“Con xem thì thôi, đợi khi nào con xem tìm cho con.” Lâm Thúy Hoa chỉ một đứa con trai , cái gì cũng chiều theo ý nó.
Mấy ngày , Đàm Thành Long hễ cơ hội là xuất hiện xung quanh Tạ Vân, chỉ để tìm cơ hội hỏi Tạ Vân ép buộc .
mấy ngày nay cũng tìm cơ hội, chồng cô ngày nào cũng cùng cô về, lẽ nào đây là sợ cô tìm cứu.
Tạ Vân một nghĩ nhiều như , cũng là đang chờ giải thoát khỏi bể khổ.
Mãi đến hai tháng , Đàm Thành Long mới thấy Tạ Vân một .
Đàm Thành Long vội vàng đuổi theo Tạ Vân, tự giới thiệu với Tạ Vân.
“Chào đồng chí Tạ, là Đàm Thành Long, là hàng xóm của nhà cô.”
“Có chuyện gì?” Tạ Vân cũng là con trai của Đàm Kiến Quốc, cũng là cháu trai của bà lão cực phẩm.
“Cái đó, cái đó, cô, cô…”
“Anh gì thì nhanh lên, thì đừng cản đường.”
“Đồng chí Tạ Vân, cô gả cho chồng cô là tự nguyện , nếu tự nguyện thì nhất định phản kháng, một cô phản kháng thể giúp cô.”
“ cần sự giúp đỡ của , chúng là tự do yêu đương. Được , việc gì thì cũng mau về nhà , thấy đang ở cửa nhà đợi .” Tạ Vân cũng hiểu , thảo nào cứ thấy , hóa là đến giải cứu cô.
Đàm Thành Long lời Tạ Vân, về phía nhà , quả nhiên thấy đang ở cửa về phía .
Anh ngờ Tạ Vân và chồng cô là tự do yêu đương, hôm nay thật là một trò lớn, là do tự nghĩ nhiều, liếc Tạ Vân một cái liền chạy về nhà.
Tạ Vân thấy chạy cũng về nhà, , thật thú vị, đây là tưởng tượng cái gì .
Đây cũng là Tần Minh Hạo ở đây, nếu chắc tức c.h.ế.t mất.
Tần Minh Hạo tối về nhà, Tạ Vân thấy liền .
Tần Minh Hạo thấy Tạ Vân , liền hỏi Tạ Vân thế, tâm trạng .
“Không gì, chỉ là vui.”
“Vui thế nào? Có chuyện gì ?”
“Chỉ là em cảm thấy gả cho thật .”
Tần Minh Hạo vui mừng khôn xiết, vợ cảm thấy gả cho , vợ chắc chắn thích .
“Vợ, là thể cưới em mới là phúc khí của .”
“Là duyên phận của hai chúng .”
Vì câu hôm nay, buổi tối Tần Minh Hạo kích động phấn đấu nửa đêm.
Tạ Vân lúc sắp ngủ nghĩ, bao giờ những lời như nữa, mệt quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-60-tich-gop-tien-mua-tu-hop-vien/chuong-79-nghi-nhieu-roi.html.]
Ngày hôm Tạ Vân hưởng dịch vụ bộ, Tần Minh Hạo cũng cả buổi sáng tâm trạng , cái gì cũng vui.
Bên Đàm Thành Long chạy đến mặt : “Mẹ, đây, mau nhà , ngoài trời gió lớn.”
“Không , mặc nhiều.” Nói là , nhưng vẫn cùng Đàm Thành Long.
“Lúc nãy thấy con chuyện với vợ xưởng trưởng, gì thế?” Lâm Thúy Hoa thấy con trai chuyện với Tạ Vân, chỉ là gì.
“Không gì, hôm nay ăn gì? Con đói .”
Lâm Thúy Hoa con trai đói, cũng hỏi gì nữa, vội vàng dọn cơm.
Đàm Thành Long nghĩ may mà đ.á.n.h lạc hướng , chuyện hổ như thể ngoài.
Hôm nay Tần Minh Hạo về với Tạ Vân: “Vợ, thể công tác, thời gian sẽ dài hơn, em ở nhà một cẩn thận, gặp nguy hiểm thì né .”
“Khi nào , em dọn đồ cho .”
“Sáng mai xe, chỉ cần lấy cho hai bộ quần áo là , còn cần, bảo Ngô Quân chuẩn là .”
“Lấy cho hai bộ dày, hai bộ mỏng, tự cẩn thận, đừng để thương.”
“Làm chuyện gì nguy hiểm thì tiên nghĩ đến còn em và con nuôi.”
Tạ Vân dọn quần áo cho Tần Minh Hạo, gói thêm một đôi giày.
“Trong túi lót của túi hành lý em để một ít t.h.u.ố.c, t.h.u.ố.c tiêu viêm, hạ sốt và cầm m.á.u, em đều gói kỹ , còn ghi tên t.h.u.ố.c, tự cẩn thận.”
“Anh sẽ, vợ, chúng ngủ .”
Sáng Tạ Vân đồng hồ báo thức gọi dậy, dậy cho Tần Minh Hạo một ít đồ ăn xe để túi vải.
Tần Minh Hạo ở trong phòng hôn Tạ Vân mấy cái mới , chuyện chút khó khăn, chỉ thể đến đó xem tình hình .
Tạ Vân mỗi ngày chỉ về nhà, cả, thỉnh thoảng cũng thấy Đàm Thành Long, Đàm Thành Long hễ thấy Tạ Vân là ngại ngùng.
Nửa tháng , Tạ Vân đang , chủ nhiệm tìm Tạ Vân : “Đồng chí Tạ Vân, điện thoại của cô, cô .”
“Cảm ơn chủ nhiệm.”
Tạ Vân dậy điện thoại, lúc còn nghĩ, là ai gọi đến. “A lô, xin chào, là Tạ Vân.”
“Vợ, là .”
“Anh sắp xong việc ?”
“Chưa, vợ, bây giờ ở đây chút chuyện, cần em giúp đỡ, em thể qua đây một chuyến ?” Tần Minh Hạo hỏi cũng thấp thỏm, vợ đồng ý .
Haiz…
Bây giờ thật sự nghĩ cách nào , chỉ thể trông cậy vợ thôi.