Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 31: Sớm Ngày Chạy Nạn ---
Cập nhật lúc: 2025-11-22 02:11:50
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm ngày hôm , Tô lão trở về Bắc Thành Huyện.
“Kìa, cô nương, nước trong vại dùng nhanh như ?” Đông Sương nghi hoặc .
“Khụ khụ khụ, lẽ là quá nóng...” Vương Uyển Nhi sờ sờ mũi. Thôi, đợi tối chứa nước.
Trạm Tình báo Đầu Làng:
“Các ngươi , trời nóng như ?”
“Phải đó, nước trong sông sắp cạn khô .”
“Này, ngươi ngửi thấy ? Nhà lão Vương đang đồ ăn.”
“Xí, tiệm điểm tâm mở nữa, còn ngày nào cũng đồ ăn.”
“Ngươi phát hiện ? Nhà họ sắp hỷ sự? Ngày nào cũng hai xe bò chở đồ.”
“Phải đó, nhà họ tính gì? Bận rộn từ sáng đến tối? Cũng chẳng thấy họ đồng thăm ruộng.”
“Bột đen mười hai văn , thôn trưởng bảo mua lương thực, các ngươi mua ?”
“Mắc như ? Chỉ kẻ ngốc mới mua, đợi lúa gặt xong chẳng lương thực ?”
“Ơ, mau , nhà Vương Lão Nhị mua thêm hai con bò.”
Hiện tại nhà bọn họ trở thành tâm điểm chú ý, nhưng cũng phát hiện manh mối, ví dụ như thôn trưởng.
Trong sân nhà họ Vương:
Thôn trưởng: “Vương đại tẩu, nhà các sắp hỷ sự ?”
Trầm mặc lâu, Vương Lão Thái vẫn : “Ai, thật giấu gì thôn trưởng, chúng chuẩn dời khỏi Thông Châu phủ.”
Thôn trưởng bật dậy: “Vương đại tẩu, đây là vì lẽ gì?”
Vương Lão Thái: “Thôn trưởng, sông suối khô cạn, hai ngày nay nước giếng cũng cạn nhiều, lúa đều lép, giá lương thực tăng điên cuồng. Đây đều là điềm báo đại hạn hán. Nhiều nhà giàu ở Bắc Thành đang chuẩn di cư, Người thể bảo Trường Thuận hỏi thăm thử xem.”
Nhìn thần sắc thôn trưởng ngưng trọng, bà : “Thôn trưởng cũng là từ trận lụt Lĩnh Nam năm đó, chắc hẳn cũng chạy nạn gian nan cỡ nào. Cho nên nhà chúng chuẩn cuối tháng. Không cho trong thôn là sợ gây hoảng loạn và phiền toái cần thiết, dù cũng từng phóng hỏa nhà .”
Thôn trưởng run rẩy đến gian phòng bên cạnh, đó một lời.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Một lát : “Trường Quốc, mời các tộc lão, chuyện quan trọng cần bàn bạc, mau.”
Tộc lão Nhất: “Chuyện gì? Gấp gáp như ?”
Thôn trưởng đem lời của Vương Lão Thái thuật một .
Tộc lão Nhị bật dậy: “Tìm vài trai tráng lên Hà Sơn xem xét tình hình, nếu mực nước trong núi cũng hạ xuống...”
Thôn trưởng: “Không thể! Hà Sơn an . Thiết Trụ mất đầu, thợ săn Chu mấy ngày cũng đột nhiên biến mất, trong núi thể .”
Tộc lão Tam: “Theo ý , cứ chờ thêm chút nữa. Có lẽ qua thời gian nữa sẽ mưa.”
Tộc lão Tứ: “Vương đại tẩu ? Lộ dẫn của nhà họ thế nào?”
Thôn trưởng: “Bà .”
Tộc lão Nhất: “Vương đại tẩu là tính toán, nếu nhiều năm như , thể là một phụ nhân chủ gia đình! Nếu vạn bất đắc dĩ, e rằng sẽ đưa quyết định .”
Giờ Dậu, Giảng đường nhà họ Vương: Tất cả con cháu thành một hàng.
Tô lão: “Dao nhi, Tuyết nhi, thế đạo đối với nữ t.ử nhiều bất công. Nữ t.ử tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu t.ử tòng tử. Hơn nữa, chỉ thể khuất ở hậu trạch, lo liệu việc nhà, sinh con đẻ cái, gọi theo họ chồng, trở thành vật phụ thuộc của nam tử.”
Nhìn một cái, ông : “Thế tục như , nữ t.ử càng thể như nam tử, lộ diện ngoài, tung hoành triều đình.
May mắn , các ngươi một Tổ mẫu , để các ngươi chữ nghĩa. Lão phu mong các ngươi tài danh vang xa, chỉ hy vọng, các ngươi thể bó buộc nơi hậu trạch, sống một đời phóng khoáng, tùy ý.
Hòm sách là dành tặng cho hai đứa các ngươi, hãy giữ gìn cẩn thận.”
