Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 8: Săn Lợn Rừng

Cập nhật lúc: 2025-11-19 12:17:40
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay đó mấy ngày, gia đình bắt đầu xây nhà. Những lời bàn tán của dân làng bao giờ dứt.

"Ngươi xem, nhà Đại tẩu thật thú vị, bỏ mặc một là Đồng Sinh cần, đoạn tuyệt quan hệ còn bắt đầu xây nhà. Việc chẳng là tát thẳng mặt Vương lão đại ?" Người là Lưu quả phụ, cả ngày chẳng gì ngoài việc lê đôi mách.

"Ngươi gì chứ? Ta cho mà , Đồng Sinh Đồng Siếc gì chứ, đó chính là một con đỉa hút máu. Ta thấy đoạn tuyệt thì cuộc sống nhà họ Vương mới khá hơn ."

"Nghe ? Hôm qua chợ Cẩu Thặng gặp Vương Tu Thành . Hắn đang ở cửa hàng nhà cha vợ, thấy sắp thành rể ở rể luôn ..."

"Thật ư? Ha ha ha ha!"

"Các vị thím đều ở đây cả ạ," Vương Uyển Nhi đeo một cái giỏ mây, phía là một đám trẻ con mới lớn.

"Ôi chao, Uyển nha đầu, các con đào rau dại ?" Người là Hà Xuân Hoa, bạn của Tam thẩm.

"Dạ , thím. Không hai hôm nay nhà cháu đang xây nhà nên rau dưa thiếu thốn, Tổ mẫu bảo bọn cháu đào một ít về."

Trong lòng nàng nghĩ, Hà thím , tính tình thẳng thắn sảng khoái, đây nhiều giúp đỡ, cơ hội nhất định giúp đỡ bà .

Lá ngải cứu phơi khô ba đồng một cân, bột đen sáu đồng một cân, hai cân ngải cứu thể mua một cân bột đen.

Huống hồ, núi nàng còn phát hiện ít thảo dược, Mã đề thảo, Quỷ kiến thảo, Ích mẫu thảo, Bồ công ... và nhiều loại khác nữa.

Đây đều là các loại d.ư.ợ.c liệu phổ biến, nhưng nhận . Những thứ , nàng thể giao cho những gia đình thiện ý với . Từ xưa đến nay, một cây chẳng nên non.

"Uyển Nhi , con cho Nhị Nha cùng ," , bà nhanh chân chạy về nhà.

Thế là bảy cái đầu củ cải, đứa nhỏ nhất tám tuổi, đứa lớn nhất là Nhị Nha cũng chỉ mới mười hai tuổi, cùng đùa hớn hở lên núi.

"Uyển Nhi, thấy thích hơn, cũng chuyện hơn đấy," Nhị Nha với khuôn mặt đen nhẻm gầy gò lộ hai lúm đồng tiền nông.

Lòng Vương Uyển Nhi chùng xuống một cái. Nàng lơ là sự khác biệt giữa và nguyên chủ. Nàng là ngoài nhiệt trong lạnh, còn nguyên chủ e rằng là ngoài lạnh trong nhiệt. nàng tìm lý do cho sự đổi . Thế là nàng tủm tỉm thì thầm tai Nhị Nha vài câu.

"Thật ? Vậy Hồ đại phu đúng là . Thế hôm nay các đến đào rau dại ?" Nhị Nha vẻ mặt khó hiểu hỏi.

"Ừm, lát nữa sẽ dạy nhận . Ta kín miệng." Nói , nàng chỉ một cây Mã đề thảo.

"Kia, đó là Mã đề thảo, loại tương đối rẻ, nhưng dễ nhầm lẫn."

"Ta, ... . Đây là thứ các đào để kiếm tiền, dám ..." Nhị Nha lấy hai tay che mắt, trông thật buồn .

"Nhị Nha tỷ tỷ, tỷ xem nhiều thế cơ mà. Tỷ tỷ còn nhận các loại d.ư.ợ.c liệu khác nữa. Tỷ cứ yên tâm đào , hơn nữa, Dương nãi nãi uống t.h.u.ố.c chẳng cần tiền ?" Người là Dao Nhi tinh nghịch.

