Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 25: Tứ Đại Kim Cương Xuân Hạ Thu Đông! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-21 07:03:38
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , giờ Thìn, tất cả lượt tỉnh dậy. Vương Uyển Nhi nấu cháo loãng, bảo dưỡng thương. Nàng tạm thời thời gian an ủi nhà, nàng mua .

Nàng gọi Đại ca đến, nhờ Trường Quốc thúc đưa họ đến huyện thành. Con bò nhà nàng hôm qua chạy bốn năm nên mệt lả .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trên xe bò, Vương Uyển Nhi kể ý định cho Mộc Đầu , Mộc Đầu tán thành. Hai đến nha hành (chợ nô lệ): “Ây da da, cô nương, cơn gió nào thổi tới đây ?”

“Đại Kim thúc, hôm nay phiền . Chúng mua .” Mộc Đầu thẳng.

“Ồ, thì quá. Theo , cho yêu cầu của hai ngươi.” Đại Kim chuyên nghiệp, dẫn hai đến một sân viện khác.

“Mau, mau, mau! Cuối cùng cũng tới . Bôi đen mặt chút .” Một cô gái cao gầy lệnh.

“Ta mua vài võ công, ở đây ?” Vương Uyển Nhi hỏi.

“Chuyện đó dễ tìm , võ công giá cũng cao lắm,” Đại Kim .

Mộc Đầu thầm rủa trong lòng, gian thương, nhưng ngoài mặt lộ vẻ gì: “Điều đó cũng tùy việc chúng ưng thuận , chứ?”

“Đó là lẽ tự nhiên. Vận may của hai vị thật , khéo vài ,” , ba họ tới một sân viện trống trải.

Một tiểu tư ăn mặc giản dị bưng tới hai phần và một phần điểm tâm. Hai quanh bàn đá, đó bốn cô gái theo Đại Kim thành một hàng. Chỉ thấy xiêm y họ đều rách rưới, mặt mũi rửa sạch, khó mà rõ tướng mạo.

Đại Kim thấy Vương Uyển Nhi đang đ.á.n.h giá bốn , bèn : “Cô nương, họ mới tới hôm nay, kịp quần áo, nhưng đều vài đường quyền cước.”

“Ồ? Đều võ công ư? Hãy nâng chiếc bàn đá lên.” Nàng kéo Mộc Đầu sang một bên.

Bốn hề yếu thế, đều dễ dàng nhấc bổng chiếc bàn đá lên. Vương Uyển Nhi mừng rỡ trong lòng, e rằng những đều nội lực, dù loại man lực như nàng đây nhiều. Nàng đang nghĩ cách mặc cả thì...

Đại Kim nhận ánh mắt của Xuân Nhất, lập tức : “Ôi chao, bảo cô nương đây vận khí mà, hôm nay mua một tặng một, bốn đều mang về hết , ha ha ha ha.”

“Ồ, còn chuyện như ư? Ban nãy ngươi vì ?” Mắt Vương Uyển Nhi sáng rực.

“Khụ khụ khụ, chỉ giới hạn bốn thôi, chỉ giới hạn bốn ,” Đại Kim thầm nghĩ, nếu cứ mua một tặng một như e rằng lỗ c.h.ế.t. Mấy vị cô nương mau mau mua cho nhờ.

Vương Uyển Nhi càng thêm nghi hoặc. “Ây da, cô nương, giấu gì cô, mấy tên là Xuân Hạ Thu Đông, đặc biệt là Tiểu Đông , quá sức ăn .”

“Ngươi họ mới tới hôm nay mà?” Mộc Đầu hỏi điều đang thắc mắc.

“Ừm, ây da, quá sức ăn , quá sức ăn ,” Đại Kim trừ cho qua chuyện.

Cuối cùng, Vương Uyển Nhi thực sự thể chịu nổi ánh mắt cầu xin của mấy cô gái , bèn mua bốn với giá 90 lạng bạc, còn bắt Đại Kim tặng thêm một bà v.ú chuyên việc nấu ăn. Nàng cầm khế ước bán , bảy hùng hồn bước khỏi nha hành.

Đại Kim: Ây, cuối cùng cũng tiễn mấy vị cô nương . Nha đầu chính là ' duyên' mà họ ?

