Xuyên Đến Thập Niên 60: Cô Chủ Tư Bản Cướp Hai Rương Vàng Của Anh Trai Cặn Bã - Chương 22: Cứu được em trai Phó Vân Thuật
Cập nhật lúc: 2026-01-16 15:12:42
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Hồng Tuyết nhẹ nhàng đặt Tiểu Bao T.ử lên tấm nệm êm ái, thằng bé ăn xong bánh quy, buồn ngủ díu mắt tiếp tục gà gật.
Cái đầu nhỏ chạm gối, khò khò ngủ tiếp.
Cái gối nhỏ cũng đựng trong túi vải mang về, là gối trẻ em tìm trong gian.
Cô và Bành Bảo Xương xuống ghế ở phía bên phòng, chuyện khẽ.
Phó Hồng Tuyết kể cho ông cụ quá trình cứu em trai, nhưng chắc chắn qua sự "gia công" của cô.
"... Cháu đến đầu thôn Nhị Đạo Doanh thì thấy rọi đèn pin , là hai , kỹ thì trùng hợp chính là Tào Trung! Hơn nữa, còn một tên Cảnh Lập cùng ."
"Cháu lén theo bọn họ suốt dọc đường, đến huyện thành, một cái sân, Tiểu Bao T.ử đang ở trong đó! Thế là cháu xông nhà, đ.á.n.h ngã bọn họ... Cả hai đều giải quyết triệt để!"
"... Cuối cùng dùng một chiếc xe kéo trong sân, chở , lén tìm một chỗ ngoài thành chôn ... Ông ngoại, ông yên tâm , cháu cẩn thận, sẽ để dấu vết !"
...
Ông cụ mà mày nhíu c.h.ặ.t, nhưng ông chọn tin tưởng Đại tiểu thư.
Đứa trẻ , thật sự khí phách của ông chủ Phó! Là việc lớn, chứ thiên kim tiểu thư yếu đuối.
Nói cũng , con cái của đại gia tộc, ai là kẻ đơn giản ?
Hồng Tuyết đúng là thâm tàng bất lộ.
"Tên Cảnh Lập hóa cũng tham gia, bọn chúng bán đứa bé cho tên Tống Bân , đúng là đáng c.h.ế.t!"
Bành Bảo Xương nghĩ đến điểm thì vô cùng phẫn nộ, hai tên súc sinh c.h.ế.t đáng đời, chẳng oan uổng chút nào!
Cuối cùng ông dặn dò Phó Hồng Tuyết, chuyện xảy tối nay trời đất , cháu ông .
Lỡ hậu quả gì, ông già sẽ gánh, cứ là do ông hết!
Phó Hồng Tuyết trong lòng rõ, hai cái xác đang trong một nhà kho bỏ trống nào đó trong gian kìa!
Qua hai ngày nữa ném núi, tuyệt đối sẽ ai .
cô vẫn cảm thấy ơn ông cụ.
Cô sang phòng đông, bế Đâu Đâu qua đây, cũng để giảm bớt vất vả cho già.
Sau đó giục ông ngoại mau ngủ, mai hãy tiếp.
Bành Bảo Xương ngủ, cô cài cửa phòng, giường lò lớn một trái một , hai em bé đều ở bên cạnh , Phó Hồng Tuyết cũng yên tâm nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Nửa đêm, Tiểu Bao T.ử tỉnh dậy một đòi tiểu, Phó Hồng Tuyết trong bóng tối lấy từ gian một cái bô nhựa để giải quyết.
Thấy bé ngủ tiếp , cô thuận tiện tã cho bé Đâu Đâu, cho uống chút sữa, lúc mới tiếp tục dỗ ngủ.
Thầm nghĩ, uống nước giếng xong sẽ tiết lộ bí mật gian, cũng thể thường xuyên đưa đó tắm rửa, ăn uống gì đó.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Haizz, kiếp , bất đắc dĩ bỉm sữa .
...
...
Sáng hôm , Phó Hồng Tuyết tỉnh dậy, mặt sang thấy đôi mắt tròn xoe của Tiểu Bao T.ử đang chớp mắt, chăm chú !
Dường như sợ chị gái biến mất, một bàn tay nhỏ còn nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo cô.
Cô hôn lên má em trai, ôm cơ thể nhỏ bé lòng.
"Chị sẽ để lạc mất em nữa , đều tại kẻ đó, còn trai chị dâu cặn bã nữa, đưa Tiểu Bao T.ử , cho dù là chân trời góc bể, chị cũng sẽ tìm em về!"
"Anh cả, chị dâu, !"
Tiểu Bao T.ử chu cái miệng nhỏ, cũng tức giận , dáng vẻ thật đáng yêu.
Phó Hồng Tuyết dỗ dành bé, cũng vội dậy, lẳng lặng trò chuyện với đứa bé hai tuổi.
"Không , chị cướp hết gia sản của bọn họ , đều cho Tiểu Bao T.ử tiêu xài nhé~"
Thằng bé cũng hiểu hết , nhưng chị chuyện, cứ khanh khách phát tiếng đáng yêu đặc trưng của trẻ con, cũng thấy chữa lành.
Nằm một lúc, Phó Hồng Tuyết cuối cùng cũng dậy, mau cho trẻ con ăn sáng, đó tắm rửa, quần áo.
Cuộc sống của em bé nên quy luật một chút, giờ chắc chắn đói .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-60-co-chu-tu-ban-cuop-hai-ruong-vang-cua-anh-trai-can-ba/chuong-22-cuu-duoc-em-trai-pho-van-thuat.html.]
