Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 77: Điểm Tâm Mới Ngưu Thiệt Bỉnh Được Khen Ngợi! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-24 01:26:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Uyển Nhi, trông khá mới lạ, nhưng hình như còn phiền phức hơn cả bánh đậu đỏ nữa." Tay Dư thị mỏi nhừ vì ghi chép.

"Tam Thẩm, , đến lúc đó phân công rõ ràng là , hơn nữa, quen tay việc mà! Quan trọng là thích ăn ."

Nàng khá nhiều, hơn bốn mươi cái, chủ yếu là để thăm dò khẩu vị.

"Haiz, con đừng , bọn họ bắt chước, e rằng vắt óc cũng lớp bột béo bên trong , ha ha." Dư thị chợt nghĩ .

Vương Uyển Nhi gật đầu, đến giờ, Vương Lão Nhị bưng .

"Tam Thẩm, gọi hết các quản sự đến đây. Ta khảo sát khẩu vị."

Chốc lát , chín vị quản sự đều . Xuân Vũ bưng một cái mâm.

"Mọi nếm thử , món mới đó, ăn miễn phí , đưa ý kiến." Dư thị căn dặn.

Mọi đều tiến lên lấy một cái. Vừa cho miệng, ai nấy đều cau mày, là vị mặn? khi ăn, cảm thấy mới lạ, giòn tan, còn vị tê tê, thơm lừng đọng nơi kẽ răng. Ăn xong cảm thấy vẫn còn ăn thêm.

"Thế nào? Sao ai gì hết?" Dư thị chút sốt ruột, chẳng lẽ là đói quá, ăn thấy vị gì ?

"Ngon, thật sự ngon. Ta thấy còn ngon hơn cả đồ ngọt nữa." Vương Lão Tứ .

"Ngon, chỉ là lớn, nên nhỏ hơn chút." Lưu thị .

"Ngon, ngon..."

Vương Uyển Nhi và Dư thị đều ôm mặt, ngoài ruột của đưa một phản hồi, những khác chẳng là ăn miễn phí ?

Hai mang theo nha bưng hai cái mâm trở về nhà. Vương Lão Thái lúc đang bưng một cái giỏ rau , lẽ là chuẩn xem nhà ấm.

"Tổ mẫu, mau tới đây, con món ăn mới, nếm thử xem, còn nóng hổi đây ."

"Xuân Vũ, gọi hết trong nhà đến đây." Dư thị tha thiết hương vị , liệu thể sản xuất lượng lớn .

Đưa cho Vương Lão Thái một miếng, nàng cũng lấy một miếng ăn. Cả hai đều gì. Vương Uyển Nhi thắc mắc, chẳng lẽ bỏ muối nhiều quá, mặn đến nỗi ? Nàng cũng lấy một miếng ăn thử, ừm, tệ, ngon.

"Ha ha ha... Uyển Nhi, món gì mới , vi sư đến đây." Phía còn theo một đám trẻ con, đứa nào đứa nấy đều vẻ mặt cam lòng.

Nhìn thấy cái mâm, "Đi, mỗi đứa lấy một miếng, lâu thơ , cho các con một khắc thời gian." Vừa Tô Lão tự định lấy điểm tâm.

Vương Uyển Nhi vô cùng đồng cảm mấy một cái, liếc Tam Thẩm, đối phương gật đầu, nàng chuẩn dậy bỏ chạy.

"Còn con nữa, Vương Uyển Nhi, con chạy ?" Tô Lão đột nhiên lên tiếng.

Mọi đều mang vẻ mặt hả hê, may quá, còn Uyển Nhi bầu bạn với chúng .

Tô Lão ăn một miếng : "Khẩu vị là vị mặn ? Dường như còn mang theo chút ngọt."

Nhắm mắt từ từ thưởng thức: "Bề ngoài vàng rực, vỏ giòn và xếp tầng, vị mặn ngọt hòa quyện. Vừa miệng thơm giòn lan tỏa, dư vị kéo dài, khiến khó lòng quên , quả là một tuyệt phẩm."

"Sư phụ, cái con gọi là Ngưu Thiệt Bỉnh, còn thể nhân đậu đỏ nữa," Vương Uyển Nhi bổ sung.

Tô Lão lắc đầu, "Nhân đậu đỏ quá tầm thường, cái con cứ mang bán, chắc chắn sẽ nổi tiếng, nhớ nhỏ . Cái lớn hơn Ngũ Nhân Nguyệt Bính thường ngày quá nhiều."

Vương Uyển Nhi gật đầu. Rồi Tô Lão ăn thêm một miếng, Thiên Đầu bắt đầu ăn miếng thứ hai.

Vương Lão Đầu cũng ăn uống thỏa mãn, "Cái mà thêm một chén thanh nữa thì còn tuyệt vời hơn. Ha ha..."

Vương Lão Thái trừng mắt , "Cháu gái nuôi cái miệng ông thành kén chọn đó. Đi , mấy đứa tôn nhi sách , chúng hết." Bà thấy Tô Lão nổi giận. Thế là, một đám ồn ào kéo , chỉ còn lũ trẻ và Tô Lão.

Tô Lão: Xin hỏi là hồng thủy mãnh thú ? Sao ai cũng chạy hết?

Không lâu , Xuân Vũ mang giấy bút đến, cũng co chân chạy mất.

"Ai ? Ngươi, Vương Thanh Vũ, ngươi ," Tô Lão đột nhiên cất lời.