Vương Uyển Nhi: Kiếm món hời lớn, ha ha ha ha…

Mộc Đầu: Rốt cuộc thì họ ăn khỏe đến mức nào? Lại còn mua một tặng một?

Họ ghé cửa hàng mua nốt điểm tâm còn , đó chuyển đến Tiệm Vải Tào Thị mua quần áo may sẵn, vải vóc và bông cho mấy . Nàng định bảo tiểu nhị đưa đến cổng thành, nào ngờ Đông Tứ vác lên vai thẳng.

Vương Uyển Nhi: Sức lực lớn đến ư? Cô nương còn bạo hơn cả ! Rốt cuộc thì nàng thể ăn đến mức nào?

Trở về nhà, đều đang nghỉ ngơi, năm mới thấy cảnh hoang tàn trong sân viện mà lòng mang nhiều ý nghĩ khác .

“Ta tên là Vương Uyển Nhi, đây là Đại ca của . Những khác các ngươi sẽ quen. Hôm qua nhà đ.á.n.h với , giờ đều đang nghỉ ngơi,” Vương Uyển Nhi xoa xoa mũi .

Mấy , đó quỳ xuống đất: “Xin Chủ t.ử ban tên.”

“Các ngươi cứ gọi là Xuân Đào, Hạ Hà, Thu Hương, Đông Sương. Lý bà bà thì vẫn gọi Lý bà bà ,” Vương Uyển Nhi trầm ngâm một lát .

“Tạ ơn Chủ tử.” Nói xong, mấy bắt đầu dọn dẹp sân viện.

Vương Uyển Nhi hài lòng gật đầu, nhà cùng Đại ca bàn bạc chuyện sắp tới. Hai quyết định mười bốn gian phòng của gia đình sẽ phân chia như : Cô cô một gian, hai gian, bốn lớn bốn gian, mười đứa trẻ bọn họ hai một gian, ba gian còn sẽ để một gian thư phòng. Khoảng thời gian sẽ điểm tâm nữa, việc cơm nước trong nhà giao cho Lý bà bà.

2_Bên mấy dọn dẹp xong sân viện, Lý bà bà đang nấu cơm. Bốn Xuân Hạ Thu Đông khi tắm rửa, xiêm y mới thì tới mặt Vương Uyển Nhi. Nàng kinh ngạc vẻ ngoài của họ. Bốn hình thẳng tắp, mặt mày thanh tú, ánh mắt kiên nghị, toát vẻ dũng oai phong.

Nàng nuốt nước bọt, hỏi: “Ở nha hành, các ngươi cố ý ?”

“Chủ tử, chuyện quá khứ chúng nhắc đến. Chúng sống là của cô nương, c.h.ế.t là quỷ của cô nương, nhất định sẽ lấy cô nương trọng, nguyện vì cô nương mà xả .” Xuân Đào bốn quỳ xuống.

“Ồ? Các ngươi ai khinh công?”

“Bẩm Chủ tử, bốn chúng đều . Ta giỏi truy tung, Hạ Hà giỏi dịch dung, Thu Hương giỏi khẩu kỹ, Đông Sương giỏi y lý.” Xuân Đào trả lời.

Vương Uyển Nhi thầm rủa trong lòng, Nhiều kỹ năng như ư? E rằng đây là quyền quý nào đó bồi dưỡng, bán nha hành? Chẳng lẽ chủ nhà lưu đày ? Nàng lắc đầu, nghĩ thông thì nghĩ nữa, thật đau đầu.

Ngoài mặt lộ vẻ gì, nàng vẫy tay gọi Xuân Đào tới: “Vậy ngươi hãy ghé tai đây…” Sau khi căn dặn, chủ tớ hai trao đổi ánh mắt, đồng thời gật đầu, nàng tiếp:

“Sau cứ gọi là cô nương là , cần tùy tiện quỳ lạy. Chỉ cần các ngươi trung thành, sẽ bạc đãi các ngươi.”

“Vâng, thưa cô nương.”

Lúc ăn cơm, ánh mắt bốn đều sáng rực, thịt, rau, còn canh. Thấy vẻ mặt của họ, Vương Uyển Nhi nghĩ, lẽ họ lâu ăn no, bèn xua tay hiệu khai bữa.

