Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 26: Tô Lão Mặt Dày Rơi Vào Tròng ---
Cập nhật lúc: 2025-11-22 02:11:45
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong ngân lâu lớn nhất huyện Bắc, Vương Uyển Nhi đang dẫn Thu Hương và Đông Sương chọn trang sức.
“Cô nương, cái nào cũng quá, bao giờ đeo trang sức cả.” Thu Hương .
Vương Uyển Nhi cầm một cây trâm bạc ướm thử, trong lòng thầm nghĩ, Ước gì trang sức trong gian thể lấy , cái nào cũng hơn thứ nhiều.
“Ừm, cứ chọn . Mỗi chọn một cây trâm bạc. Chiếc trâm hoa lan tặng Hạ Hà, hoa đào tặng Xuân Đào. Ngươi đeo cây trâm hoa lan , chiếc trâm hoa mai đầu Đông Sương cũng .”
Thế là Vương Uyển Nhi mua sắm thả ga, tự mua cho một chiếc trâm bạc hình bươm bướm, mua cho nàng, Tam thẩm, Cô cô và Lão thái thái mỗi một chiếc vòng tay vàng và một chiếc trâm vàng. Mấy nha đầu thì mỗi một đôi vòng tay bạc. Sau khi mặc cả, cuối cùng nàng chi 650 lạng.
Thu Hương: Cô nương quả nhiên là tài khí ngút trời.
Đông Sương: Thật , ngờ theo Cô nương mỗi ngày đều ăn no, còn trang sức xinh như .
Ba tiếp tục mua một xe hàng lớn, gồm vải vóc, thịt lợn, và hương liệu. Thu Hương đ.á.n.h xe ngựa, Đông Sương ôm hộp trang sức. Ba vui vẻ. Đến cổng làng, “Trạm tình báo” ( làng) đột nhiên im bặt, đợi họ xa mới thì thầm bàn tán.
“Ôi chao, tiệm điểm tâm ăn phát đạt thật, xe bò chở đầy thứ đáng giá bao nhiêu chứ?”
“ thế còn gì? Nghe đám bóc vỏ lạc thuê , đến tiết Trung thu mỗi còn hai gói điểm tâm đấy.”
“Nghe điểm tâm đó bán đắt lắm, một miếng mười mấy văn.”
“Ôi chao, thì nhà họ cũng rộng rãi nhỉ?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Nghe Vương Tu Thành đuổi khỏi thôn Đào Hoa ?”
“Ta , nhà họ đáng đời, đáng đánh!”
“ thế, đều là cùng làng, chúng ăn còn chẳng đủ, dựa mà ngày nào nhà họ cũng thịt cá đầy bàn?”
“Ài, nhà họ còn mua cả đấy?”
Bên , Vương Uyển Nhi gọi tất cả phụ nữ phòng Vương Lão Thái, lấy trang sức chọn kỹ càng cho mỗi .
“Đây là tiền con bán vài phương t.h.u.ố.c mà . Thời gian vất vả , mau xem thích ?”
Lưu thị: “Nha đầu , tiêu tiền bừa bãi thế? Mẹ già , con mua cho cái nào?”
Dư thị: “Ôi chao, vẫn là nhờ phúc của tôn nữ cả , chiếc trâm vàng quá, chiếc vòng vàng nặng thật! Ha ha ha… Uyển Nhi , Tam thẩm đeo ?”
Ngọc Tú: “Uyển Nhi, cái , cái quý giá quá, cô nhận , con giữ của hồi môn .”
“Cảm ơn tỷ tỷ Uyển Nhi,” mấy cô bé vui vẻ ríu rít.
“Đây là quà đầu tiên con tặng chọn kỹ lưỡng, cứ giữ lấy . Nè, xem chiếc trâm bạc của con ?” Vương Uyển Nhi hì hì.
Lúc vẫn , trang sức mới bao giờ thiếu, họ căn bản cần mua, Vương Uyển Nhi cứ từng rương từng rương mà tặng, nhưng đó là chuyện về .
Sau khi rời , Vương Lão Thái kéo nàng : “Uyển Nhi, Huyện thừa …”
“Tổ mẫu, Uyển Nhi gì. Huyện thừa ức h.i.ế.p dân lành, cưỡng đoạt tài sản. Huyện lệnh cũng là một kẻ đồng lõa, nhắm một mắt ngơ. Nghe hối lộ Huyện lệnh, vị trí ngầm định. Người xem, nếu con tay, đợi Huyện lệnh, nhà họ Vương chúng còn đường sống ?”
