Bữa tối hai ăn mấy món liền, ăn xong Văn Nhã liền đuổi Lăng Hạo ngoài, bảo về nhà ngủ .
Lúc Lăng Hạo còn hôn trộm một cái, Văn Nhã giơ chân đá một phát, Lăng Hạo liền chạy mất.
Văn Nhã về nhà xong thì bắt đầu tu luyện, cô cảm thấy dị năng càng lên cấp cao, thể chất của cô càng hơn.
Bây giờ cô cảm thấy khối lượng công việc lúc lên công điểm còn mệt chút nào nữa, nhưng cô vẫn nhiều việc, mỗi ngày thời gian đều dùng để tu luyện dị năng.
Mấy ngày đầu vụ thu hoạch, trong đội cho nghỉ hai ngày, để các đội viên nghỉ ngơi một chút, nhà nào điều kiện thì sẽ mua ít thịt về, để dành đến lúc thu hoạch bồi bổ cho nhà.
Nhà điều kiện thì ăn gì vẫn ăn nấy, chỉ là thể ăn nhiều hơn một chút, nhưng cũng đến mức ăn no.
Văn Nhã, Lăng Hạo, Triệu Quân và Trần Tuấn Phong cũng , mấy máy kéo thẳng lên huyện.
Vương Mỹ Ngọc thấy mấy họ huyện, cũng vội vàng kéo theo bạn mới quen của theo, bạn mới quen của cô là một nữ thanh niên trí thức mới đến.
Vương Diễm đó mất tích, bây giờ cô cần gấp một quan hệ hơn một chút còn thể cho cô chiếm chút hời, cho nên thanh niên trí thức mới đến, cô quan sát mấy ngày chìa bàn tay hữu nghị.
Triệu Quân thấy Vương Mỹ Ngọc và Lưu Đình bám sát theo lên xe, mày liền nhíu .
Dạo thật sự Vương Mỹ Ngọc quấy rầy đến phát phiền, chỉ thiếu nước thấy cô là đường vòng.
Chưa từng thấy ai phiền phức như , thật sự khiến một loại xúc động... xúc động đ.á.n.h phụ nữ.
Hôm nay nếu Vương Mỹ Ngọc còn bám lấy , cô cứ chờ về trùm bao bố .
Vương Mỹ Ngọc thấy vẻ mặt cau của Triệu Quân, cũng coi như thấy, dắt tay Lưu Đình xuống bên cạnh Triệu Quân.
Triệu Quân lập tức dậy sang bên Văn Nhã, Văn Nhã thấy Triệu Quân mặt mày cau sang bên , liền Triệu Quân thật sự nổi giận , ánh mắt Vương Mỹ Ngọc đều đầy vẻ chán ghét.
Vương Mỹ Ngọc thấy cô xuống, Triệu Quân dậy sang bên Văn Nhã, mặt còn khó coi hết sức.
cô thể đổi chỗ nữa, đổi nữa thì quá rõ ràng , nếu Triệu Quân cũng chút ý với cô , cô thể mạnh dạn hơn một chút.
Đến huyện, Vương Mỹ Ngọc cũng theo Triệu Quân, nhưng con đường là đường chính, cũng thể Vương Mỹ Ngọc theo họ.
Sau đó Văn Nhã mua đồ, bảo Lăng Hạo dẫn Triệu Quân và Trần Tuấn Phong một con đường khác, việc.
Vương Mỹ Ngọc định theo Triệu Quân, nhưng Lưu Đình , yên tại chỗ.
“Thanh niên trí thức Vương, cô định ? nhớ cửa hàng bách hóa ở bên mà?”
“À, mải ngẩn , để ý suýt nhầm.”
“Vậy chúng mau thôi, bây giờ nắng cũng gắt , phơi nắng khó chịu lắm.”
“Được, cho cô ở đây...”
Vương Mỹ Ngọc và Lưu Đình cũng đến cửa hàng bách hóa, Văn Nhã cửa hàng bắt đầu xem xét, xem gì cần mua .
