Quế Chi quả thực am hiểu y thuật, cũng đủ trung thành, chỉ tiếc là, lòng trung thành của họ dành cho Hoàng Hậu mất .
Nụ của Cố Thiến Thiến sâu thêm ba phần: "Ngươi tên Quế Chi, tên lắm."
"Đa tạ nương nương khen ngợi." Quế Chi dường như xúc động, ngay cả giọng cũng run rẩy.
"Bách Linh ngươi am hiểu chút Huyền Hoàng chi thuật, là học từ ?" Cố Thiến Thiến ôn tồn hỏi.
"Dạ, là học từ gia phụ ạ."
Nói dối, y thuật của ngươi là do Lão Lưu Ma Ma bên cạnh Hoàng Hậu truyền dạy.
"Đã hiểu Huyền Hoàng chi thuật, khi bản cung bệnh nặng, ngươi tới gần hầu hạ?"
"Nô tỳ Vi Ngôn đại mọn, dám càn, huống hồ nương nương Tôn Thái Y phụ trách, nô tỳ dám múa rìu qua mắt thợ."
Lại dối, ngươi cứu là vì nhận mệnh lệnh của Hoàng Hậu, cố tình thấy c.h.ế.t cứu.
Rõ ràng nguyên sốt cao nhưng giúp đỡ, khoanh tay , chính là lấy mạng nguyên .
"Ngươi cũng quá cẩn trọng .
Bách Linh dạo Hồng Diệp trẹo chân là nhờ ngươi nắn xương mới khỏi.
Bản cung thấy bản lĩnh của ngươi, cung nữ nhị đẳng thì quá uổng phí, chi bằng lấp chỗ trống của Đinh Hương, ngươi sẽ phụ trách điều dưỡng thể cho bản cung." Cố Thiến Thiến .
Người xem xem, Hoàng Hậu tiếp theo sẽ định để Quế Chi cái gì.
Quế Chi trong lòng mừng rỡ, vội vàng quỳ xuống dập đầu: "Đa tạ nương nương."
"Đứng lên , ngươi và Đỗ Quyên cùng hỗ trợ, bản cung sẽ để ngươi thiệt thòi ." Cố Thiến Thiến đầy ẩn ý.
Thêm một Quế Chi bên cạnh so với cũng chẳng gì khác biệt. Cố Thiến Thiến dùng đó là để đặt kẻ khác mí mắt . Người đó bảo Quế Chi giúp điều dưỡng thể, nhưng thực tình mà cũng chẳng mấy khi cần đến, bởi lẽ phụ trách chính vẫn là Tôn Thái Y. Có Tôn Thái Y ở đó, đến lượt Quế Chi tay.
Sau khi Gia Phi gặp chuyện, hậu cung yên ắng vài ngày.
Mỗi buổi sáng thỉnh an, Hoàng Hậu cũng chỉ dăm ba câu chuyện phiếm cho lui, Cố Thiến Thiến nhờ mà thảnh thơi nghỉ ngơi, bồi bổ sinh khí.
Tuy nhiên, Vĩnh Hòa Cung lúc náo nhiệt lạ thường.
Sáng sớm, Cao Quý Phi dẫn theo cung nữ, hùng hổ bước Vĩnh Hòa Cung.
Gia Phi đang bắt Di Bình bưng chén t.h.u.ố.c hầu hạ uống.
Di Bình vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào , thấy Cao Quý Phi bước , nước mắt liền lã chã rơi xuống, ai oán gọi một tiếng: "Nương nương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nha-thanh-he-thong-cung-dau-cua-hac-lien-hoa/chuong-65.html.]
Ánh mắt Cao Quý Phi lướt qua khuôn mặt Di Bình, dừng bàn tay bỏng đỏ của đó: "Đặt chén xuống!"
Di Bình chỉ chờ thế, lời liền vội vàng đặt chén t.h.u.ố.c lên bàn.
Gương mặt Gia Phi thoáng hiện vẻ ngượng nghịu, nàng dậy hành lễ với Cao Quý Phi: "Quý Phi nương nương, tới đây?"
"Bản cung tới, chẳng lẽ định đợi Di Bình ngươi hành hạ đến c.h.ế.t mới tới ?" Cao Quý Phi lạnh lùng hỏi vặn .
Gia Phi liền kẻ mật báo, nàng trừng mắt về phía một cung nữ Cao Quý Phi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ánh mắt dữ tợn khiến cung nữ sợ hãi lùi mấy bước, dám ngẩng đầu.
"Nương nương thật quá lời, thần lẽ nào đối xử với Di Bình như thế?
Chẳng qua là bảo hầu hạ thần dùng t.h.u.ố.c mà thôi.
Nếu nương nương xót , thần dùng nữa là chứ gì." Gia Phi nhếch môi, gượng .
Di Bình trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Những ngày qua, Gia Phi hành hạ đó ít.
Dù Gia Phi rõ chuyện hủy dung chẳng liên quan gì đến Di Bình, nhưng báo thù Nhàn Phi thì ngọn lửa uất hận tìm nơi trút bỏ.
Mà Di Bình cũng chẳng hề vô tội, tuy đó trực tiếp tay hại nàng , nhưng chuyện Di Bình phái ngóng tin tức của nàng là điều thật.
Thế nên, chỉ riêng chuyện Di Bình rình mò, Gia Phi cũng đời nào buông tha.
Cao Quý Phi lườm nàng một cái: "Ngươi đừng giọng mỉa mai đó.
Ngươi nếu bản lĩnh thì cứ tìm đúng kẻ chủ mưu mà trị.
Nếu ngươi thể báo thù Nhàn Phi, bản cung còn khen ngươi năng lực."
Mặt Gia Phi hết xanh đỏ, thẹn nản, vành mắt cũng đỏ lên: "Nương nương chăng thấy thần giờ đây vô dụng nên cố ý tới sỉ nhục thần ?!
Nhàn Phi kẻ nào chỉ điểm mà giờ đây cứ như con nhím, đụng là chảy m.á.u tay.
Thần nếu bản lĩnh thì cần gì nương nương , sớm tự trút cơn ác khí !"
Nàng Nhàn Phi hại nhẹ.