Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 173: Tượng Quan Âm Ban Con Được Chư Nam Tử Tranh Đoạt! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-29 13:22:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huệ Nương dần trạng thái, càng lúc càng khí thế.
“Tiếp theo, đấu giá vật phẩm thứ ba!”
Tấm màn đen khẽ bay lên, một tôn tượng Quan Âm màu tím trang nhã lập tức hiện mắt . Người phía kinh hô.
“Trời ơi, quả là khéo léo tuyệt vời!”
“Mẹ ơi, hôm nay quả thực là mở mang tầm mắt!”
“Nếu nhầm, đây là tượng Quan Âm !”
“Quá tinh xảo , đang mỉm với kìa.”
Huệ Nương lập tức tiếp lời: “Tôn tượng Quan Âm Ban Con là kiệt tác mà thợ thủ công của chúng hao phí mười tháng để tinh tâm điêu khắc mà thành.”
Lời , tiếng kinh hô vang lên ngớt.
Tiêu Minh che miệng khẽ: “Ngũ ca, chiêu trò ‘mắt mở dối’ của Huệ Nương vẫn đạt tới mức lô hỏa thuần thanh.”
Tiêu Quyết thản nhiên đáp: “Đây gọi là binh bất yếm trá!”
Vương Uyển Nhi đột nhiên dùng giọng điệu thần bí : “Đó chính là lý do vô cùng kính phục Đại Sư . Trong đám hôm nay, ít vị quan viên gối con cái.”
Tiêu Minh: “Có gì lạ ? Huynh còn tra cả chuyện tiểu nhà nào lén lút với quản gia nữa kìa.”
Hai : Ngươi bản vẫn là một đứa trẻ ?
Đối diện với ánh mắt chăm chú của hai , Tiêu Minh hề bận tâm, phất tay áo: “Xem kịch, xem kịch!”
Vương Uyển Nhi sai, mấy vị nam t.ử lúc tâm trạng đang sôi sục.
Trước đây họ tin thần linh quỷ quái gì cả, nhưng gần đây một vị cao nhân từng đến nhà họ xin nước uống. Lời của đó tiết lộ một chuyện vụn vặt trong gia đình, thậm chí còn toạc những bí mật mà ai .
Trước khi , đó còn với họ rằng, con cái thuận lợi, chi bằng để mắt đến những buổi yến tiệc lớn diễn ở phía Đông Nam gần đây.
Sau khi tìm hiểu khắp nơi, họ mới Nghênh Phong Lâu đang âm thầm tổ chức một buổi đấu giá lớn. Họ mang theo tâm trạng thử vận may mà bước nơi thần bí , ngờ nghênh đón sự bất ngờ ngoài ý .
Rõ ràng, vị cao nhân ám chỉ chính là tôn tượng Quan Âm Ban Con , đều hề nghi ngờ điều đó, dù thì vị cao nhân cũng hề thu bạc của họ.
Mà điều họ là, vị cao nhân lúc đang ở phủ của Lãnh Thanh Thành.
“Đại nhân, bọn họ sẽ phát hiện chứ?”
Lãnh Thanh Thành nhướng mày: “Làm phát hiện ? Nếu là ngươi, ngươi tự chuyện bản ?”
“Đó là điều chắc chắn ! Chuyện vốn là nỗi khó , để chê ?”
Lãnh Thanh Thành gật đầu, gì thêm.
Bên , mấy đàn ông đều dậy, đó cảm thấy chút đường đột nên xuống.
Mấy vị thị giả xung quanh , đến bên cạnh mấy họ.
“Công tử, xin hỏi cần giúp gì ?”
Mấy đều gật đầu, ghé tai thị giả bên cạnh thì thầm vài câu.
Các thị giả đều mặt biểu cảm gật đầu.
Giọng của Huệ Nương truyền đến: “Một vạn lượng khởi điểm! Mỗi tăng giá thêm một ngàn lượng!”
Mấy vị thị giả bắt đầu hô: “Một vạn một ngàn lượng!”