Nhị Nha c.ắ.n răng. Nhà nàng quả thực cần tiền. Ca ca sắp mười bốn tuổi, sắp đến tuổi chuyện hôn sự ... Thế là nàng bỏ tay xuống, vẻ mặt ngượng ngùng.

Nàng lắp bắp : "Uyển Nhi, , , thực sự cảm tạ thế nào cho . Sau chính là tỷ khác họ của , bảo hướng Nam, tuyệt đối hướng Đông."

Tiếng khúc khích vang lên, đều đặt giỏ mây xuống và chăm chú đào bới. Trên đường gặp chút Ích mẫu thảo và Bồ công , tất cả đều thu dọn sạch sẽ, hệt như châu chấu qua.

Lại phát hiện một bãi lớn Bồ công , đều hăng hái. Vương Uyển Nhi : "Các cứ ở đây, sâu hơn một chút xem thảo d.ư.ợ.c quý hiếm nào ."

Nàng dứt lời, Mộc Đầu nghiêm mặt: "Không ! Muội quên chuyện con mãng xà ? Lại còn hổ báo nữa..."

"Đại ca, nhiều hổ báo mãng xà đến thế... Huynh quên lời Tổ mẫu dặn ? Mọi việc đều theo sắp xếp, hi hi hi." Nhìn vẻ mặt như mắc nghẹn của đại ca, Vương Uyển Nhi cảm thấy vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-8-san-lon-rung.html.]

Nàng lập tức đổ hết d.ư.ợ.c liệu , đeo chiếc giỏ rỗng lên vai, nhanh chóng lẻn ánh mắt lo lắng của . Ôi chao, lũ trẻ con . Thịt của ơi, ngươi đang ở nơi nào?

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Phải, nàng thèm thịt . Tổ mẫu nên cứ mãi mua thịt, mùi thịt quá nồng, dễ gây đố kỵ. cái hình "ngực lép", đôi chân ngắn cũn của , haizz, thật là tạo nghiệt!

Đang nghĩ ngợi thì chợt thấy tiếng "ụt ịt ụt ịt". Cách chỗ nàng hai mươi mét, một con lợn rừng nhỏ đang húc đất, dường như đang tìm kiếm thức ăn. Do cách khá xa và rừng cây rậm rạp, nàng rõ con lợn đang ăn gì.

Nhìn kỹ , hai chiếc răng nanh nhỏ của con lợn rừng trông đáng yêu, chỉ là nó nhỏ, trông chừng một trăm cân. Nàng bắt đầu nghĩ đến thịt kho tàu, sườn kho, thịt ba chỉ xào khô, thịt kho tàu lá sen...

Chợt nghĩ, đúng , lợn rừng chẳng là động vật sống theo bầy đàn ? Sao ở đây chỉ một con? Nàng căng thẳng quanh. Đột nhiên, còn tiếng động nào. Ngẩng đầu lên, nàng phát hiện con lợn nhỏ thấy , nó đang trừng mắt nàng chớp.

Cả hai bên đều cảm giác "Hôm nay thịt để ăn". Vương Uyển Nhi thậm chí còn thấy nước dãi của con lợn rừng nhỏ đang rớt tong tong.

Ờ... Tiếng "choang choang choang" vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Vương Uyển Nhi. Con lợn rừng nhỏ lao đến như một khẩu s.ú.n.g thần công nhỏ. Không kịp phản ứng, nàng theo bản năng tung một cú đấm. Con lợn rừng ngã lăn đất, rên rỉ "ụt ịt".

Ngay đó, nàng thấy tiếng chân "thình thịch thình thịch". Không kịp nghĩ nhiều, nàng bồi thêm cho con lợn một cú đ.ấ.m nữa, dùng liềm bổ thêm một nhát. Lập tức, m.á.u văng tung tóe lên quần áo Vương Uyển Nhi. Nàng phất tay, thu con lợn rừng gian.

lúc chuẩn trốn gian, nàng thấy ba con lợn rừng lớn đang trợn mắt đầy căm phẫn. Da đầu nàng tê dại. Đây chắc chắn là gia đình của con lợn rừng nhỏ. Ước chừng mỗi con nặng đến ba trăm cân. Chẳng lẽ nàng sắp đ.á.n.h hội đồng ?