Cô cũng ngoài, giả vờ đến đằng , dùng cơ thể che chắn, lấy từ gian một cốc sữa pha sẵn, còn hai cái bánh bông lan nhỏ.
Quay giường lò, đặt lên bàn, cho Tiểu Bao T.ử ăn uống.
Thằng bé dậy, chị đút cho ăn uống, tít mắt.
"Chị ơi, bánh ngon lắm!" Trước đây bé từng ăn bánh bông lan, nhưng bánh kem bơ thì hình như ăn bao giờ.
"Tiểu Bao Tử, em lời chị, chị cho em ăn gì trong phòng, đều kể cho khác , ?"
Đồ ăn trong gian thì gì, tự động "mất trí nhớ", nhưng thỉnh thoảng ăn đồ ngon bên ngoài, cũng ngoài.
Đứa bé ngây ngô, gật gật cái đầu nhỏ nghiêm túc: "Hông lói!"
Đợi bé uống hết sữa, ăn xong bánh, bé Đâu Đâu vẫn tỉnh.
Phó Hồng Tuyết ngoài, đun một nồi nước lớn, việc nhóm bếp , hôm qua cô để ý xem nhà ông Bảo Niên thế nào, nên đều cả .
Bành Bảo Xương cũng dậy, đẩy cửa bước .
"Hồng Tuyết, ngủ thêm một lát."
"Ông ngoại, cháu đun nước tắm cho Tiểu Bao Tử."
Thấy Hồng Tuyết múc nước lạnh từ giếng trong sân, tìm cái chậu gỗ pha nước ấm, ông cụ thầm nghĩ, đứa trẻ thật tháo vát.
Đứa bé đặc biệt bám cô, cũng lời cô, quá ngoan ngoãn, tắm xong, bộ quần áo nhỏ sạch sẽ, cho bé lên giường lò.
Đâu Đâu cuối cùng cũng tỉnh, Tiểu Bao T.ử còn hỏi, em trai là ai?
Cô liền giới thiệu, đây là em trai của Tiểu Bao Tử, tên là Đâu Đâu, đợi em lớn lên sẽ chơi cùng em!
Nhà còn một trai nhỏ Quân Bảo, chị gái nhỏ Nguyệt Nguyệt nữa, em đều quen mà, đây còn chơi cùng nhớ ?
... Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, hai đứa ở phòng đông cũng dậy , chạy sang, vây quanh Tiểu Bao Tử, ríu rít bắt đầu trò chuyện.
Trước đây, em trai từng đến nhà bọn họ, nhớ mà~
Tiểu Bao T.ử vui lắm, trẻ con nào mà chẳng thích bạn chơi cùng.
Trực tiếp giẫm lên ghế tụt xuống giường, theo Nguyệt Nguyệt và Quân Bảo chạy sân, cùng chơi.
Phó Hồng Tuyết bận rộn một hồi, đổ nước , dứt khoát chậu nước khác tắm cho Đâu Đâu luôn.
Cái cô cẩn thận hơn, dù cũng là em bé mới đầy tháng, quá mong manh.
Cũng cho cái chăn ủ mới, hôm qua mang về một túi vải lớn đồ đạc, ông cụ cũng cụ thể gì, dù đều là đồ dùng trẻ con.
Bành Bảo Xương ở gian ngoài nấu xong bữa sáng, chỉ là một nồi cháo kê, kê là do ông cõng suốt dọc đường mang về.
"Hồng Tuyết, ăn cơm thôi, nước cơm thể cho Đâu Đâu uống."
Phó Hồng Tuyết đổ nước, dọn dẹp xong xuôi.
"Ông ngoại, hôm qua cháu tìm về một túi đồ, bên trong ít sữa bột, cháu cho Đâu Đâu uống cái đó, lát nữa pha chút sữa cho Quân Bảo và Nguyệt Nguyệt nữa."
Bành Bảo Xương : "Vẫn nên để dành cho Vân Thuật và Đâu Đâu . Nguyệt Nguyệt và Quân Bảo ông nuôi lắm, thiếu dinh dưỡng, cứ ưu tiên hai đứa nhỏ ."
"Haizz, Vân Thuật nhanh như tìm về , ông thật sự ngủ ngon nửa đêm đấy!"
"... Mấy hôm nữa, ông chợ đen nhỏ ở huyện thành, đổi thêm ít sữa bột và lương thực tinh, yên tâm, ông ngoại sẽ nuôi các cháu thật !"
Phó Hồng Tuyết giúp xới cháo, tiếp tục trò chuyện với ông cụ.
"Cháu cũng ngờ thuận lợi thế, đến thôn Bạch Hà đêm đầu tiên tìm em trai."
"Ông ngoại, trong nhà thêm một đứa trẻ, ngoài ông thế nào?"
Bành Bảo Xương rửa hai củ khoai lang lớn, : "Ông nghĩ , cứ ông một bạn cũ ở thành phố, đó liên lạc, hôm qua ông về quê."
"... Nhà bên đó xảy chuyện, sắp hạ phóng, nay giao đứa cháu trai duy nhất cho ông, sáng nay trời sáng gửi đến, ông cũng giúp nuôi nấng."
Cũng chỉ thể như , trong thôn chắc chỉ thể , ông cụ Bành đúng là đại thiện nhân.
Bản con cái, nuôi một đám trẻ con... cứ để họ , quan trọng.
Hai ông cháu bữa sáng, cùng Nguyệt Nguyệt và Quân Bảo ăn.