Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 95: Trồng Hồng Thự, Ươm Ớt, Một Khung Cảnh Hỉ Khí Dương Dương. ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:04:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi thương lượng với Tô lão buổi tối, Tô lão hài lòng gật đầu, tiểu đồ nhi tâm tư kín đáo, tấm lòng rộng mở, quả thực khiến thư thái.

"Việc cứ giao cho vi sư là !" Chuyện lợi cho Đại Vũ, nên tự . Chỉ trực tiếp giao cho Hoàng đế mới nỗi lo về !

Một lúc , ông : "Hãy chuẩn , tất cả các điểm cốt lõi của thuật toán xuống!"

Vương Uyển Nhi gật đầu rời .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tô lão: Thật đáng ghét, mấy đứa đồ đều đang tính kế cho ngươi, cứ như bách tính Đại Vũ, sống , c.h.ế.t quỷ! Vị Hoàng đế ăn kiểu gì , chi bằng thoái vị nhường hiền.

Vừa nghĩ bắt đầu thư, cơn giận cuối cùng cũng nguôi ngoai, ông mới nhận ba trang giấy lớn, râu khỏi cong lên. Thôi , cũng thật đáng thương, tiếp nhận cái đống hỗn độn , thể dùng ít ỏi, cũng thể trách . Ông xé giấy, vò nát ném sang một bên.

Ông cầm bút , chuyện coi như tạm thời khép .

Một hôm, Vương Uyển Nhi tìm đến Vương Lão Thái: "Tổ mẫu, con việc thương lượng với !"

Hai cùng đến viện của Vương Lão Thái, khi nha lui hết, Vương Uyển Nhi mới : "Tổ mẫu, lúa mì vụ đông còn hơn một tháng nữa là thu hoạch, con trồng ít ớt!"

Vương Lão Thái gật đầu, Hồng thự trồng xong xuôi, hạt giống dùng hết. "Ừm, con cứ để hết kho hầm cạnh hoa phòng, mai sẽ cho mang !"

Vương Uyển Nhi gật đầu, quả thực cần Tổ mẫu che chắn: "Vậy con sẽ đặt nó ở tận bên trong!"

Hai lập tức đến kho hầm bên cạnh hoa phòng, Vương Lão Thái ngoài cảnh giới, Vương Uyển Nhi bước kho hầm, tiên thu thập một ít lương thực ở sâu bên trong gian, đó mới lấy bộ ớt .

Khi , nàng thấy Vương Lão Thái đang chằm chằm xung quanh, thần thái vô cùng cảnh giác. "Tổ mẫu, thật !" Vương Uyển Nhi cảm thán, kiếp hơn hai mươi năm từng cảm nhận tình , đời xem như thỏa mãn.

Vương Lão Thái liếc nàng một cái trách yêu: "Đi thôi, thử đôi giày mới cho con. Con dạo lớn nhanh quá, thể để đôi chân chịu khổ."

Vương Uyển Nhi trong lòng vui mừng khôn xiết, đây là đãi ngộ mà ngay cả mấy trưởng cũng từng .

Ngày tháng trôi qua nhanh chậm, thời tiết dần ấm lên, cây ớt giống ươm xong. Hôm đó, Vương Uyển Nhi đang dẫn nhổ cây giống, chuẩn trồng bộ năm mươi mẫu đất ở Triệu Gia thôn thành ớt. Tường rào và nhà cửa xây xong, các tráng đinh đều cảm thấy thấp thỏm, vì ở đây lâu như ngoài mấy ngày gieo trồng vụ xuân giúp thôn , cơ bản là rảnh rỗi.

Vương Lão Hán tìm đến nàng, vô cùng lo lắng: "Uyển Nhi, cỏ của con e là , mọc đầy rẫy côn trùng!"

Vương Uyển Nhi thì vô cùng vui mừng, đặt cây giống trong tay xuống: "Thật , Tổ phụ thôi, chúng xem thử!"

Vương Lão Hán khó hiểu, đại tôn nữ chẳng hề sốt ruột chút nào. Hai chẳng mấy chốc đến bãi cát. Vương Uyển Nhi tiến lên kiểm tra, cảm thấy khó hiểu, theo lý mà , Yên Chi trùng một tháng nữa mới đẻ trứng, sớm thế ? Sớm hơn cả một tháng?

Nàng lắc đầu, nghĩ thì thôi nghĩ nữa.

Nàng vô cùng mừng rỡ, nhỏ: "Tổ phụ, quá , trồng tiên nhân chưởng chính là vì loại trùng ! Người giữ bí mật cho , trùng càng nhiều càng ." Nàng xung quanh một cọng cỏ dại nào, đó đều là công lao của Vương Lão Hán.

Vương Lão Hán xong, chút nghẹn lời, suýt chút nữa là ông định rắc tro thảo mộc . Thấy quá nhiều nên mới định bảo tôn nữ tìm cách, thật sự ngờ đến tầng ý . May mà ông tự ý , nếu sẽ hỏng đại sự của tôn nữ.

Ông vội vàng gật đầu: "Được , đều theo con!"

Lúc Dư thị tìm đến nàng: "Uyển Nhi, Tiêu công t.ử gửi thư đến!"

Vương Uyển Nhi đỗi nghi hoặc, chẳng lẽ việc gấp? Mở thư xem, một lát nàng trầm ngâm : "Tam thẩm, Tiêu công t.ử tuần tra các xưởng!"

Dư thị gật đầu: "Con cứ mang mấy nha đầu theo, chuyện ở xưởng con cứ yên tâm, ở đây !"

Vương Uyển Nhi lắc đầu, cùng mấy về đại sảnh mới : "Ớt còn trồng xong, hơn nữa lũ trùng núi..."

