Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 178: Đồ ngốc, ta còn để ý lão nam nhân kia sao? ---

Cập nhật lúc: 2025-11-29 13:22:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Uyển Nhi đoán sai, hiện tại hoàng đình Đột Quyết loạn thành một nồi cháo.

Nhị Hoàng t.ử đều chút bội phục mẫu , quyết đoán như . Chỉ một ngày , Phụ Khãn liền băng hà.

Lúc Khả Đôn hai mắt đỏ hoe sưng vù, giận dữ chỉ phu nhân đang quỳ ở phía .

“Ngươi tiện nhân ! Dám cho Khả Hãn uống loại t.h.u.ố.c đó, khiến Khả Hãn thở định, c.h.ế.t giường của ngươi!”

Sau đó màng Tam Hoàng tử, Lục Hoàng t.ử khuyên can, tiến lên tát cho nàng mấy cái bạt tai! Hình như trút hết cơn giận chịu đựng suốt đời .

Phu nhân ngã xuống đất, lóc thút thít, dáng vẻ đáng thương đến nỡ , giận dữ chỉ Khả Đôn.

“Ngươi chẳng qua là đố kỵ Khả Hãn sủng ái thôi ? Bao nhiêu năm qua ngươi luôn chèn ép , hiện giờ Khả Hãn c.h.ế.t , ngươi vui mừng , ...”

Lời còn dứt, Tam Hoàng t.ử liền mạnh mẽ tát nàng một cái.

Sau đó thể mềm nhũn, quỳ xuống khẩn cầu: “Khả Đôn tôn kính, A Na năng bất cẩn, nhưng niệm tình nàng đau khổ quá độ, cầu xin Người giơ cao đ.á.n.h khẽ, khoan dung cho nàng.”

Khả Đôn trở chỗ , ánh mắt như đuốc, lạnh lùng :

“Truyền ý chỉ của Bản cung, Hồ Tiểu Thê mắc bệnh thất tâm phong, kể từ hôm nay bế môn dưỡng bệnh, ý chỉ của Bản cung, bất cứ kẻ nào cũng thăm nom!”

Tam Hoàng t.ử biến sắc, nào ngờ ruột của dồn sức c.h.ế.t đến thế.

“Ha ha... để cho ngươi , Khả Hãn bảo mỗi khi ở bên cạnh ngươi, đều cảm thấy ghê tởm nôn.”

Sau đó kiên quyết đ.â.m đầu cột nhà, ngất .

Một cung nữ tiến lên kiểm tra, lớn tiếng trả lời: “Vẫn c.h.ế.t!”

Khả Đôn xua tay, mấy cung nữ khiêng xuống.

Đồ ngu ngốc, còn tưởng để tâm đến lão nam nhân ?

Nhìn về phía mấy đứa con còn đang quỳ đất: “Đứng dậy ! Các ngươi cũng đừng trách Bản cung nhẫn tâm, cũng chẳng là ai thả tin đồn, chuyện nhiều triều thần , đây là biện pháp duy nhất để bảo cho nàng , hẳn là các ngươi nhất định hiểu khổ tâm của .”

Không đợi mấy phản ứng, nàng về phía thị vệ nội đình, giọng điệu lạnh lẽo.

“Bản cung thấy các ngươi thật là vô pháp vô thiên, điều tra cho Bản cung, rốt cuộc là kẻ nào truyền bá chuyện ngoài, nhất định bỏ qua.”

Thị vệ nội đình: “Vâng, Khả Đôn!”

Tam Hoàng tử: Thủ đoạn thật cao, đây là giam lỏng A Na, dùng cái để uy h.i.ế.p . Còn thanh tra hoàng đình, e rằng là đổi bộ thành của .

Khả Đôn đương nhiên bỏ qua sự lo lắng trong mắt Tam Hoàng tử.

“Lão Tam, hãy cùng Đại ca và Nhị ca ngươi, tiễn Phụ Khãn ngươi đoạn đường cuối cùng !”

