Gia Phi đang yên đang lành rơi xuống nước!"
"Thần vẫn điều tra rõ tình hình, hiện tại việc cấp bách là Gia Phi , ngâm nước lâu, cần khẩn trương mời Thái y tới chẩn trị." Hoàng hậu cung kính thưa.
Càn Long lời , ánh mắt về phía Gia Phi.
Thấy bộ dạng nhếch nhác khôn tả của bà , càng nhíu mày sâu hơn: "Vậy thì mau mời Thái y ."
"Tuân chỉ." Hoàng hậu đáp.
Bà thẳng dậy, bài bản lệnh cho đưa Gia Phi tới cung điện gần nhất là cung Chủng Thúy, lệnh cho tất cả cùng theo, ai phép tự ý rời khỏi.
Đợi bà xử lý xong xuôi, liền thấy Cố Thiến Thiến sắc mặt nhợt nhạt, vẻ mặt đầy lo âu dựa dẫm bên cạnh Càn Long.
Đôi mày ngài nhíu , đương sự mang vẻ đáng thương mà thưa: "Vạn Tuế Gia, Gia Phi tỷ tỷ sẽ chứ?"
"Nàng sẽ ." Càn Long vỗ vỗ tay đương sự, trấn an.
"Thần lúc nãy thực sự dọa sợ phát khiếp , giá mà thần bơi thì mấy, như Gia Phi tỷ tỷ cũng ngâm hồ sen lâu đến thế." Cố Thiến Thiến mang vẻ mặt đầy hối .
"Dù nàng bơi cũng xuống cứu .
Thân thể nàng vốn mỏng manh, mới khỏi bệnh lâu, tiết trời thế mà xuống nước sinh bệnh thì ?" Càn Long nhíu mày, tán đồng mà trách khéo.
"Thần rõ." Cố Thiến Thiến gật gật đầu, vẻ mặt mực lời.
Khi nhận thấy Hoàng hậu qua, đương sự liền theo hướng đó, trao cho Hoàng hậu một nụ kiều diễm đáng thương.
Hoàng hậu siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, trong lòng thầm mắng một câu tiện tì!
Ô Lạt Na Lạp Phúc tấn bên cạnh đỏ hoe mắt, lắc đầu khẽ : "Thiến Thiến đúng là lòng quá mà."
Hai cô con dâu sang vị Hoàng hậu đang tức đến sắp hộc m.á.u và vị cô nãi nãi nhà rõ ràng chẳng mà vẫn Hoàng đế hết lời an ủi, khóe môi cả hai đều giật giật.
Mẹ chồng là chỗ nào đó hiểu lầm ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Khụ khụ...” Gia Phi ho đến đỏ bừng cả mặt. Thái y tới kịp lúc, khi bắt mạch xong liền bẩm báo với Càn Long và Hoàng Hậu: “Khởi bẩm Bệ Hạ, Hoàng Hậu nương nương, Gia Phi nương nương gì đáng ngại, chỉ là chịu chút kinh sợ, nô tài kê vài thang An Thần thang uống là sẽ thôi.”
Lời của thái y chẳng những sắc mặt Gia Phi hơn, ngược khiến nàng mặt cắt còn giọt m.á.u, cánh môi run rẩy, thần sắc khó coi từng thấy.
Đôi mắt nàng rưng rưng về phía Càn Long như thể chịu nỗi uất ức cực độ, ai oán gọi khẽ: “Vạn Tuế Gia...”
Tiếng gọi thật quá đỗi đáng thương, mà thắt cả lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-75.html.]
Chỉ tiếc rằng, kèm với nó là một khuôn mặt nhếch nhác, phấn son lem luốc, còn lốm đốm những vết sẹo rỗ nhỏ.
Cố Thiến Thiến dáng vẻ của Gia Phi, trong lòng khỏi lắc đầu, chẳng rõ Gia Phi bản hiện tại trông như thế nào .
Cao Quý Phi cau mày, trong đôi mắt phượng hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Nàng thể chịu nổi bộ dạng mất mặt của Gia Phi.
Hành động của Gia Phi chỉ tự nhục bản mà còn kéo theo cả thể diện của nàng xuống bùn.
Đôi mắt phượng liếc ngang, Cao Quý Phi sang cung nữ cận của Gia Phi: “Minh Vũ, mau giúp Gia Phi nương nương chỉnh đốn dung trang, đợi xong xuôi hãy mời nàng ngoài.”
“Nô tỳ tuân mệnh.” Minh Vũ vội vàng đáp lời.
Lúc , Cố Thiến Thiến như vô tình liếc cung nữ tên Minh Vũ một cái.
Đó là một cô nương gương mặt Oa Oa Liên, trông lanh lợi.
Nàng chỉ thoáng qua thu hồi tầm mắt, săn sóc lên tiếng: “Vạn Tuế Gia, là chúng ngoài chờ .
Ở đây quá chật chội, đông thế , e là Gia Phi tỷ tỷ cũng tự nhiên.”
Càn Long gật đầu, mặt chút biểu cảm, nhưng ai cũng thấy rõ đang vui.
Ngay cả bọn Lý Ngọc đang hầu hạ cũng cúi đầu thấp hơn , dường như sợ chọc giận vị quân chủ đang phẫn nộ .
Nhóm Cố Thiến Thiến uống tại chính sảnh của chủ điện.
Hoằng Trú cùng các Phúc Tấn, Cách Cách khác đều ý mà rời , trong điện chỉ còn các phi tần cùng thái giám, cung nữ hầu hạ.
Phía điện phụ dường như truyền đến tiếng lóc âm ỉ, Cố Thiến Thiến chẳng buồn để tâm, thong dong nhâm nhi .
Đây là loại Đại Hồng Bào, vị đắng nhưng hậu vị thanh hương.
Trước , Cố Thiến Thiến thích uống , nàng chuộng cà phê hơn, nhưng giờ uống lâu thành quen, dần dà cũng thưởng thức cái của nó.
Trong chính điện, mỗi một tâm tư.
Một lát , Gia Phi chỉnh đốn xong trang phục và trang điểm bước .