Nàng chút yên tâm, dù đây cũng là đầu tiên nàng nuôi cấy Yên Chi trùng, vẫn còn đang trong giai đoạn mò mẫm.

Vương Lão Hán thẳng: "Haiz, nuôi trùng thì gì khó, con cứ yên tâm giao cho Tổ phụ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-95-trong-hong-thu-uom-ot-mot-khung-canh-hi-khi-duong-duong.html.]

Vương Uyển Nhi gật đầu, lập tức từ một ngăn kéo trong đại sảnh lấy giấy bút, bắt đầu xuống đặc điểm khi Yên Chi trùng trưởng thành. Lần bao giờ mới về.

Hai thấy nàng bắt đầu chữ, khỏi tiến lên xem, Dư thị vô thức : "Khi trưởng thành hình dạng đầy đặn, cá thể màu đỏ đậm tươi sáng, và sẽ di chuyển, bám chặt cây tiên nhân chưởng!"

"Uyển Nhi, Yên Chi trùng dùng để gì?" Dư thị vẻ mặt nghi hoặc, tên loài trùng thì đó.

Vương Uyển Nhi , chỉ tay miệng.

Dư thị vẻ mặt bối rối, ngay đó trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin : "Cái... cái con trùng , chính là nguyên liệu để son môi ?"

Vương Uyển Nhi gật đầu: "Tam thẩm quả nhiên thông minh, khi , hãy bàn bạc với thôn trưởng, nhớ hình như nhà Tứ thẩm nung lò, thì bình sứ chúng tự sản xuất, ngoài ống tre xoay tròn cứ để trong thôn !"

Dư thị một nữa kinh ngạc kế hoạch của tôn nữ, nhất thời gì!

Vương Uyển Nhi tiếp tục : "Yên Chi trùng Xuân Đào và Hạ Hà cả hai đều cách bảo quản, sẽ để hai nàng ở ."

Dư thị thôi, tôn nữ nàng quả thực vì cả gia đình mà hao tâm tổn trí.

Vương Uyển Nhi cho nàng cơ hội rụt rè: "Ngoài , chuyện son môi cần giữ bí mật, chỉ thể dùng tộc nhân Vương thị chúng ! Bình sứ thì thể cho trong thôn tham gia, chỉ là bên trong bình nhớ khắc dấu hiệu, việc giao cho quan trọng!"

Dư thị đối với tôn nữ quả thực tâm phục khẩu phục, kế hoạch chặt chẽ, chu mặt. "Uyển Nhi, con yên tâm, đều hiểu hết. Con định khi nào? Ta chuẩn cho con!"

Vương Uyển Nhi: "Tam thẩm, đằng nào cũng đợi ớt trồng xong tính."

Nghĩ đến điều gì, nàng căn dặn: "Tam thẩm, chuẩn thêm nhiều xà phòng thơm cho , mỗi loại đều cần."

Tiểu chủ, chương vẫn còn tiếp, xin mời nhấn trang kế để tiếp tục !

Dư thị kinh ngạc: "Uyển Nhi, con đang ?"

Vương Uyển Nhi: "Ta đặt nền móng cho son môi của chúng , Tam thẩm, chỉ cần lo xà phòng thơm, đường tiêu thụ cứ giao cho ! Chỉ dựa Tiêu công t.ử tiêu thụ thì quá chậm."

Dư thị gật đầu, xuống bận rộn.

Năm chủ tớ đến Triệu Gia thôn, chỉ huy trồng ớt. Toàn bộ đều là Đào Nguyên thôn, hiện giờ cây Hồng thự giống sống hết cả, ngoài việc hái ít hoa dại thì cũng chuyện vụn vặt nào khác. Trồng ớt cho Vương Uyển Nhi mỗi ngày cũng kiếm hai mươi ba văn tiền, đều nhiệt tình phấn khởi.

Dân làng Triệu Gia thôn chứng kiến đoàn khí thế hùng hồn, cầm cuốc, kẻ vác đòn gánh, một ngày thể kiếm hai mươi ba văn tiền, ai nấy đều cảm thấy vô cùng hối hận.

bắt đầu oán thán:

"Lúc đó nên lời thôn trưởng! Người đến thôn trồng trọt, chẳng dùng chút nhân công ? Giờ thì thành thế ."

"Phải đó, xem xây tường bao quanh hết cả ruộng đồng, chẳng là đề phòng chúng ?"

"Vị Quận chúa quả thật tiền, tường rào đều là gạch xanh. Nghe những tráng đinh đều là nàng mua về, ở nhà gạch xanh, đãi ngộ thật !"

"Không , cả thôn chỉ nhà thôn trưởng là ở nhà gạch xanh, chúng còn bằng một tên nô bộc!"

"Ấy, nhỏ tiếng thôi, các ngươi xem bọn họ đang trồng cái gì ? Loại cây giống từng thấy bao giờ!"

"Mặc kệ là thứ gì! Nghe Đào Nguyên thôn của họ bộ đều trồng Hồng thự, đây là loại cây cho năng suất cao, là do Quận chúa phát hiện ."

"Phải đấy, đừng lời thôn trưởng nữa, nơi chúng nên nhúng tay , xem vụ thu hoạch năm nay thể trồng Hồng thự , chúng ăn no cái bụng mới là quan trọng nhất!"

Mọi đều tỏ vẻ tán thành, cơm còn ăn no, bài xích ngoài gì. Cả Bạch huyện chỉ Đào Nguyên thôn là trồng Hồng thự đó, tuyệt đối thể đắc tội với nữa.

 

Loading...