Thấy Lão thái thái vẻ xuôi lòng, nàng tiếp: “Tổ mẫu, từ xưa là d.a.o thớt, là cá thịt. con con cá tùy ý xẻ thịt. Hơn nữa, chuyện Đại ca cũng , chúng con suy nghĩ kỹ . Hắn đắc tội với nhiều , sẽ tra nhà chúng . Người cứ yên tâm…”
“Ây, lão bà t.ử cầu các con đại phú đại quý, chỉ mong các con bình an vô sự.” Vương Lão Thái gạt nước mắt.
“Tổ mẫu, xem chiếc trâm cài tóc con chọn cho , thích ?…” Vương Uyển Nhi chuyển sang đề tài khác.
Trong bếp:
“Tam thẩm, giúp con rang thơm hương liệu, Lý bà bà, giúp con rang gạo cho chín,” Vương Uyển Nhi chỉ huy bên , còn thì luộc đầu heo, ngâm gạo nếp, đậu đỏ, chuẩn Kẹp Sa Nhục (thịt kẹp nhân ngọt). Nàng tự hỏi lão già khó tính hai ngày nay đói .
Nàng lắc đầu: “Tam thúc, mời thím Xuân Hoa, nhà thôn trưởng, nhà Vương Nhị… đến nhà chúng ăn cơm.”
Sáu lâu thành Kẹp Sa Nhục, tổng cộng hai mươi bát, đặt trong chõ hấp bên ngoài sân để hấp. Trong bếp đang bận rộn vô cùng.
“Cô nương, xem độ mịn ?” Đông Sương đang nghiền hương liệu và bột gạo, , Vương Uyển Nhi gật đầu.
Nàng bên đang ướp sườn heo, thêm một lượng nhỏ muối, gừng, hành lá, rượu gạo, xoa bóp liên tục, đổ m.á.u , đổ nước sạch xoa bóp nữa, rửa sạch sườn heo để ráo nước.
Cho một lượng nhỏ muối, gừng, hành lá, hoa tiêu, rượu gạo ướp trong một khắc.
Sau đó, vớt hết gia vị , thêm lòng trắng trứng trộn đều, cuối cùng từ từ thêm bột gạo , đảm bảo mỗi miếng sườn đều bao phủ.
Sau đó đặt sườn đáy bát, đổ bột gạo bát, hấp nửa canh giờ bằng lửa . Nàng tổng cộng hai mươi hai bát.
Các món ăn khác Vương Uyển Nhi quản nữa. Vừa khỏi bếp, thấy nha đầu Đông Sương mắt sáng rực chõ hấp, nàng bật . Quả nhiên là một cô nàng háu ăn.
Lúc , mùi thịt thơm lừng lan khắp thôn, nhiều nhịn nuốt nước bọt. Cái nhà họ Vương đúng là gây thù chuốc oán, món ngon gì nữa đây?
“Thật ? Ngươi nhầm đấy chứ?”
“Mùi thịt thơm nức cả làng, đều đang than phiền, thể nhầm? Hơn nữa, mũi vấn đề !” Người hầu bực tức .
“Đi, mang cây bút lông trong kho của , , mang thêm năm bộ bút mực giấy nghiên nữa, nhanh lên!” Tô lão trừng mắt hầu.
Người hầu: Ta dễ dàng gì ? Ta chạy về đến đây còn kịp uống ngụm nước, mà còn mắng. Huhu… Thật vô lý.
Tiểu chủ, chương phía còn nội dung, mời bấm trang để tiếp, phía còn hấp dẫn hơn!
Hai thu xếp xong, đ.á.n.h xe ngựa hướng về thôn Đào Hoa.
Bên , những dân làng giúp đỡ hôm đều mời đến. Họ mượn sáu cái bàn, mỗi bàn hai bát sườn hấp bột gạo, hai bát kẹp sa nhục, một đĩa đầu heo luộc, một đĩa cá kho, một đĩa đậu phụ cải thảo, và một thau canh xương hầm củ cải.
Mọi ngại ngùng nuốt nước bọt, từ xa ngửi thấy mùi thơm , thật sự quá hấp dẫn. Vương Lão Thái và Vương Lão Hán vẫn đang giường.
