Vẻ mặt nàng vô cùng gượng gạo, xem chừng thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của lúc nãy trong gương: “Thần thỉnh an Hoàng thượng.”
“Đứng lên .” Càn Long bưng chén , chân mày lạnh lùng: “Chuyện hôm nay là thế nào?”
“Thần cũng ,” nhắc đến chuyện , nước mắt Gia Phi rơi lã chã: “Thần đều là hãm hại.”
Nàng chỉ đích danh ai, nhưng trong đại điện , kẻ nào mà chẳng nàng ám chỉ chính là Nhàn Phi.
Khóe môi Cố Thiến Thiến khẽ nhếch, ngón tay đang cầm nắp đột nhiên nới lỏng, nắp rơi xuống chén phát một tiếng "cộp" giòn tan.
Mọi đều về phía nàng, Cố Thiến Thiến lộ vẻ mặt ngỡ ngàng và lo lắng: “Gia Phi tỷ tỷ, chuyện ...
là ai hại tỷ?”
Dáng vẻ như thể nàng gì.
Gia Phi bộ dạng của nàng, lòng càng thêm căm hận.
Nàng chỉ lao tới cào nát khuôn mặt hoa dung nguyệt mạo hiện tại của Nhàn Phi.
Trong cơn oán hận, giọng của nàng như nhuốm m.á.u: “Còn ai đây nữa?
Lúc đó ở cùng bản cung chẳng là ngươi ?”
Cố Thiến Thiến lộ vẻ kinh ngạc: “Gia Phi tỷ tỷ là ý gì?
Thần thể hại tỷ ?”
Gia Phi càng thấy vẻ vô tội của nàng thì càng hận đến thấu xương.
Vốn dĩ cái bẫy cầu tre là dành cho Nhàn Phi, nhưng Nhàn Phi đó bao lâu cũng , chỉ nàng bước lên một bước xui xẻo ngã xuống hồ.
Đáng c.h.ế.t hơn là đúng lúc Vạn Tuế Gia đưa Hòa Thân Vương ngang qua.
Mặt mũi nàng coi như mất sạch .
Cho nên, nàng tìm cách đổ tội lên đầu Nhàn Phi, dù thành công thì ít nhất cũng khiến Vạn Tuế Gia nảy sinh nghi ngờ.
“Không ngươi thì còn thể là ai?” Gia Phi chằm chằm Cố Thiến Thiến, nghiến răng nghiến lợi.
“Đủ !” Lời của Càn Long cắt ngang màn kịch .
Người Gia Phi, mặt cảm xúc: “Lúc ngươi ngã xuống hồ, trẫm đang ở phía đối diện.
Nhàn Phi lúc đó cách ngươi xa như , hại ngươi ?
Hơn nữa, khi ngươi rơi xuống nước, nàng là đầu tiên phản ứng xuống cứu, chỉ là cung nữ cản , trẫm thấy rõ ràng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-76.html.]
Sắc mặt Gia Phi lúc xanh lúc trắng.
Lúc rơi xuống hồ, đầu óc nàng mụ mị, chỉ lo vùng vẫy thoát , chuyện gì xảy .
“Bệ Hạ,” Cố Thiến Thiến đỏ hoe mắt, quỳ xuống cạnh Gia Phi: “Thần khẩn cầu Bệ Hạ triệt tra chuyện , trả sự trong sạch cho thần , cũng là để cho Gia Phi tỷ tỷ một lời giải thích thỏa đáng.”
Nói đến đây, nàng khựng , đầu Gia Phi: “Gia Phi tỷ tỷ, thần tỷ vốn thích thần .
Thần vốn nghĩ chị em với , dẫu hiểu lầm nhỏ, là xong, ngờ tỷ tỷ hận thần sâu đậm đến nhường .”
Giọng nàng nghẹn ngào, nước mắt đọng nơi khóe mi nhưng rơi xuống, trông uất ức quật cường.
Dáng vẻ , ngay cả Lý Ngọc dù nàng đang diễn kịch cũng nhịn mà thấy xót xa.
Huống chi là Càn Long đang che mắt.
Người đột ngột dậy, bước đến bên cạnh Cố Thiến Thiến, đưa tay đỡ nàng dậy: “Trẫm chuyện liên quan đến nàng.”
Đoạn, lạnh lùng về phía Gia Phi: “Gia Phi, trẫm vốn còn thấy ngươi chịu ủy khuất, giờ xem tâm địa ngươi còn hẹp hòi hơn bất cứ ai.
Ngôi vị Phi ngươi xứng.
Nếu nể mặt Vĩnh Thành, trẫm đến cả vị trí Tần cũng chẳng cho ngươi.
Từ hôm nay, Gia Phi giáng xuống Tần, phạt bổng lộc một năm!”
“Hoàng thượng!” Gia Tần ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ.
Nàng trợn tròn mắt, dường như thể tin nổi những gì : “Thần hôm nay chịu uất ức, Người thể xử phạt thần ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đây là lời lẽ vượt quá phận sự .
Cao Quý Phi tuy xen , nhưng thấy lời , thấy sắc mặt Vạn Tuế Gia càng thêm khó coi, liền vội vàng , trừng mắt Gia Tần, cảnh cáo: “Gia Tần, ngươi đang năng hồ đồ gì ?
Bản cung thấy ngươi bệnh đến lú lẫn .
Minh Vũ, Thịnh Lạc, còn mau đưa chủ t.ử các ngươi về nghỉ ngơi!”
Minh Vũ vội cùng một cung nữ khác tiến lên, dìu Gia Tần lui xuống.
Gia Tần lòng đầy cam, nhưng nàng mất sủng mặt Vạn Tuế Gia, nếu còn nhiều lời chọc giận Cao Quý Phi, hậu quả sẽ chỉ t.h.ả.m hại hơn.
Vì thế, nàng chỉ đành cúi đầu, nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay đến mức móng tay găm sâu da thịt, ghi tạc mối hận hôm nay lòng, chờ ngày báo thù Nhàn Phi.
“Cao Quý Phi, tiệc thưởng hoa hôm nay là do ngươi phụ trách,” Càn Long trầm giọng : “Chuyện cầu tre đó là thế nào?