Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 179: Ngươi chịu chi bao nhiêu để mua chuộc ta? ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 13:22:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , bốn tụ tập tại một bao sương lầu ba của Hương Mãn Lâu.
“Hôm nay cứ gọi món tùy thích, Bổn vương mời khách!” Tiêu Minh vô cùng đắc ý.
Vương Uyển Nhi phụ trách gọi món, là những món nàng yêu thích, còn cách nào khác, mấy đều vô điều kiện tin tưởng khẩu vị của nàng!
Tiêu Giác: Chẳng trách kẻ ngốc phúc khí, Cửu quả thực chút phúc vận đeo !
“Ai nha, Trường Lạc, nàng bọn chúng sẽ hành động ?” Tiêu Minh đột nhiên hỏi.
“Chẳng lẽ thấy thần sắc của mấy đó ban nãy ?”
Tiêu Minh: “Bọn chúng hình thô kệch xí c.h.ế.t , bọn chúng gì!”
Lãnh Thanh Thành nhịn , bật khùng khục.
“Xin , thật sự nhịn !”
Tiêu Minh trừng mắt : “Ta , phong thái cao lãnh của ngươi giữ nữa ? Nếu các tiểu thư khuê các ở Kinh thành đều ngươi bộ dạng , hừ hừ!”
Lãnh Thanh Thành càng lớn hơn: “Nếu tiểu kiều thê của ngươi ngươi thanh lâu, ngươi...”
Chưa hết lời, Tiêu Minh lập tức tiến lên bịt miệng .
“Ta là Ngũ ca dò la tình báo, ngươi đừng bậy!”
Vương Uyển Nhi giả vờ như thấy, dù cũng liên quan đến .
Lãnh Thanh Thành nhướng mày: “Ngươi chịu chi bao nhiêu để mua chuộc ?”
Tiêu Giác che miệng trộm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tiêu Minh vẻ mặt thể tin nổi, đó từ tay áo móc một xấp ngân phiếu.
“Đây, cho ngươi, một vạn lượng, ngờ đường đường là Hình bộ Thượng thư mà da mặt dày đến thế!”
Lãnh Thanh Thành giật lấy nhét tay áo: “Mặt mũi là thứ gì? Ăn uống ?”
Tiêu Minh: …………
Tiêu Giác lúc mới : “Chắc chắn mấy đó lúc đang cãi vã ngừng, mục đích của chúng đạt , nhiều nhất là cho bọn chúng hai ngày nữa, chúng Đạt Châu .”
Tiêu Minh nhíu mày, ánh mắt linh động chợt lóe lên, sang Lãnh Thanh Thành than thở:
“Nói thì, trong chúng ngươi là đáng thương nhất. Ngươi ? Trường Lạc ở thôn Đào Nguyên tại Đạt Châu xây một tòa trạch viện hùng vĩ, đó là do nàng tự tay thiết kế xây dựng đó. Ngoài , nàng còn mở một học đường, trong đó học đường dành cho nữ tử, những xưởng đồ của chúng …”
Tiêu Minh bắt đầu lải nhải, khoe khoang.
Ban đầu còn nghĩ Lãnh Thanh Thành sẽ tỏ vẻ phiền chán, nào ngờ vô cùng hứng thú, còn thỉnh thoảng đưa vài câu hỏi.
Vương Uyển Nhi nhận ánh mắt của Đại sư , nhẹ ho khan hai tiếng: “Nếu cơ hội, Đại sư nhất định xem thử, cuộc sống thôn dã kỳ thực là tự tại nhất!”
Lãnh Thanh Thành lẩm bẩm: “Sẽ ngày đó.”
Tiêu Giác: Sẽ ngày đó , ngươi là quyền thần, thể rời kinh.
Sau khi thức ăn dọn lên, nâng chén chúc , chỉ điều uống đều là .
Bên Đột Quyết chia thành hai phe, bắt đầu đàm phán nội bộ.
“Ta các ngươi là của Khả Đôn, các ngươi còn chịu thừa nhận!”
“Ngươi khi nào? Và chúng khi nào là ?”
“Đừng ở đây mà lập lờ nước đôi.”
“Hà! Đừng tưởng âm mưu của các ngươi chúng , mưu toan ám hại Ngũ Hoàng tử, khơi mào chiến tranh giữa hai nước ? là mơ giữa ban ngày!”
“Nói như là các ngươi định phản?”
“Hà, phản liên quan đến các ngươi, ngày mai chúng tách đàm phán, xem Vũ Quốc bọn họ bằng lòng chuyện với ai!”
Một đám trong phòng cãi vã ngớt.
Bọn gia bộc ngoài cửa bĩu môi, vẻ mặt khinh thường. Nhỏ giọng bàn luận với đồng bạn.
“Ai cũng binh bất yếm trá, những cũng thật ngu xuẩn, vách tường tai ?”
Người còn cũng khinh thường: “Ngu xuẩn như , cũng dám thèm khát thành trì của Đại Vũ , đúng là si tâm vọng tưởng!”
“Mau đừng nữa, nhanh thông báo Thái t.ử Điện hạ!” Người hầu khẽ nhắc nhở.
“Vậy ngươi cẩn thận canh chừng, đừng để bọn chúng rời !” Sau đó xoay bỏ .
Ngày hôm , sáu đến sớm, nhưng đại diện đàm phán mãi thấy bóng dáng.
Một bắt đầu sốt ruột, khỏi oán trách: “Rốt cuộc các ngươi đang cái quái gì? Đã đến giữa trưa , vẫn thấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-179-nguoi-chiu-chi-bao-nhieu-de-mua-chuoc-ta.html.]