Vương Lão Nhị tiến lên : “Hôm đó nhờ ơn các vị hương giúp đỡ, nhà chúng cũng gì đáng giá để đãi. Hôm nay chút đồ ăn để cảm tạ , hy vọng hợp khẩu vị của . Mọi đều , họ hàng xa bằng láng giềng gần, chúng còn thường xuyên qua . Thôn trưởng, mời ngài động đũa .”
Mọi ồ ạt bắt đầu ăn, gần như tiếng , chỉ tiếng nuốt. Trong lòng ngừng lẩm bẩm, Đây là món gì ? Nhà họ Vương ngày nào cũng ăn ngon thế ?
Vừa ăn nửa chén , chợt tiếng vó ngựa, đó là tiếng gõ cửa. Xuân Đào vội vàng tiến lên mở cửa, “Xin hỏi ngài tìm ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-26-to-lao-mat-day-roi-vao-trong.html.]
“Khụ khụ khụ, lão phu tìm nhà ,” Tô lão trực tiếp vòng qua hầu tiến lên .
Xuân Đào thầm nghĩ trong lòng, kẻ đến gây sự ? Đang định ném ngoài, thì thấy: "Kỳ lạ, Tô lão, ngài tìm đến đây?"
Vương lão Tam: Chà, Tô lão đây lẽ là đ.á.n.h mùi thức ăn mà tới đấy chứ?
Dư thị: Ơ, đến ăn chực, tuyệt đối là đến ăn chực .
Mộc Đầu: Việc ... thật sự xảy , quả là liệu sự như thần.
Vương Uyển Nhi: Ta thấy gia nhân nhà ngài lẫn trong trạm tin tức ở đầu thôn, cứ ngỡ nhầm. Tiểu t.ử đấu với , hừ.
"Khụ khụ khụ, nhà các ngươi xảy chuyện, vội vã chạy đến đây đây ? Chà, cũng đông đấy chứ." Tô lão thẳng trong, gia nhân của y che mặt.
"Haiz, ngài ghé qua, ngài xem, chúng bắt đầu dùng bữa ." Vương lão Tam thẳng thắn .
"Không cả, cả, thêm cho một đôi đũa là ." Nói đoạn, y liếc Mộc Đầu. Mộc Đầu hiểu ý, nhường vị trí cho y.
"Ôi chao, ngài xem trí nhớ , trong lồng hấp vẫn còn, bưng cho ngài hai chén đây." Dư thị xuề xòa.
Dư thị đặt cả hai đĩa thức ăn mặt y. Lũ trẻ , ban đầu ăn uống vui vẻ bao nhiêu, giờ đến đầu cũng dám ngẩng lên.
"Chà, đây là món ăn mới nữa ." Nói y liếc Vương Uyển Nhi ở bàn bên .
Sau đó, mắt y sáng lên: "Màu sắc vàng ươm, sườn non tươi mềm mọng nước, miệng tan chảy, hương vị đậm đà, sự mềm dẻo của bột và độ tươi của sườn hài hòa tương xứng, món còn hấp thụ cả mỡ và hương thơm của sườn, khẩu vị tinh tế phong phú, quả thực là mỹ vị nhân gian, ha ha ha ha."
Mọi : Vị quả thực là học vấn, còn chúng chỉ một câu: Ừm, ngon thật.
"Cái mà ngài là bột gạo, là bột xay từ gạo." Vương Uyển Nhi bổ sung.
"Ồ? Thật là tuyệt vời, tuyệt vời!"
Thế là Tô mặt dày, ánh mắt kinh ngạc của hàng chục , ăn hết một chén thịt heo hấp bột gạo và một chén thịt kẹp nhân.
Mọi : Vị lão khẩu vị thật .
Mọi dọn dẹp xong xuôi về nhà, Tô lão vẫn còn cảm thấy : "Nha đầu, hôm nay khoai lang kéo sợi?"
"Tổ mẫu thích ăn." Vương Uyển Nhi thẳng thắn đáp.
Tô lão: Hợp ý, món nào tổ mẫu ngươi thích thì ngươi sẽ nữa ? Khoai lang kéo sợi thích ăn lắm đấy.
"Khụ khụ khụ, bảo ngươi mang quà đến đây nào?" Tô lão trừng mắt gia nhân, thật là mắt .