Lục Hoàng t.ử khó hiểu: “Khả Đôn, ?”

lúc , Khả Đôn nhắm mắt , ngất .

“Khả Đôn, Khả Đôn, ?...”

Các cung nữ loạn cả lên.

Mấy vị Hoàng t.ử , bất đắc dĩ lắc đầu.

Khả Đôn: Lão nương hận thể băm vằm thành trăm mảnh, còn tiễn ư?

Ngày hôm , Khả Hãn vội vàng hạ táng!

Các triều thần bất mãn, nhưng một câu của Tư Diệp Hộ khiến bọn họ thể biện bạch.

“Khả Hãn băng hà như thế nào, chẳng lẽ cần nhắc ? Nếu tin tức truyền nước ngoài, Đột Quyết há chẳng trở thành trò cho thiên hạ ? Các ngươi nhất định suy nghĩ cẩn thận.

Khả Đôn ngày hôm qua hôn mê, hôm nay cần lo liệu chuyện của tân Khả Hãn, chớ nên gây thêm chuyện nữa!”

“Tư Diệp Hộ, lời ngài hợp lý, là do chúng thiển cận !”

“Tư Diệp Hộ ngài cứ yên tâm, những năm , những gì Khả Đôn , chúng đều thấy rõ, nhất định sẽ lực ủng hộ nàng.”

Mọi nhao nhao phụ họa tán dương: “Nhị Hoàng t.ử tài trí xuất chúng, dũng mãnh vô song, quả là một bậc Anh Chủ. Tin rằng Đột Quyết sẽ ngày càng cường thịnh, tiến thêm một bước cao hơn.”

Tư Diệp Hộ xoa xoa chòm râu, xem như các ngươi thức thời.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Một bên khác, Vương Uyển Nhi cùng vài thành một hàng, đối diện sáu sứ giả Đột Quyết đều mang vẻ mặt bí bách khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-178-do-ngoc-ta-con-de-y-lao-nam-nhan-kia-sao.html.]

“Ta , các ngươi định bày tiệc khoản đãi khách nhân ?” Một tỏ vẻ khinh miệt.

Tiêu Minh bĩu môi: “Ngươi từng dùng cơm ?”

“Ngươi ăn ? Đây chính là đạo đãi khách của Vũ Quốc các ngươi ?”

Tiêu Minh trợn mắt : “Không mời mà đến thì tính là khách ? Chúng thỉnh các ngươi tới? Không bàn bạc, cút về Đột Quyết của các ngươi .”

Vương Uyển Nhi che miệng trộm, Tiêu Minh chuyện thẳng thắn thật, mặt tên sứ giả Đột Quyết đỏ gay .

Kẻ đang định giận dữ mắng nhiếc thì khác kéo .

“Chúng thế nào cũng là khách nhân lặn lội đường xa tới đây, phái một nữ t.ử đến đàm phán? Đại Vũ các ngươi còn nào khác ?”

Tiêu Minh giận kiềm : “Ngươi hươu vượn cái gì! Đây là của Bổn vương, Trường Lạc Quận chúa, lẽ nào Hoàng thất trong mắt ngươi đáng nhắc tới ?”

Lãnh Thanh Thành như : “Hà, ở Đột Quyết các ngươi, Khả Đôn thể tham gia chính sự, thế nào? Các ngươi vẫn khinh thường nữ t.ử đến ?”

Kẻ nhất thời nghẹn lời, hồi lâu mới thốt một câu: “Cái đó thể giống ?”

Vương Uyển Nhi tươi rạng rỡ: “Đừng nên coi thường nữ tử, nếu lệnh đường, e rằng ngươi cũng thể sinh .”

Kẻ giận đến mức bật dậy, ngón trỏ run rẩy chỉ nàng, mặt đỏ bừng, nên lời.

