Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 74: Ngọt Mật Trai Bị Bắt Chước Là Chuyện Tốt! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-24 01:26:25
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó việc gì, Vương Uyển Nhi tới phòng kho xem xét, xem các kho hàng còn tồn trữ bao nhiêu. Tại kho Ngưng Hương Phường, Tứ thúc đang sắp xếp ghi chép nhập kho. Bên cạnh, cửa phòng kho Ngọt Mật Phường khóa chặt, nhưng căn nhà nhỏ phía mở cửa, đó là phòng việc của Lưu thị.
"Nương?" Tiếng từ xa vọng gần.
"Ai da, Uyển Nhi con đến ." Lưu thị vội vàng đặt kim chỉ trong tay xuống.
"Nương, trời lạnh như , vẫn mở cửa? Sao đặt một cái chậu than sưởi ấm?" Vương Uyển Nhi bước cảm thấy khí lạnh trong phòng.
"Ôi, nương gì mà quý giá đến thế, thời tiết còn hơn ở thôn Đào Hoa nhiều, nương lạnh." Nói đoạn, nàng lấy bộ quần áo may xong, ướm thử lên Vương Uyển Nhi.
"Nương, may quần áo cho con nữa , con còn mấy bộ mặc mà." Vương Uyển Nhi chút cảm động. Thảo nào mấy ca ca và nàng với ánh mắt kỳ lạ, hóa là đang ghen tị.
"Nương chỉ bận rộn một lúc sáng sớm và chập tối, ban ngày cơ bản việc gì, nên nương nghĩ may cho con mấy bộ nội y. Nữ nhi nhà , mấy thứ tiện mua ở ngoài."
"Nương, cảm ơn ." Vương Uyển Nhi chợt cảm thấy xúc động, ở nơi đây, nàng cảm nhận tình , cũng bù đắp những điều tiếc nuối của kiếp .
"Cảm ơn gì? Con là nữ nhi ruột của , từ bụng sinh !" Lưu thị trừng mắt nàng một cái.
"Hì hì... Nương, Tam thẩm chẳng mua nha cho cả và Tứ thẩm , ?"
"Ôi, nha đầu đó hôm qua ăn mấy củ hồng thự (khoai lang), khụ khụ... Ta bảo nó đằng nhóm lửa ." Lưu thị chút lúng túng, hồng thự vẫn nên ăn ít thì hơn.
Vương Uyển Nhi lập tức hiểu , gì thêm. Hai con trò chuyện thêm vài câu nàng rời . Chẳng mấy chốc, Xuân Đào bưng một chậu than sưởi tới.
"Phu nhân, cô nương than củi nhiều, cần tiết kiệm. Song cửa sổ mở cho , đừng đóng , còn cửa xin phép khép ." Xuân Đào lui .
Lưu thị gật đầu, ngoài miệng gì, nhưng trong lòng vô cùng ấm áp. Nàng nhiều khả năng, tinh minh giỏi giang như Dư thị.
công việc khuê nữ sắp xếp cho nàng là nhẹ nhàng nhất trong tất cả các quản sự. Tiền công cũng như , khuê nữ nhà vẫn là thương nhất.
Trở về viện tử, nàng phát hiện lạp mai kết nụ, lập tức mừng rỡ thôi, vội vàng hái lạp mai thu thập . Đến lúc khai xuân, mai trắng cũng sẽ nở rộ, nghĩ đến mùi thơm , thật là tuyệt vời.
"Đông Sương, , theo tới nhà ngoại tổ phụ!"
"Cô nương, lạp mai nhà chúng nhiều, nhưng mai trắng thì thật sự vô !" Đông Sương thấy nàng nãy đang ngắm lạp mai, đương nhiên cô nương đang nghĩ gì.
"Sao ngươi ?" Ngươi luôn ở bên cạnh mà.
"Hì hì... Là những ngày đó trực ban ở đầu thôn, trò chuyện với các thím ở trạm tình báo mà moi . Cô nương, thông minh ?" Nàng lộ nụ chất phác.
Vương Uyển Nhi nở nụ , quả thực là chút lanh lợi.
Chưa đầy nửa khắc, cả hai tới nhà ngoại tổ. Giờ phút , trừ ba đang việc ở xưởng, đều mặt.
"Ơ, Uyển Nhi, con đến , mau ." Tứ cữu mẫu Mộc Lan đang bưng một cái chậu gỗ, vẻ như định giặt quần áo.
"Tứ cữu mẫu, định giặt đồ ?" Vương Uyển Nhi hiếu kỳ. Lý thì ba tháng nay việc buôn bán của tiệm . Sao đào một cái giếng?
"Ừm, mau cho ấm áp, nữ nhi con lứa, đừng để lạnh." Mộc Lan thực gọi là Huyện chúa, nhưng Vương Uyển Nhi vẫn luôn cho gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-74-ngot-mat-trai-bi-bat-chuoc-la-chuyen-tot.html.]
Vừa nhà thấy mấy đang quây quần bên chậu lửa sưởi ấm.
"Ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu..." Nàng lượt chào hỏi từng .