Gia bộc thái độ đoan chính: “Chư vị, đại nhân nhà lời, xin mời chư vị tự thương nghị, về việc chuộc Ngũ Hoàng t.ử cần bao nhiêu bạc? Gần đây nhiều công vụ bận rộn, sợ rằng thời gian rỗi để cùng chư vị quanh co.”
Sáu trao đổi ánh mắt với , đó ngầm hiểu chia thành hai nhóm, nhỏ giọng bàn bạc.
Phe Khả Hãn:
“Ta dò hỏi nhiều nơi, ai từng gặp Ngũ Hoàng tử.”
“Ừm hừm, liên lạc với vị , câu trả lời nhận là từng thấy mặt.”
“Chẳng lẽ Ngũ Hoàng t.ử từ đầu đến cuối hề bọn họ bắt cóc?”
Phe Khả Đôn:
“Mục tiêu của chúng là ký kết hiệp ước hữu hảo với Vũ Quốc, như cuộc sống của bách tính mới dễ thở hơn.”
“Khả Hãn rốt cuộc vì cứ khăng khăng đ.á.n.h Vũ Quốc? Trải qua bao năm, vẫn thấy kết quả, đây rõ ràng là hành động hại hại .”
“Ai! Giữ vững giới hạn của chúng , đây là ý chỉ của Khả Đôn. Nếu bọn họ sinh nghi, Ngũ Hoàng t.ử ngại chất t.ử để thể hiện thành ý!”
“Quan trọng là chúng cũng thứ gì thể lấy nha. Ai, thật sầu lo.”
“Thật khó hiểu, bọn họ thái độ đường hoàng đến ? Cứ như thể Đại Vũ nợ bọn chúng một khoản nợ lớn .”
Người chuyện liếc ba còn đang thì thầm bên cạnh, vẻ mặt đầy bất lực và thở dài.
Cuối cùng mấy cũng đến gần giờ Mùi, dáng vẻ như ăn uống no say.
Ngược sáu đối diện, ai nấy đều đói đến dán cả lưng bụng.
“Nói , nghĩ kỹ ?” Tiêu Minh đột nhiên lên tiếng.
“Chúng chia hai nhóm, các ngươi tự xem chuyện với ai?” Phe Khả Đôn là mở lời .
“Nói thử xem ý tưởng của các ngươi !” Tiêu Giác vô cùng lãnh đạm.
“Chúng nguyện ý cầu hòa.”
“Chúng chuộc Ngũ Hoàng t.ử về!”
Vương Uyển Nhi nhướng mày: “Nói về bên các ngươi, định bỏ bao nhiêu bạc để chuộc Ngũ Hoàng t.ử về?”
“Giá cả các ngươi cứ , nhưng tiền đề là các ngươi cho xem mặt y!”
Vương Uyển Nhi khùng khục, giọng điệu băng lạnh: “Ngươi xem giữa chúng kẻ ngu nào ?”
Quay sang với Tiêu Giác: “Sư , thôi , chút thành ý nào, đừng đàm phán nữa.”
Tiêu Giác gật đầu, sang ba còn : “Đi thôi, chúng sang phòng bên .”
Sau đó thèm ba đang trố mắt kinh ngạc bên , cả nhóm trực tiếp rời .
Đến căn phòng khác, Tiêu Giác bất mãn với gia bộc: “Sao ? Khách nhân đường xa tới đây, thể chậm trễ? Còn mau chuẩn cơm trưa!”
“Vâng, Thái t.ử Điện hạ!” Bọn gia bộc lui ngoài.
Ba sứ giả Đột Quyết thầm tán thưởng: Vị Thái t.ử Đại Vũ quả nhiên thủ đoạn tầm thường, oai phủ đầu đầy đủ, ngay đó dùng lễ mà đãi, sắp tới nên mở lời thế nào, thực khiến do dự.
Một chắp tay : “Thái t.ử Điện hạ! Chúng …”
Tiêu Giác khoát tay: “Ai nha, dùng cơm xong chuyện? Đâu đạo lý để sứ giả chịu đói.”
Ngay đó, bọn gia bộc bưng lên những món ăn tinh tế.
Ba Đột Quyết: Tốc độ quá nhanh, chẳng lẽ chuẩn sẵn từ ?
Tiêu Giác khoát tay: “Chư vị mau dùng cơm ! Ăn xong chúng sẽ bàn chính sự!”
Tiêu Minh lúc cũng : “Đừng chậm trễ nữa, chúng lát nữa còn việc!”
Ba sứ giả Đột Quyết, cảm giác dồn ép, bất giác cầm đũa lên ăn.
Ba bên phòng còn vẫn đang la lối om sòm, bọn gia bộc chịu nổi.
“Đừng cãi nữa, các ngươi tự thấy chói tai ?”
“Ngươi tính là cái thá gì? Một hạ nhân cũng dám lớn tiếng mặt .”
Gia bộc trợn mắt: “Vậy ngươi cứ tiếp tục cãi !”
Sau đó bước khỏi phòng, lấy hai cục bông nhét tai.
Trong lòng vô cùng khinh bỉ: Đây mà là sứ giả , đúng là một đống phân chó! Không chút lễ nghi giáo dưỡng nào, địa bàn của khác mà còn kiêu căng như , lấy cái tự tin đó? Còn bằng mấy bà cô thôn quê, ít nhất còn hổ!
Gia bộc khác nhận lấy cục bông đồng bạn đưa cho, trong lòng cũng ngừng lẩm bẩm: Mẫu ơi, tiếp đãi vô sứ thần, mấy thật khiến cạn lời, chậc chậc, còn hơn cả mụ chanh chua, đúng là ngàn năm một.