Vương Uyển Nhi ánh mắt sắc bén: “Xem ai từng dạy ngươi, dùng ngón tay chỉ trỏ khác là hành vi thiếu giáo dưỡng. Bởi lẽ khi ngươi chỉ khác, bốn ngón tay còn đang chỉ ngược về phía chính ngươi đó thôi.”

“Ngươi... ngươi...” Kẻ trực tiếp ngất lịm.

Vương Uyển Nhi hết sức cạn lời, Tiêu Giác: “Tam sư , xem, chịu nổi lời , thật vô vị!”

Sau đó nàng ủ rũ rạp lên bàn.

“Ta các ngươi đối đãi với sứ thần như ? Nếu truyền ngoài! E rằng Vũ Quốc các ngươi sẽ trở thành trò .”

Tiêu Minh trực tiếp quát lớn: “Có việc thì , rốt cuộc các ngươi đến đây gì? Không việc, Bổn vương , thời gian rỗi để cùng các ngươi ở đây ồn ào.”

Thiếu khanh Hồng Lư Tự (Lý đại nhân): Mẫu ơi, Thụy Vương và Trường Lạc Quận chúa thật sự quá mức bá đạo, tuy chút trang nhã, nhưng hả , thực sự hợp ý ! Bản học hỏi mới .

Tiêu Giác liếc mấy : “Cho các ngươi một ngày thời gian, ngày mai nếu vẫn thương lượng kết quả, hãy cút về Đột Quyết của các ngươi .”

Y sang Thiếu khanh Hồng Lư Tự: “Lý đại nhân, chúng , nơi giao cho ngươi, quan tâm thì cứ trực tiếp bỏ !”

Thiếu khanh Hồng Lư Tự mặt mày rạng rỡ: “Vâng, Thái t.ử Điện hạ!”

Sau đó bốn nghênh ngang rời , thèm đếm xỉa đến nhóm năm Đột Quyết vẫn còn đang ngơ ngẩn.

Năm Đột Quyết lập tức nổ tung.

“Thật vô lý, quả thực là vô lý!”

“Lý đại nhân, đạo đãi khách của các ngươi thật khiến tại hạ bội phục!”

Thiếu khanh Hồng Lư Tự Lý đại nhân, thong dong tại chỗ.

“Ai nha! Khách sáo , cần bội phục, còn học hỏi thêm từ Đột Quyết các ngươi mới !”

“Ngươi! Ngươi...” Kẻ tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Một quan viên khác nhịn : “Ta các ngươi vượt ngàn dặm xa xôi đến Đại Vũ , rốt cuộc là vì chuyện gì? Không lẽ chỉ đến để khoe khoang thị uy ?”

chút suy nghĩ đáp: “Các ngươi bắt Ngũ Hoàng tử!”

“Ồ? Vậy các ngươi định bỏ bao nhiêu bạc để chuộc về?”

Sứ giả Đột Quyết đột nhiên nghẹn lời, đồng bạn trừng mắt .

“Có thể cho chúng gặp Ngũ Hoàng t.ử một , chúng xác nhận y còn sống chứ?”

Thiếu khanh Hồng Lư Tự gật đầu, nhưng miệng : “Chất t.ử các ngươi gặp là gặp ? Lỡ như các ngươi ám sát y ngay tại chỗ, chẳng sẽ châm ngòi chiến tranh giữa hai nước ?”

Quan viên khác cũng phụ họa: “ thế, chúng ngu!”

Phe Khả Hãn kinh hãi tột độ: Bọn họ kế hoạch của .

Phe Khả Đôn trong lòng phấn chấn: Rõ ràng Ngũ Hoàng t.ử vẫn bình an vô sự, Đại Vũ hề ý định giao chiến bằng đao kiếm, mà nghiêng về đàm phán hòa bình. Tuy nhiên, thái độ của mấy đàm phán hôm nay quá mức tệ hại, e rằng điều kiện đưa sẽ vô cùng hà khắc.

 

Loading...