Tiên sinh liếc trời, : “Sách của Vương Thanh Tường là dành cho ngươi. Lần tới gặp ngươi, nếu chữ nghĩa tiến bộ... hắc hắc... Mấy đứa các ngươi lui xuống .”
Mấy liền quỳ xuống: “Kính tuân lời giáo huấn của Tiên sinh.”
Lúc chỉ còn bốn Mộc Đầu, Tô Lão chỉ một chiếc hòm lớn hơn: “Ngày mai lão phu sẽ rời . Hòm sách là dành cho ba đứa các ngươi. Sang năm tất cả tham gia Thi Đồng, nếu đậu Tú tài, lão phu sẽ dạy nữa.”
Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của , Tô Lão hài lòng gật đầu, đưa một chiếc hộp nhỏ cho Vương Uyển Nhi, hiệu nàng mở .
Đập mắt là một khối ngọc bội, ở giữa khắc chữ "Uyển". Vương Uyển Nhi cảm thấy thứ gì đó lóe lên trong đầu nhưng nàng thể nắm bắt .
Một phong thư, chắc hẳn là thư Sư phụ gửi cho Tri phủ Đạt Châu, còn một bản đồ và một cuốn sổ tay. Mở cuốn sổ tay xem, nàng lập tức ngây : “Sư phụ, cái ... cái ...”
“Đưa cho ba xem .”
“Phu tử, cái giấy thông hành ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-31-som-ngay-chay-nan.html.]
“Các ngươi ý đồ của ?” Tô Lão cất tiếng.
Cả bốn đều lắc đầu.
“Bất cứ lúc nào, các ngươi cũng nhớ, khi còn yếu ớt, che giấu ánh hào quang, nắm chắc con bài trong tay. Cái lý một cây chẳng chống trời, các ngươi hiểu ?
Khi các ngươi ngày cường đại, vạn vật đều thể giẫm chân, thì ắt ngước các ngươi. Còn bây giờ, các ngươi vẫn yếu ớt, thì Vương thị nhất tộc chính là con bài trong tay các ngươi.” Tô Lão vuốt râu.
Bốn , đồng loạt quỳ xuống: “Cảm tạ Phu t.ử giáo huấn, chúng nhất định ghi nhớ trong lòng.”
Sáng hôm , giờ Thìn, Tô Lão rời , còn để một cỗ xe ngựa.
Vương Lão Thái dặn dò: “Lão Nhị, Lão Tứ, mau đến nhà thông gia rõ sự tình. Nếu họ đồng ý cùng, sáng sớm mốt chúng sẽ khởi hành. Tức phụ Lão Tam đến nhà Nhị Nha, nhanh lên...”
Vợ chồng Lão Nhị và phu thê Lão Tứ lượt lái xe bò . Thôn trưởng tự nhiên phát hiện động tĩnh bên , khi thương lượng với Vương Lão Thái, y càng cảm động khôn nguôi. Hóa Vương gia bọn họ bao giờ quên Vương thị nhất tộc. Sau khi Vương Lão Thái đồng ý, Thôn trưởng lập tức triệu tập các Tộc lão.
Tại nhà Thôn trưởng: “Các Tộc lão, sự tình rõ, nếu ai trong bằng lòng, thể cùng Vương thị nhất tộc chúng khởi hành sáng sớm ngày .”
Các Tộc lão , quả là lời vô căn cứ, tiếng mắng c.h.ử.i ngừng. Thôn trưởng thở dài trong lòng, trách Vương Lão Thái dẫn theo trong thôn.
Thôn trưởng tức giận đập bàn: “Được ! Nếu các ngươi thấy càn, thì thôi, tất cả hãy về .” Lời khó khuyên nhủ kẻ cố chấp.
Ngày hôm , Vương thị nhất tộc bận rộn như mở hội. Hà Xuân Hoa cũng nhận tin, Đại Căn càng vội vàng chuẩn vật tư, còn mua thêm một cỗ xe bò. Tối đó, hai nhà thông gia cũng đến.
Vương Uyển Nhi thì nghĩ nhiều hơn, đường sẽ xảy những biến cố gì, nàng bảo Thu Hương huyện đổi ít lá vàng, bảo Tam Thẩm và nương của khâu tất cả vàng đó lớp lót quần áo của cả nhà. Hai mươi cái chum đổ đầy nước, tất cả những đồ vật quan trọng đều nàng cất gian.
Ngày hôm , tổng cộng hơn sáu mươi hộ gia đình họ Vương, với gần một nghìn , sẵn sàng khởi hành. Tất cả đẩy xe cút kít, lái xe bò, một đoàn hùng hổ kéo .
Lướt qua cổng thôn, thấy những ánh mắt khinh miệt của đám , nàng hề bận tâm. Cứ , cứ , bao lâu nữa các ngươi sẽ .
Sau khi họ :
“Vương thị nhất tộc chắc đều là kẻ ngốc cả, hùa theo lời khác , chẳng thèm động não!”
“Bọn họ , ai Thôn trưởng? Đất đai của Vương thị nhất tộc sẽ chia thế nào?”