Nhìn bốn họ ăn hết ba lồng bánh bao nhân thịt, hai thau canh đậu phụ đầu cá, một thau cải thảo xào chua ngọt. Thấy Đông Sương còn vẻ thòm thèm, nàng xoa xoa trán, À, đúng là ăn khỏe thật. Bốn thể ăn hết suất ăn của hai mươi .

Chương kết thúc, mời bấm trang để tiếp!

~~~~~~

Tô lão đang dùng bữa trưa, “Phì, ngươi ngươi ích lợi gì? Ngươi nấu cái thứ gì đây? Thức ăn cho heo ?”

“Lão gia, , …”

“Hừ… Đã điều tra rõ về nha đầu ?”

Người hầu thì thầm báo cáo với Tô lão.

Tô lão: Ai, như , là do nghĩ nhiều ? Nói chừng nha đầu kỳ ngộ nào đó thì . Ai, lúc cho nàng sắc mặt như chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-25-tu-dai-kim-cuong-xuan-ha-thu-dong.html.]

3_Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, lão : “Đi, mua cho hai gói bánh đậu đỏ (bánh ngàn lớp nhân đậu đỏ). Nói với nha đầu đó, ngày mai sẽ đến dùng bữa trưa.”

Người hầu kinh ngạc hành động vô liêm sỉ của lão gia nhà : “Lão gia, nhà nàng xảy chuyện , cửa hàng hai ngày nay đều mở.”

“Xảy chuyện gì? Sao ngươi ban nãy ?” Tô lão gầm lên giận dữ.

Người hầu hề sợ hãi, lão gia nhà vốn là như thế, bèn từ tốn kể hết những chuyện ngóng .

“Ha ha ha ha, nha đầu , quả nhiên thấy bóng dáng của Phù Nhi! Tốt lắm, lắm, lão phu xem tiếp theo nàng sẽ giải quyết chuyện như thế nào? Hừ, điều tra cho thật rõ ràng!”

“Vâng, lão gia.” Người hầu bĩu môi lui xuống.

~~~~

Vào cuối giờ Tuất ( 21 giờ), một bóng phi lướt mái, bay đến nóc nhà Huyện thừa phủ, vén ngói lên.

“Bốp!” Tiếng chén vỡ vụn vang lên.

“Nàng chỉ là một nha đầu, dám kiêu ngạo đến thế?”

, nàng còn ngài cậy quyền thế ức h.i.ế.p khác, cưỡng đoạt tài sản. Người như ngài mà còn vọng tưởng trở thành Phụ Mẫu Quan (Quan cha nương dân) ư? là trò !”

“Chát!” Tiếng tát tai vang lên.

“Đại nhân, , là nha đầu c.h.ế.t tiệt đó ! Ngài xem, tay còn gãy , Vương Tu Thành giờ cũng sống c.h.ế.t .”

“Ồ? Nàng dám đ.á.n.h c.h.ế.t một Tú tài ư? Đi điều tra cho , tối mai kết quả,” Huyện thừa nở nụ gian xảo.

Nửa canh giờ , Vương Uyển Nhi nhận tin tức, nàng cầm chiếc bát bàn bóp nát thành vụn, Xuân Đào kinh hãi.

“Hừ, quả nhiên là ! Ăn h.i.ế.p quá đáng!”

Suy nghĩ một lát tiếp: “Ha, thì đừng trách khách khí mà tay . Gọi Đông Sương tới!”

“Đông Sương, ngươi ngày mai bào chế một thang t.h.u.ố.c khiến hóa điên, tối mai cần dùng. Nếu cần d.ư.ợ.c liệu thì đến Bách Thảo Đường tìm Hồ đại phu.” Vừa nàng đưa cho Đông Sương hai trăm lạng ngân phiếu.

“Vâng.” Hai lóe lên rút lui.

Ngày hôm chuyện bình lặng. Giờ Ngọ, Vương Uyển Nhi mang bữa trưa đến cho Lão thái thái. “Uyển Nhi, con mua bốn nha đầu?”

“Tổ mẫu, họ võ công, con ở nhà cũng thể an tâm phần nào.”

“Uyển Nhi, Tổ mẫu già , thể bảo vệ các con nữa. Vương Tu Thành e rằng sẽ chịu bỏ qua, các con …”

Vương Uyển Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y Lão thái thái : “Tổ mẫu, đừng lo lắng, con và Đại ca thương lượng . Người xem, một Huyện thừa điên loạn, liệu thể lên vị trí Huyện lệnh chăng?”