“Một vạn hai ngàn lượng!”
…………
Giá gọi cuối cùng đạt đến mười vạn lượng.
Huệ Nương lên tiếng nhắc nhở: “Chư vị, phía còn vật phẩm khác, xin hãy dựa theo tài lực của mà đấu giá, đừng vì một phút nóng giận.”
Lời còn hết, chọc giận một : “Ngươi hiểu cái gì!”
“Mười lăm vạn lượng!”
Mẹ nó chứ, nhiều ngân lượng đến thế thì ích gì? Ngay cả một đứa nhi t.ử cũng , dù là thứ t.ử cũng ! Nếu một ngày nào đó ngã xuống, ngân lượng cũng chẳng thừa kế. Vả , ngân lượng hết thì cứ tham ô thêm chút nữa là thôi.
Huệ Nương lộ nụ chuyên nghiệp tiêu chuẩn.
“Mười lăm vạn lượng thứ nhất, mười lăm vạn lượng thứ hai, mười lăm vạn lượng thứ ba!”
Cây búa nhỏ gõ xuống. Báo hiệu thêm một món trân phẩm bán .
Người đàn ông hớn hở, cứ như thể tôn tượng Quan Âm , chuyện con cái của sẽ còn vấn đề gì nữa.
Huệ Nương lúc tâm trạng cũng .
“Nhìn thấy nhiều phu nhân, công t.ử đấu giá , trong lòng cũng vui chút nào, thế , sẽ mang đến phúc lợi phẩm cho chư vị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-173-tuong-quan-am-ban-con-duoc-chu-nam-tu-tranh-doat.html.]
Có kinh ngạc: “Phúc lợi là gì?”
Huệ Nương : “Chính là những món trân phẩm lượng nhiều, mà giá cả chăng.”
Một đám thị giả xúm bưng khay quanh các bàn một vòng nữa.
“Nhiều gương trang điểm quá. Mẹ ơi!”
“Ai da, mua thêm vài cái về mới !”
“Này, thứ tặng là cái , e rằng rẻ ?”
Huệ Nương lên tiếng nhắc nhở: “Hôm nay, tổng cộng chúng hai trăm hai mươi , Gương Trang Điểm chỉ ba trăm cái mà thôi. Chiếc lớn năm trăm lượng, chiếc nhỏ ba trăm lượng. Nếu chư vị mua, xin hãy đặt mua với thị giả bên cạnh bàn của .”
Mọi : Trời ơi, đắt thế ?
Tất cả đều động tĩnh.
Một thị giả trực tiếp bưng khay, đến bên cạnh vị phụ nhân mua vài cái.
“Phu nhân, xin hỏi loại nào? Muốn mấy cái? Ta bắt đầu ghi danh .”
Bốn còn bàn đều chăm chú nàng như xem kịch vui.
Lúc nàng vô cùng hổ, chỉ thể cứng đầu :
“Để xem xét thêm chút .” Sau đó về phía chiếc gương lớn và chiếc gương tròn nhỏ trong khay.
Rồi dặn dò: “Chiếc lớn hai cái, chiếc nhỏ cho ba cái !”
Nói xong, nàng thở phào nhẹ nhõm. May mà mang đủ ngân lượng, nếu thì mất mặt lắm. Tuy rằng chút xót tiền, nhưng mang về lấy lòng bà bà bà cũng là một lựa chọn tồi.
Ngay lập tức, nàng về phía bốn còn , nhạo: “Sao ? Hôm nay các ngươi đến đây chỉ để xem kịch ? Hay là chuyên đến để uống của ?”
Mấy còn mặt đỏ bừng, vội vàng đặt mua.
Lúc Huệ Nương nhắc nhở: “Chỉ ba trăm cái, xin nhanh chóng đặt mua, sẽ ngừng một khắc.”
Lúc thị giả cũng nhắc nhở: “Phu nhân, các nhanh tay lên một chút, đây đều là hàng tinh phẩm, đến năm nào tháng nào mới . Hơn nữa, nếu chậm tay, khác đoạt hết, thì thật đáng tiếc.”