Mộc Đầu cũng khách sáo, cầm bút lên suy nghĩ trong hai thở.

"Bánh lưỡi bò thơm giòn nếm thử,

Vỏ mỏng giòn tan, dư vị kéo dài.

Vừa miệng ngọt ngào say đắm,

Mỹ vị nhân gian lưu mãi tiếng thơm."

Tiếp theo Thiết Đầu tiến lên :

Bánh lưỡi bò giòn rụm màu vàng kim,

Khẩu vị thơm giòn hương vị rõ ràng,

Mặn ngọt quấn quýt đầu lưỡi,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-77-diem-tam-moi-nguu-thiet-binh-duoc-khen-ngoi.html.]

Mỹ vị khó quên tràn ngập tâm can.

Thạch Đầu:

Lưỡi bò bánh thơm giòn mặn ngọt,

Ngoại hình tinh xảo khiến thương.

Khẽ nếm một miếng tâm say,

Mỹ vị còn đọng theo năm tháng.

Vương Uyển Nhi:

Ngưu Thiệt Bỉnh thơm ngon miệng tham lam,

Giòn tan mềm xốp vị vẫn ngọt.

Hình như trăng khuyết dáng vẻ tuyệt vời,

Thực khách đều khen phong vị phi thường.

"Nhìn gì nữa, Vương Thanh Tường chỉ còn chờ ngươi thôi!" Tô Lão mang vẻ mặt hận sắt thành thép.

Thiên Đầu run rẩy : "Phu Tử, Dao Nhi tỷ và Tuyết Nhi tỷ, hai tỷ ."

"Hai nàng thi Tú Tài , mấy bài thơ rách nát gì?" Tô Lão thờ ơ .

Mọi đều cố nhịn , ai cũng xem tên ham ăn thể thành cái dạng gì.

Thiên Đầu gãi đầu đó :

Bánh lưỡi bò tựa trăng lưỡi liềm,

Thơm thơm giòn giòn mở miệng to,

Cắn một miếng to đầy cả má,

Hắn mang niềm vui đến cho .

Mọi đều bất lực , còn 'một miếng một cái' ? Điều quá khoa trương.

Tô Lão cũng cố nhịn , bảo bài thơ thằng nhóc luôn độc đáo, chỉ là nó đặt tâm tư sách vở, cái thể chất ham ăn của nó quả thực còn thắng cả y.

"Khụ khụ khụ... Được , mỗi bình phẩm một chút về bài thơ của khác!" Mấy ở đây đang thảo luận thi từ, quên mất thời gian.

Mọi trong nhà ăn cũng phàn nàn, ai nấy đều vẻ mặt an ủi, Tô Lão là một Phu T.ử trách nhiệm. Uyển Nhi đúng, Tô Lão dạy một tháng, bằng học sinh khác học ở thư viện một năm.

"Ha ha ha..." Giọng Tô Lão từ xa vọng gần.

Phía là một đám trẻ, xem, trừ Vương Uyển Nhi và Thiên Đầu, những đứa trẻ còn đều sắc mặt mấy .

"Ăn cơm... Sáng mai nộp khóa nghiệp cho , hôm nay cho các con nghỉ. Phải thả lỏng chừng mực, thể bức bách lũ nhóc quá gấp gáp."

Nghe , lòng nhẹ nhõm, vội vàng bới cơm ăn.

Vương Lão Đầu gắp thức ăn cho mấy đứa trẻ! "Đừng chỉ ăn cơm, Thiên Đầu, đây ăn cà tím."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Đa tạ Tổ Phụ, con tự gắp. Phu T.ử , nam t.ử hán tự cường, Thiên Đầu tám tuổi , thể tự chăm sóc ."

Vừa , tự dùng đũa công gắp một đũa thức ăn cho , gắp cho Khải Đầu một đũa nữa.

Vương Lão Đầu: "Tốt !"

Tô Lão hài lòng gật đầu, Dư thị và Lưu thị ở bàn bên cạnh , Vương Lão Thái cũng gật đầu. Bữa cơm diễn trong khí đầm ấm, vui vẻ.

Sáng sớm hôm , Dư thị bắt tay Ngưu Thiệt Bỉnh, dắt bận rộn đến đầu giờ Thân, mới thành phẩm ý.

"Ừm, cứ theo tiêu chuẩn , các bước quan trọng đều ghi nhớ kỹ, hết cứ hai mươi cân , cần ghi chi phí. Bắt đầu thôi!" Bận rộn đến đầu giờ Dậu mới xong.

Vẫn còn đang tính toán chi phí ở đây.

"Tam Thẩm, ăn cơm thôi! Đừng bận rộn nữa!" Đây đúng là một kẻ cuồng công việc, xác định .

"Được , sắp xong . Ta thấy, một cái Ngưu Thiệt Bỉnh đến ba văn, tính cả nhân công cũng chỉ ba văn. Uyển Nhi định giá thế nào?"

"Vì nó là độc nhất vô nhị, khó bắt chước, bảy văn, bán mười hai văn !" Vương Uyển Nhi thản nhiên .

Dư thị: Con đúng là quá hắc tâm, nhưng vui. Mấy nhà giàu đó thiếu gì bạc.

"Tam Thẩm, hôm nay quên phát công tiền ?" Vương Uyển Nhi Xuân Vũ .

Dư thị vỗ trán một cái, quả thật là quên mất vì quá bận.

 

Loading...