , bình thường cũng ai lấy.”