Hết chương , xin mời nhấn trang kế tiếp để tiếp tục !
Các quý phụ nhân cũng còn bận tâm đến ngân lượng, nhanh chóng bắt đầu tranh đặt mua.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sau một khắc, các thị giả bưng khay nội thất, bắt đầu thống kê.
“Gương lớn bốn trăm lẻ năm cái, gương nhỏ một ngàn ba trăm hai mươi mốt cái.”
Có thì thầm: “Có phát hiện lượng ?”
Người phụ trách lườm y một cái: “Sao thế ? E rằng bọn họ đang hân hoan vì giành thứ chứ!”
Sau đó mười còn , phân phó: “Mau chóng chuẩn , đóng gói bộ vật phẩm theo đơn đặt hàng .”
Thế là những trong phòng bắt đầu bận rộn.
Huệ Nương nhắc nhở : “Tâm điểm của buổi đấu giá đến, kính mời chư vị cùng chiêm ngưỡng!”
Tấm vải đen kéo , lộ những chiếc bình thủy tinh trong suốt. Chiều cao bình chừng ba mươi phân, miệng bình chế tác vô cùng đặc biệt, hình dáng đầu vịt, hình con heo con, hình con dê, con chó…
Huệ Nương khẽ gật đầu với các thị giả.
Tất cả cẩn thận dùng vải nhung chuẩn sẵn, mỗi cầm một chiếc bình, đưa qua từng bàn để chiêm ngưỡng.
Có băn khoăn hỏi: “Vật trong suốt ư? Vậy vì ca tụng là tâm điểm?”
Huệ Nương thành thật hồi đáp: “Vị phu nhân hỏi quả xác đáng. Phải rằng, kỹ nghệ chế tác trong suốt tinh khiết , so với việc tạo màu sắc sặc sỡ, càng thêm phức tạp. Chư vị ngại chiêm ngưỡng kỹ bình, liệu thể tìm thấy dù chỉ một chút tì vết nào ?”
Có đột nhiên kêu lên: “Ta hiểu , nếu vật trong suốt, chỉ cần một chút tạp chất, lập tức sẽ hiện rõ . Điều đòi hỏi kỹ thuật chế tác cực kỳ cao!”
Huệ Nương hài lòng gật đầu.
“Vị phu nhân đúng, quá trình chế tác bình hoa của chúng quả thật phức tạp và tinh xảo. Năm mươi chiếc bình hoa mắt , mỗi chiếc đều là sự khéo léo độc đáo của thợ thủ công, phong cách đều khác biệt.”
Có lẩm bẩm: “Vậy cứ đấu giá thế thì đến bao giờ? Ngươi chi bằng giá trực tiếp, để chúng tự chọn lựa?”
Huệ Nương khẽ lắc đầu: “Liệu buổi thị giác thịnh yến hôm nay khiến chư vị cảm thấy hoa mắt chóng mặt, mệt mỏi chăng? Giờ đây, chúng hãy cùng tham gia một trò chơi nhỏ đầy thú vị, như thế nào?”
“Ồ? Trò chơi gì ?”
“Chúng sẽ tiến hành bằng cách truyền tay giấy, mười tờ giấy sẽ lưu truyền trong tay . Giữa chừng khẽ gảy đàn, tiếng đàn đột ngột ngừng , tờ giấy rơi tay ai, đó sẽ cơ hội mua chiếc bình .”
Có thắc mắc: “Vậy còn giá cả thì ?”
Huệ Nương giải thích chi tiết: “Mức giá sẽ d.a.o động từ tám trăm lạng bạc, cho đến ba ngàn lạng bạc. Chúng sẽ dùng phương pháp bốc thăm để quyết định vật phẩm quy thuộc. Những chiếc bình sẽ lượt đ.á.n.h , đến khi đó sẽ cùng tiến hành bốc thăm.”
“Quả thật thú vị, thể thấy chiếc bình , chỉ hữu duyên mới thể đoạt .” Một nam t.ử vuốt râu .