Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 62: Chỉ cần chưa đánh chết, có chuyện gì cứ để ta gánh! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-24 01:26:13
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa khắc mà vẫn chịu rời , Kẻ Dẫn Đầu nhịn : “Làm gì thế? Các ngươi còn chịu ? Muốn ở cọ cơm nhà đại nhân ?”
“Khụ khụ khụ...” Huyện lệnh suýt nữa điên lên, vội vàng lưng .
“Ngươi chẳng phu nhân đang đợi ngươi về dùng cơm ?”
“Ta... lúc đói!” Vừa xong, y tìm một chỗ gần đó xuống.
Lúc đều xác định, tên đang chuyện giấu giếm, mà còn là chuyện .
Có trong đầu lóe lên ý niệm, nãy Chu Điếm Chủ về cái gì mà Thiên Hạ Đệ Nhất Tửu Trang, rõ.
“Ài, Chu Điếm Chủ, Thiên Hạ Đệ Nhất Tửu Trang của ngươi là thế?”
“Khụ khụ khụ... Ta quyên góp thêm hai vạn lượng, đại nhân đại nhân đại nghĩa, lòng hướng về tai dân. Đặc biệt ban thưởng cho , tấm biển , công việc ăn của chắc chắn sẽ lên một tầng cao mới!” Bộ dạng đầy vẻ đắc ý.
Chúng nhân lập tức hiểu vấn đề, nhưng vẫn còn chút do dự, thì Kẻ Dẫn Đầu : “Chu Điếm Chủ, ngươi quả là, hề nghĩa khí!”
Chu Chưởng Quỹ lập tức bày vẻ mặt vô tội.
Dư Thị đến lúc diễn . “Ài, Đại nhân mỗi hạng mục chỉ một tấm biển, các vị đừng tranh với nha, tiệm điểm tâm của , danh hiệu ‘Bạch Huyện Đệ Nhất Điểm Tâm’ định , cũng xin xuất thêm hai vạn lượng.”
Một nữ t.ử trực tiếp bước tới, “Ngươi nãy chẳng quyên góp bộ gia sản một vạn lượng ?”
Dư Thị vô cùng lúng túng: “Muội tử, đừng mặt mà vạch trần cái của , tiền riêng, tiền riêng của mà! Hề hề,”
Nữ nhân liếc nàng một cái, thái độ chịu nhượng bộ: “Đệ Nhất Điểm Tâm , , xuất ba vạn lượng.”
“Tiệm vải vóc nhường cho …”
Bên bắt đầu ồn ào lên, Huyện lệnh bày vẻ mặt bất đắc dĩ, dựa theo lời Vương Uyển Nhi mà tiến hành đấu giá, hạng mục nào giá cao hơn thì đó .
Cuối cùng, hai mươi hạng mục thu tổng cộng năm mươi lăm vạn lượng. (Vẫn còn những hạng mục đơn lẻ, vì còn nhiều đến.)
Mọi đều hài lòng về, khi trở về nhà tỉnh táo , đều cảm thấy bồng bột, mắc lừa, nhưng nghĩ thì việc quả thực lợi cho , nên đành thôi.
Dư Thị bên đương nhiên là tranh giành tấm biển Đệ Nhất . Nàng đang cùng Chu Tửu Thương và Kẻ Dẫn Đầu vui vẻ.
Kẻ Dẫn Đầu: “Muội tử, ngươi nghề điểm tâm ?”
Dư Thị: “ , Thiên Mật Phường của chúng ở Đào Nguyên Thôn! Tiệm điểm tâm tên là Thiên Mật Trai, điểm tâm nhà ăn ngon lắm.”
Kẻ Dẫn Đầu: “Ồ? Vậy nếm thử mới , Phương Hương Trai cũng tồi, vì lý do gì mà dọn .”
Dư Thị: “Đại , chúng cũng coi như đ.á.n.h quen , ha ha ha... Điểm tâm của thể thiếu bột mì của , đến lúc đó tính cho rẻ chút nha.”
Kẻ Dẫn Đầu: “Đó là lẽ tự nhiên, thấy ngươi năng thẳng thắn, chân thành, hành sự lôi lệ phong hành, hai quả là cùng chí hướng.”
Chu Tửu Thương: (Ngươi e là nhầm , lôi lệ phong hành thì đúng, nhưng chân thành, ngươi từ cơ chứ?)
Ba vẫn đang trò chuyện rôm rả ở đó.
Trong thư phòng: “Đại nhân, một vạn lượng ngày mai sẽ cho đưa đến.”
“Ài, cần, ngươi giúp một việc lớn như , còn cảm ơn ngươi kịp.”
“Đại nhân, danh tính sẽ khắc lên Công Đức Bia ? Hôm nay ấn tượng sâu sắc với Thiên Mật Phường của , nếu xuất , sẽ nhanh chóng nhận , e rằng đến lúc đó Thiên Mật Phường của sẽ trở thành đích ngắm của !”
Huyện lệnh gật đầu, quả thực là như , nha đầu tâm tư kín đáo, thể xem thường.
Sau khi cáo biệt , hai liền về Đào Nguyên Thôn, xe ngựa Dư Thị vô cùng phấn khích: “Uyển Nhi, hôm nay khi đối diện với nhiều nam nhân như để chuyện, tay cứ run lên.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Tam Thẩm, , uy chấn tứ phương, xí trá phong vân.”