“Uyển Nhi…” Lão thái thái kinh ngạc, nâng cao giọng.

“Tổ mẫu, yên tâm, sẽ ai điều tra chúng ,” nàng vỗ tay Lão thái thái để trấn an.

Giờ Tuất, Vương Uyển Nhi chuẩn ngoài. “Cô nương, cứ để chúng , chuyện nhỏ đáng để cô nương tay. Cô nương nhân tiện cũng thử bản lĩnh của chúng .”

Vương Uyển Nhi gật đầu, giao đồ vật cho Hạ Hà và Thu Hương: “Cẩn thận một chút, thành công cũng , việc lấy tính mạng trọng!” Hai cảm động gật đầu.

Đến giờ Tý đêm đó, hai bóng bay về: “Cô nương, thành.”

“Tốt, , . Ngày mai sẽ dẫn các ngươi ngân lâu, mau nghỉ ngơi !”

Sáng sớm ngày hôm , Huyện thừa phủ một mảnh gà bay ch.ó sủa, hỗn loạn ngút trời. Chưa đầy một canh giờ, tin tức Huyện thừa mắc chứng điên loạn đồn thổi khắp nơi.

Trong Huyện lệnh phủ:

“Ồ, điên ? Ha, quả nhiên là xứng. Thôi kệ, cần quản .” Huyện lệnh phất tay.

“Đồ đạc thu xếp xong xuôi, thưa Đại nhân, sáng mai chúng sẽ khởi hành.” Quản gia bẩm báo.

Tô phủ:

Nghe xong lời báo cáo của hầu, Tô lão trợn tròn mắt nhíu mày, qua hai bước trong sân, đập mạnh đùi.

“Ha ha ha ha, nha đầu xử sự quả quyết, tâm cơ ác độc, hợp ý ! Ha ha ha… Chuẩn bút mực giấy nghiên, lão phu một phong thư.”

Nhà thôn trưởng:

Các tộc lão họ Vương thành một hàng, Vương Tu Thành dựa ghế rên hừ hừ. Dư thị đỡ Vương Lão Thái tới, gật đầu chào hỏi.

“Vương đại tẩu, gọi tẩu tới đây là để bàn chuyện của Vương Tu Thành.” Thôn trưởng .

“Ta tôn trọng quyết định của tộc, chúng đoạn , cần thông báo cho .” Vương Lão Thái dứt khoát .

“Vương Tu Thành, ngươi chuyện bất trung bất nghĩa bất hiếu bất đễ như , chúng vốn đuổi ngươi khỏi tộc. vì niệm tình ngươi còn ba đứa con nhỏ, nay chúng sẽ đuổi ngươi khỏi thôn Đào Hoa, ngươi hãy tự lo liệu .” Thôn trưởng phẫn nộ .

“Vương bá bá, là Tú tài duy nhất trong tộc!” Vương Tu Thành nghiến răng nghiến lợi.

“Hừ… Nếu vì ngươi là Tú tài, sớm đuổi ngươi khỏi tộc !” Một tộc lão vốn mắt .

“Chẳng lẽ các ngươi sợ Huyện thừa ?” Vương Tu Thành hồ giả hổ uy, đe dọa .

“Ha, e rằng khiến ngươi thất vọng . Trưởng Quốc sáng nay từ huyện thành mang về một tin, Huyện thừa , ha, mắc chứng điên loạn …” Thôn trưởng khinh thường .

Nghe , Vương Lão Thái siết chặt tay.

“Mẫu , con là con ruột của , thật sự nhẫn tâm đến thế ư?” Vương Tu Thành đặt hy vọng Lão thái thái.

“Câm miệng! Từ nay về , nhi t.ử cả của c.h.ế.t. Thôn trưởng, các vị tộc lão, nếu còn chuyện gì khác, lão bà t.ử xin phép về ,” cáo biệt nhanh chóng trở về nhà.

“Mẫu , xem, Uyển Nhi nấu chè hạt sen nhãn nhục, nếm thử .” Lưu thị bưng bát phòng.

“Gọi nó tới đây!” Lão thái thái lo lắng.

“Nó dẫn hai nha huyện thành .”

Loading...