"Uyển Nhi, mau đây sưởi ấm," Tam cữu mẫu kéo nàng xuống, còn nhét cho nàng mấy quả táo tàu lớn.
"Đa tạ Tam cữu mẫu, hôm nay tan sớm như ?" Vương Uyển Nhi chút nghi hoặc, hôm nay nghỉ sớm thế ?
Tam cữu mẫu Trương thị gật đầu, "Uyển Nhi, một tiệm mới mở gọi là Ngọc Hương Trai, khẩu vị đều bắt chước Ngọt Mật Trai Phường của chúng , mùi vị ngon bằng, nhưng rẻ hơn. Mỗi khối bánh rẻ hơn hai văn, một gói rẻ hơn tới bốn mươi văn lận."
"Ồ? Chuyện xảy bao lâu ?" Vương Uyển Nhi thầm nghĩ, mới chỉ hai ba tháng, kẻ khứu giác thật nhạy bén.
"Cũng bảy tám ngày . Trước mỗi ngày bán hai ngàn khối dễ dàng, giờ chỉ bán một ngàn khối." Tam cữu mẫu mặt mày ủ rũ, thôi. Uyển Nhi cho phép hạ giá.
"Cữu mẫu, tuyệt đối giảm giá. Người đấy, ký khế ước với Tiêu công tử, giá bán của mỗi loại điểm tâm đều ấn định.
Chuyện là thể tránh khỏi. Đồ của chúng yêu thích, đương nhiên sẽ gây sự chú ý, chắc chắn sẽ kẻ bắt chước.
Ta cho rằng đây là chuyện . Có một câu , luôn bắt chước, bao giờ vượt qua. Kẻ bắt chước càng nhiều, Ngọt Mật Trai của càng nổi danh."
Nàng một lượt tiếp: "Mùa đông lạnh, ít ăn điểm tâm là chuyện bình thường, thì chúng hãy giảm lượng chế biến một chút, mỗi ngày bán giới hạn! Bán hết thì đóng cửa, đây gọi là tiếp thị bằng sự khan hiếm (chiến lược đói kém).
Cữu mẫu, ăn kinh doanh sợ nhất là kiêng kỵ điều điều . Đừng vì khác mà ảnh hưởng đến bước chân của . Đương nhiên, là tuyến đầu, thị trường bất kỳ biến đổi nào cũng báo cho hoặc Tam thẩm, để chúng kịp thời điều chỉnh."
Nghe , những trong nhà chợt tỉnh ngộ, quét sạch vẻ u ám. Nha đầu quả thực là một thương nhân bẩm sinh.
"Hai ngày nữa, chúng sẽ mắt thêm một loại bánh ngọt, mỗi ngày cũng chỉ cung cấp giới hạn." Nàng đưa một kế sách nữa.
Mọi đều mừng rỡ khôn xiết. Hơn hai tháng nay, mỗi ngày đều thu mười lạng bạc. Tất cả đều nhờ phúc của Vương Uyển Nhi, ai nấy đều vô cùng cảm kích.
"Uyển Nhi, ngoại tổ phụ cảm ơn con. Nếu con, chúng chắc chắn sớm gặp Diêm Vương ." Nói đến đây, ông rưng rưng nước mắt, đều lộ vẻ bi thương.
"Ngoại tổ phụ, đừng như . Thân mang một nửa huyết mạch Lưu thị, đây là điều nên . Cuộc sống của chúng sẽ ngày càng hơn." Vương Uyển Nhi sợ nhất là thấy khác .
"Ấy, lắm, lắm, đứa cháu ngoan. Chúng bàn bạc, dạo bận rộn lắm, nên dựng nhà lên, kẻo sang năm thời gian." Ngoại tổ phụ chợt mở lời.
"Gần cuối tháng Chạp , xây nhà thì thời gian eo hẹp, nhưng cũng đáng ngại, chỉ cần tìm thêm là ." Vương Uyển Nhi nghĩ đến khách điếm trong thôn sắp xây xong, đây là ngôi nhà ngói gạch xanh đầu tiên, mở một khởi đầu cho dân làng.
Mấy bàn bạc thêm một lát, Vương Uyển Nhi liền đến nhà thôn trưởng. Xem nhà ngoại tổ phụ dạo rảnh, thì tìm thôn trưởng .
"Ôi chao, Uyển Nhi tới , mau mau mau, thôn trưởng gia gia của con nãy còn nhắc đến con đấy." Vợ thôn trưởng vô cùng nhiệt tình.
"Vương nãi nãi, nhiệt tình quá." Nàng chút ngại ngùng. Hai nhi t.ử và tức phụ của thôn trưởng đều đang việc tại xưởng nhà nàng, sáu đứa cháu nội ngoại giờ vẫn còn ở thư viện.
"Thôn trưởng gia gia, là vô sự bất đăng tam bảo điện ( việc gì thì đến), hôm nay chuyện thương lượng với ," Vương Uyển Nhi thẳng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Ồ? Con đến tìm , mừng lắm. Chắc chắn là chuyện động trời đây mà." Thôn trưởng vô cùng vui vẻ, nha đầu vô cớ sẽ đến chuyện phiếm.