Gia nhân thầm trợn mắt trong lòng, đến xe ngựa khiêng lễ vật xuống, đặt lên bàn.
"Tô lão, thứ của ngài quá quý trọng ." Vương lão Nhị .
Tô lão xua tay, tự mở hộp đưa một cây bút lông cho Vương Uyển Nhi: "Cây bút , là quà tặng của một bạn hồi còn trẻ. Ta thấy nét chữ của ngươi phóng khoáng mạnh mẽ, khí thế hùng hồn, ngươi cũng coi là hữu duyên với cây bút ."
"Tô lão, thứ quá quý trọng." Vương Uyển Nhi nhận, tặng cho các ca ca ?
"Trưởng giả ban cho, từ chối, cứ cầm lấy . Ca ca ngươi cũng chuẩn . Khụ khụ khụ... Nếu ngươi thể cho một bức tự thì quá." Mắt Tô lão sáng rực.
Vương Uyển Nhi bất đắc dĩ, trách ai bây giờ, ai bảo bản chuyện cần nhờ đến .
Nàng trải cuộn giấy trắng , mài mực bắt đầu vẽ vời.
"Phấn trang ngọc bích sườn non , sương khói lượn lờ ngát hương trần.
Mỹ vị khiến say đắm, món ngon tựa báu vật trong tranh."
"Hay, , !" Y thầm nghĩ bức chữ , bản thể khoe khoang mặt đại t.ử , ha ha ha ha.
"Tô lão, trời sắp tối ." Vương lão Tam thiện nhắc nhở.
"Ngươi xem, đây là một lão già, đường cũng an , chi bằng hôm nay nghỉ nhà các ngươi một đêm. Ngày mai các ngươi huyện thành ? Chúng cùng ."
Gia nhân: Lão gia, ngài thật sự cần giữ thể diện nữa , mạng tiểu t.ử mà.
"Mấy ngày chúng huyện thành, nhà vẫn nghỉ ngơi đầy đủ." Nghe lời Vương Uyển Nhi , Dư thị thôi.
"Hả? Chuyện giải quyết xong hết ? Khụ khụ khụ." C.h.ế.t tiệt, hình như nhiều.
Vương Uyển Nhi thầm trong lòng, hừ, lão hồ ly.
"Chẳng là, mấy ca ca học, nên thời gian cửa hàng sẽ mở."
"Ồ, các ngươi đến phía Bắc huyện thành, cái thư viện đổ nát đó ?" Tô lão vẻ trầm ngâm.
Thấy lộ vẻ hổ, ai gì, y ngại ngùng xoa mũi, hình như bản quá thẳng thắn .
"Khụ khụ khụ, nhập học thì cần thi cử. Nào, kiểm tra các ngươi , dùng món ăn một bài thơ ."
Vương Uyển Nhi vui mừng, vội vàng kéo mấy ca ca , hiệu cho họ mau chóng thể hiện.
Thiết Đầu: Bột hấp đều dính sườn non tươi, hấp nhiệt cao vị càng kéo dài. Một chút nơi đầu lưỡi lưu hương mãi, mỹ vị ngàn năm, quý hiếm vô song.
Mộc Đầu: Sườn non đĩa bột y, hương thơm trong hấp dần mê ly. Chưa nếm thấy say ba phần, miệng mới mỹ vị kỳ.
Thạch Đầu: Lồng hấp mở thấy vật quý, sườn non bọc bột sắc tựa vàng. Hương thơm xộc mũi khiến say, vị truyền ngàn dặm gọi tàn hồn.
Thiên Đầu: Bột gạo sắc vàng kim, thịt xương thành hàng. Bột dẻo thịt mọng nước, ăn xong vẫn ăn.
"Ha ha ha ha, ăn xong vẫn ăn, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi ? Ha ha ha ha." Tô lão nhịn .
Mọi đều vô cùng ngượng ngùng, Thiên Đầu đúng là một kẻ tham ăn bẩm sinh. Thiên Đầu thì đỏ bừng mặt, nên gì.
"Tô lão, ba ca ca cũng chỉ mới mười hai tuổi, mới tám tuổi, nó chỉ mới chữ hai năm, nhận mặt chữ nhiều, tình hình thể hiểu . Ngài đừng nó nữa." Vương Uyển Nhi nhịn tiểu giải vây.