Trong tay một ít phiếu vải, thấy thích thể mua một ít, phiếu địa phương trong tay đều tiêu hết, nếu để lâu sẽ hết hạn.
Thế là Văn Nhã bắt đầu chế độ mua sắm điên cuồng, khiến các thanh niên trí thức cùng mà ghen tị.
Đặc biệt là Vương Mỹ Ngọc, mắt sắp đỏ lên , cô bao lâu mua nhiều đồ một lúc như .
Cô lớn từng bao giờ mua sắm thỏa thích như Văn Nhã, bao giờ cô mới thể tiêu tiền như .
Không khi cô theo Triệu Quân, Triệu Quân thể tiêu tiền cho cô như .
Bây giờ cô đang mơ mộng , ngờ buổi tối còn một bất ngờ đang chờ cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-70-tay-cam-khong-gian-chan-da-cuc-pham/chuong-111-len-huyen.html.]
Văn Nhã mua xong đồ, Lăng Hạo họ mới , Triệu Quân và Trần Tuấn Phong mua gì cả.
Trước khi đến họ đưa tiền và phiếu cho Văn Nhã, khi Văn Nhã mua xong đồ họ về nhà mới chia.
Vương Mỹ Ngọc vốn còn đang nghĩ cách tìm Triệu Quân, ngờ mua xong đồ thấy Lăng Hạo dẫn Triệu Quân và Trần Tuấn Phong .
Lăng Hạo: “Nhã Nhã mua xong hết ?”
Văn Nhã: “Mua xong .”
“Còn mua gì nữa ?”
“Không còn, em mua xong hết .”
“Vậy em còn việc gì nữa ?”
“Không còn, chúng ăn cơm , ăn xong đến bưu điện lấy đồ về.”
“Được, hai thì , còn việc gì ?”
“Lão đại, còn, chúng ăn cơm , đói .”
“ cũng đói .”
“Vậy chúng thôi.”
Ba đàn ông Lăng Hạo họ xách hết đồ trong tay, theo Văn Nhã.
Vương Mỹ Ngọc thấy mấy họ , vội vàng theo.
“Thanh niên trí thức Vương, cô ? Không xem thứ khác nữa ?”
“Thanh niên trí thức Lưu, mua xong hết , cô còn mua gì nữa ?”
“Để nghĩ xem.”
Lưu Đình đó nghĩ xem còn gì cần mua , nghĩ một lúc quả thật còn gì cần mua nữa.
“ còn gì cần mua nữa, chúng đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm .”
“Đi thôi.”
Hai cũng đến nhà hàng quốc doanh, đến nơi thấy Lăng Hạo họ gọi xong món, tìm chỗ .
Vốn dĩ cô còn nghĩ đến muộn một chút thể chung bàn với họ, ngờ bàn của Văn Nhã họ kín .
Vương Mỹ Ngọc nhíu mày, chẳng lẽ cô đến muộn ? Nhìn những chung bàn với họ, cũng mới bắt đầu ăn.
Không còn cách nào, Vương Mỹ Ngọc đành tìm một bàn gần Triệu Quân xuống.
Triệu Quân thấy vị trí cô , trong lòng thầm nghĩ may mà chung bàn với khác, nếu thấy cái mặt đáng ghét đó.
Món ăn lên cũng nhanh, Văn Nhã họ ăn xong cơm liền ngoài, món ăn của Vương Mỹ Ngọc họ mới lên, Vương Mỹ Ngọc dù ăn nhanh đến mấy cũng đuổi kịp họ, huống chi Lưu Đình thể theo cô .
Người bỏ tiền và phiếu mua cơm, thể ăn cho đàng hoàng mà theo cô ngoài.
Triệu Quân thấy Vương Mỹ Ngọc theo ngoài còn thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng theo nữa, thật phiền c.h.ế.t .
Quyết định , hôm nay tìm một cái bao bố rách, tối nay dùng luôn.