Nhìn chiếc liềm mẻ tay, đúng , nó mẻ khi cắt đầu con lợn rừng. Nàng cảm thấy câm nín. Nàng thậm chí còn một món vũ khí nào hồn.

Nàng c.ắ.n răng, ôm lấy một cái cây to bằng miệng bát bên cạnh, nhổ cả rễ lên lao tới, bởi vì lúc một con lợn rừng lao về phía nàng.

Tiểu chủ, chương còn tiếp, mời ấn trang kế tiếp để tiếp tục , nội dung phía càng thêm đặc sắc!

Canh chuẩn thời cơ vung về phía . Con lợn rừng rên lên một tiếng trầm đục ngã xuống đất. Nàng vung thêm một cái nữa, đập thẳng bụng con lợn rừng, lập tức tiếng "ụt ịt ụt ịt" vang lên, dần dần tắt hẳn.

Đồng thời, hai con lợn rừng còn , cảm thấy vô cùng kinh ngạc, chúng "ụt ịt ụt ịt" xông đến.

Lúc , Vương Uyển Nhi cảm thấy vô cùng phiền não, nàng quát lớn một tiếng: "Ồn ào c.h.ế.t ."

Nàng dùng cái cây to đập thêm một nhát con lợn rừng đang chạy đến. Con lợn đập ngã xuống đất, rên rỉ cố gắng dậy.

Con lợn rừng còn ở vị trí cách nàng năm mét. Thân thể Vương Uyển Nhi phản ứng nhanh hơn cả đầu óc, nàng lập tức trốn gian. Trong lòng nàng nghĩ tốc chiến tốc thắng, nàng mệt đến chịu nổi, cái thể rách nát .

Con lợn rừng mặt mũi ngơ ngác, trơ mắt biến mất mắt , nó rên rỉ khắp nơi.

Thứ chào đón nó là một cú đ.ấ.m đầy bạo lực, ngay đó là một tảng đá lớn từ trời rơi xuống. Con lợn rừng ngã xuống đất, phát tiếng động nào, chắc là ngất xỉu.

Vương Uyển Nhi trực tiếp tới, một nhát d.a.o kết liễu mạng sống của nó. Nàng sang con lợn rừng còn , con vẫn đang cố gắng trèo lên, một nhát d.a.o nữa. Nhát d.a.o dùng hết tất cả sức lực của nàng, nàng lập tức kiệt sức ngã đất, mệt quá mất.

Ánh mắt nàng vô tình liếc qua, thấy chỗ con lợn rừng nhỏ húc đất, lộ một đoạn vỏ màu đỏ. Đây chẳng là khoai lang (hồng thự) ? Thật là một bất ngờ lớn! Chẳng lẽ là thể chất cá chép hóa rồng (thể chất may mắn)?

Nàng tiên thu ba con lợn rừng , dùng đất lấp m.á.u . Nàng nghĩ bụng nên loanh quanh xem còn loại d.ư.ợ.c liệu nào khác , lát nữa sẽ đào khoai lang. Bây giờ nàng mệt khát.

Đang nghĩ ngợi thì chợt thấy tiếng nước chảy "ào ào ào". Mắt nàng sáng lên, vội vàng chạy tới. Ồ, ở đây một hồ nước sâu. Nàng chạy xuống, vốc nước trong hồ lên uống một ngụm. A, là nước suối, ngọt ! Lập tức nàng cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhìn kỹ , hồ nước cũng lớn lắm, nhưng bên trong cá. Vương Uyển Nhi như thấy cá kho tiêu, cá hấp, cá nấu đậu xị, cá phi lê nấu nước...

Ờ... Đang nghĩ ngợi thì thấy tiếng gọi của Mộc Đầu đại ca. Nàng lập tức chạy đến, với Mộc Đầu: "Đại ca, mau xuống núi , đ.á.n.h lợn rừng . Bảo cha tìm vài lên khiêng về."

Mộc Đầu đến lợn rừng, thấy đầy máu, khuôn mặt kinh ngạc: "Muội , thương ?"

"Không , đại ca. Huynh mau xuống , ở đây trông chừng. Để cho cái cuốc nhỏ của ."

 

Loading...