“Ha ha ha... Nha đầu ngươi đấy, nhưng hôm nay thu hoạch nhỏ, chuyện với Đầu Lớn , bột mì trắng tính cho tám văn một cân, còn đưa tới tận tác phường cho chúng .”
“Tam Thẩm, quá lợi hại , bột mì trắng đó giá tận mười văn lận. Ờm, Đầu Lớn là ai?”
“Haiz, chính là tên Đông gia tiệm lương thực mà mắng đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-62-chi-can-chua-danh-chet-co-chuyen-gi-cu-de-ta-ganh.html.]
À? Ha ha ha, quả nhiên đầu lớn thật! Cả xe ngựa ầm ĩ.
chuyện khiến bọn họ đau đầu sắp đến .
Hôm đó Thôn trưởng tìm đến nàng: “Uyển Nhi, một việc trưng cầu ý kiến của con!”
“Ồ? Thôn trưởng gia gia cứ thẳng!” Có chuyện gì khó khăn .
“Là vì đây đều lên Lệ Sơn đốn củi, nay Lệ Sơn con mua , cho nên...”
“Bọn họ chủ động tìm Thôn trưởng gia gia ?”
Thôn trưởng gật đầu.
“Có thể tiếp tục lên đốn, nhưng ba điều kiện:
Một: Đốn củi phép chặt phá thành mảng lớn.
Hai: Mỗi hộ gia đình khi đốn củi, hãy đốn thêm một bó biếu nhà coi như thù lao.
Ba: Chỉ dùng cho gia đình, mua bán!”
Thôn trưởng gật đầu: “Được, đây đều là những điều cơ bản nhất, con cứ yên tâm!”
Thôn trưởng , Mộc Đầu, Thiết Đầu, Dư Thị và hai vị trướng phòng đều tới chính sảnh.
Mấy nàng đầy khát khao.
Vương Uyển Nhi: Ta đúng là tự chuốc lấy phiền phức! Chỉ vì tiện miệng một câu rằng việc ghi chép sổ sách như quá rắc rối, dùng phương pháp chữ A-rập của sẽ hơn.
Dư Thị: “Chúng đều tự động vượt qua kỳ khảo sát , mười chữ đều cả.”
Vương Uyển Nhi: “Được , nào, sẽ dạy các ngươi phép cộng, phép trừ, và cả cửu chương nữa.”
Nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của , ừm, học tập quá hăng say cũng là chuyện , cái thắc mắc Mười Vạn Câu Hỏi chỉ trẻ con mới hỏi.
Một khắc , Vương Uyển Nhi sắp phát điên .
Vương Lão Tam: “Chữ hàng chục chịu cho mượn thì ?”
“Nó lý do gì mà chịu cho mượn? Không đủ để trừ thì mượn, nó chỉ là một con ! Nó đầu óc.”
Vương Trường Thuận vô cùng cạn lời, thường ngày là lanh lợi, sổ sách ghi chép , lúc cố chấp như .
Vương Lão Tam thấy ánh mắt khinh miệt của , lập tức đầy vẻ tủi , Vương Uyển Nhi che mặt, (Ơ, Tổ Mẫu còn Tam thúc khi học lợi hại ? E là hiểu lầm ! May mắn là học viện, nếu phu t.ử c.h.ế.t nhắm mắt mất!)
Mộc Đầu thực sự nhịn nữa, vội vàng chuyển đề tài: “Khụ khụ khụ... Muội , cái thể dạy cho Thanh Duệ Thư Viện ?”
Vương Uyển Nhi gật đầu: “Đương nhiên, nhiệm vụ cứ giao cho chư vị đang đây!”
Nàng tuyệt đối Mười Vạn Câu Hỏi nữa.
Mọi vẫn đang thảo luận ở đây.
“Uyển Nhi... Uyển Nhi... xảy chuyện ... Mau, ngoài thôn... nhiều tai dân... đang đ.á.n.h .” Tiếng một nam t.ử từ xa vọng gần, ngắt quãng.
Nhìn rõ tới, nam t.ử chính là hán t.ử họ Lưu dẫn bọn họ Mương Đá Lộn Xộn .
Mấy xong, lập tức buông bút xuống chạy ngoài.
“Đứng ! Các ngươi theo cũng chẳng giúp gì, Thu Hương, Đông Sương và hai ca ca cùng với . Hạ Hà, Xuân Đào ở canh giữ sân viện .
Tam thúc, mau thông báo cho thư viện. Tam thẩm, báo cho công nhân tan ca, dặn dò trông coi kho hàng, nếu kẻ xông tác phường hoặc kho hàng quấy rối, cứ đ.á.n.h cho , chỉ cần đ.á.n.h c.h.ế.t, xảy chuyện gì sẽ gánh chịu!”
Vừa dặn dò Thu Hương và Đông Sương: “Lát nữa hãy xem ánh mắt hiệu của !”
“Các ca ca, dẫn hai cùng, để đ.á.n.h . Hôm nay để hai tận mắt chứng kiến sự xa của nhân tính.
Sau nhị vị ca ca nhập sĩ quan , suy nghĩ thật kỹ, chốn triều đình quyền mưu, ám lưu tuôn chảy, đấu đá lẫn , cái ác sản sinh, còn vượt qua tình cảnh hôm nay mười trăm !