“Nhìn thấy ? Nhà Dương Thụ cũng theo , nhà mua xe bò từ khi nào thế?”
“Ai, tất cả đều hết ? Chúng nhanh đến nhà Thôn trưởng và nhà Vương Lão Thái xem, liệu để chút lương thực nào ?”
“Hừ, cả nhà đều là keo kiệt, trận hỏa hoạn thiêu c.h.ế.t bọn họ luôn .”
Mọi về phía Lưu Lại Tử, thấy nắm chặt hai tay, mắt đỏ ngầu, trong lòng đều nghĩ rằng trận hỏa hoạn lẽ là do gây . Cuối cùng, lặng lẽ giải tán.
Khi qua đường quan lộ, một qua đường kinh ngạc đội hình của họ, nhưng vì gặp những kẻ chạy nạn khác, Vương Uyển Nhi thầm thở phào nhẹ nhõm, cầm bản đồ bàn bạc với các trưởng:
Vương Uyển Nhi: “Các , Đạt Châu cách Thông Châu tám trăm dặm, nếu đường quan lộ thì mất hai mươi lăm ngày, nhưng lo lắng...”
“Muội , lo rằng chúng thể đường quan lộ mãi ?” Thạch Đầu chút nóng nảy.
Mộc Đầu: “Cả Thông Châu đều hạn hán. Hiện tại vẫn kịp phản ứng, chúng là . việc cung cấp nước và thức ăn suốt chặng đường là một vấn đề lớn.”
Thiết Đầu: “Vậy chúng rừng?”
Vương Uyển Nhi: “Phải rừng, nhưng bây giờ.”
Mộc Đầu: “ , chúng tranh thủ lúc thức ăn và nước còn đầy đủ, đường quan lộ, và tăng tốc. Chỉ khi thể cung cấp nữa thì chúng mới rừng.”
Cả bốn đều gật đầu. Vương Lão Thái mấy đứa trẻ già dặn như thấy mừng, thấy sốt ruột. Bà đem ý tưởng với Thôn trưởng và các Tộc lão Vương thị, đều nhất trí tán thành.
Mặt trời gay gắt, phụ nhân cắt cỏ ven đường đan thành mũ. Cứ thế, năm ngày trôi qua, ngoại trừ bốn canh giờ ngủ, một canh giờ ăn cơm, thời gian còn đều dùng để lên đường. Họ hai trăm dặm.
Đây là giới hạn, đều khổ kể xiết, chân phồng rộp, thấy sắp hết nước, Thôn trưởng quyết định nghỉ ngơi, tiên tìm nguồn nước. Sau khi bàn bạc với , họ thống nhất sẽ lên đường khi trời sáng, nghỉ trưa và tiếp tục buổi chiều.
Nghe tìm nguồn nước, Vương Uyển Nhi lén đưa cho Vương Lão Thái hai gói bánh đậu đỏ giòn, dẫn theo Đông Sương cùng một đội thanh niên .
Vương Lão Thái chia bánh cho lũ trẻ, đưa cho Vương Lão Nhị một gói bảo chia.
Vương Lão Nhị thầm nghĩ: Nương giấu đồ ăn ở nhỉ? Hôm nay là bánh ngọt, hôm qua là bánh bao nhân thịt, sợ hỏng ?
Vương Lão Thái trừng mắt : “Không ăn ? Đưa đây.”
Vương Lão Nhị vội vàng chạy . Vương Lão Thái thầm nghĩ may mà đứa con chất phác.
Về phía Vương Uyển Nhi và nhóm , họ qua một khu rừng, nơi đất đai nứt nẻ, thực vật khô héo. Nàng lắc đầu, tìm kiếm như là cách. Thế là bàn bạc chia thành hai đội.
Vương Uyển Nhi: “Các ngươi xem xung quanh nơi nào chim chóc tụ tập, hoặc dấu vết động vật . Ngoài , những nơi nhiều cây dương, cây liễu, hoặc những thung lũng, hãy tìm theo các hướng đó.”
Mọi trợn tròn mắt. Cô bé nhiều đến ? Quả nhiên là sách, kiến thức thật khác biệt.
Thấy vẻ mặt của , Vương Uyển Nhi chột sờ mũi. Nàng cùng vài khác bộ hai cây , qua một khu vực đá, phát hiện thỏ xuất hiện ở bãi cỏ phía . Nàng nghĩ bụng, chắc chắn gần đây nguồn nước.
Nàng nhanh chóng về phía , qua một sườn đồi nhỏ, thấy tiếng nước tí tách. Cuối cùng, họ phát hiện một cái hồ nhỏ, rộng mười mét vuông. Tất cả đều mừng rỡ khôn xiết. Vương Uyển Nhi bảo Đông Sương về báo tin cho đến lấy nước.
Những khác thì phát hiện xung quanh nhiều rau dại, bắt đầu hái lượm. Còn Vương Uyển Nhi, nhân lúc chú ý, đổ một ít muối hồ nước, lo rằng tộc nhân phơi nắng lâu sẽ đủ sức chịu đựng.