Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 168: Chúng ta có thể sư tử đại khai khẩu! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:44:46
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi bàn bạc xong, định rời .
Tô Lão đột nhiên lên tiếng: “Không Đột Quyết khi nào sẽ đến?”
Hoàng thượng ngẩn , chính Trẫm quên mất chuyện quan trọng .
“Khụ khụ, Trẫm hồ đồ . Tướng quân Tiết gửi thư khẩn, hiện tại tường thành xi măng xây xong hết. Vùng Tây Bắc xem như thỏa hơn một chút.”
Tiêu Minh thôi.
Hoàng thượng trừng mắt : “Ngươi ngươi tình cảm nam nữ với Triệu Y Phù ? Sao? Muốn nuốt lời ?”
Những còn đều lộ vẻ mặt hiếu kỳ.
Tiêu Minh vô cùng cạn lời.
“Phụ hoàng, nhi thần đối với Triệu Tướng quân chỉ lòng kính trọng. Người đừng bậy, trông thật là hổ.”
Hoàng thượng vuốt râu: “Khụ khụ, ngươi bày cái vẻ mặt đó gì? Giống như khác nợ ngươi ít bạc .”
“Phụ hoàng, là Người, Người nợ quân lương của các tướng sĩ Tây Bắc bao lâu ?”
Hoàng thượng lúng túng: “Hiện tại quốc khố chỉ một trăm năm mươi vạn lượng, cũng đủ.”
Nhận thấy ánh mắt của Vương Uyển Nhi, Tiêu Minh hận thể tự vả miệng mấy cái.
Vương Uyển Nhi thấy thể gì khác, bèn tiến lên đề nghị: “Hay là chúng tịch thu gia sản của mấy nhà tham quan ô ?”
Mọi : Ngông cuồng, thật ngông cuồng.
Thấy ai gì, Hoàng thượng : “Năm xi măng đưa thị trường, quốc khố sẽ dồi dào thôi.”
Vương Uyển Nhi sờ sờ mũi, đột nhiên linh quang chợt lóe: “Người Đột Quyết chẳng sắp đến ? Chúng thể sư t.ử đại khai khẩu.”
Mọi : Chủ ý tồi.
Hoàng thượng hài lòng: “Không tệ, vẫn là Trường Lạc nhiều mưu mẹo.”
Cuộc họp kết thúc, mạnh ai nấy về nhà.
“Sư phụ, Tam sư thủ đoạn cứng rắn lắm ?” Vương Uyển Nhi đột nhiên hỏi.
“Ha ha… Năm con cùng y đến Ngọc Long Sơn thì sẽ thôi.” Tô Lão trêu chọc .
“Sư phụ, ngày mốt yến tiệc trong cung chúng cần ?” Vương Uyển Nhi chút .
Tô Lão khẽ nhướng mày: “Con ? Vậy thì đừng , yến tiệc trong cung quả thực quá nhàm chán.”
Vương Uyển Nhi mừng rỡ vô cùng: “Sư phụ, hóa Người cũng thích yến tiệc trong cung .”
“Có gì ho mà ? Đồ ăn đều nguội lạnh, là những triều thần giả dối, bằng chúng ở nhà nướng lửa, ăn hồng thự.”
Vương Uyển Nhi gật đầu, vô cùng hưng phấn: “Vậy Sư phụ, Tết chúng ăn lẩu! Ngày mai, con sẽ bảo Đông Sương mua đồ ăn.”
Tô Lão phản đối sự sắp xếp của tiểu đồ nhi.
Đêm đó ngủ ngon lành
Ngày hôm , chuyện lập Thái t.ử trong cung đảo lộn kế hoạch của nhiều .
Có nhiều triều thần phản đối kịch liệt:
“Hoàng thượng, lão thần cho rằng Nhị Hoàng t.ử tài trí hơn Ngũ Hoàng t.ử một bậc.”
“Thần phụ họa!”
“Hoàng thượng, thần cho rằng Tam Hoàng t.ử thích hợp hơn!”
“Nhị Hoàng t.ử lớn tuổi hơn, nên lập Nhị Hoàng t.ử Thái tử.”
“Ngũ Hoàng t.ử là đích tử, nên lập Thái tử.”
“Ta , tại ngươi cứ đối đầu với ?”
“Từ xưa đến nay lập trưởng lập đích là do Hoàng thượng quyết định , ngươi ở đây năng lung tung gì?”
“Ngươi cái tên hỗn láo ,”
“Ngươi cái lão già sắp c.h.ế.t ,”
………………
Triều đình lúc huyên náo như một chợ bán rau, ồn ào chịu nổi.
Hoàng thượng chứng kiến sự xí của những kẻ , ý chế giễu tràn ngập, cứ để bọn chúng thỏa sức tranh cãi, lẽ năm , bọn chúng sẽ t.h.ả.m hơn từng đứa một.
Người về phía Phương công công!
Phương công công hô to: “Có việc thỉnh tấu, vô sự bãi triều!”
Lời thốt , các đại thần ngừng tranh cãi.
Một vài đại thần vẫn cam lòng, chắp tay .
Hoàng thượng buột miệng: “Chuyện định, cần bàn cãi nữa, bãi triều .”
Bất chấp sự phản đối của quần thần, Người lưng rời .
Các triều thần , phe Hoàng thượng chút dương dương tự đắc, lượt rời khỏi triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-168-chung-ta-co-the-su-tu-dai-khai-khau.html.]
Các triều thần còn thì xì xào bàn tán.
“Vì Hoàng thượng bây giờ chuyên quyền độc đoán như ?”
“ thế, coi bọn là Ngôn quan (quan giám sát) là đồ trưng bày ?”
“Xem là sợ chúng tung tin đồn nữa ?”
Lời , những còn y như kẻ ngốc.
Người bạnh cổ: “Sao thế? Ta sai ? Hoàng đế chuyên quyền độc đoán là chuyện , lẽ sẽ còn việc của Ngôn quan chúng nữa.
Các ngươi còn lo lắng ? Quên mất Ngự Sử đại phu tước quyền , giờ y bệnh lành cũng dám đến.”
Các triều thần: …………
Đêm Giao thừa nhanh chóng đến, nhà nhà đều treo đèn lồng đỏ, dán câu đối.
“Píng pằng píng pằng.” Tiếng pháo nổ vang vọng, thật náo nhiệt.
Vương Uyển Nhi bận rộn trong bếp, trong lòng ngừng cảm khái. Vẫn là tự tay đồ ăn mới cảm giác thành tựu.
Các gia nhân từng thấy cách ăn uống như thế .
Vương Uyển Nhi căn dặn: “Mau rửa sạch các loại rau , bên cần các ngươi giúp.”
Các gia nhân xong, lập tức hành động.
Vương Uyển Nhi thì đang xào nguyên liệu lẩu, hai khắc, thứ dọn lên bàn.
Vương Uyển Nhi và Tô Lão một bàn, bốn gia nhân Đông Sương một bàn.
Tô Lão uống một ngụm sữa đậu phộng, cảm thán: “Món lâu lắm uống, hương vị vẫn ngon như !”
Nàng vội gắp một đũa rau cho Tô Lão.
“Sư phụ, Người nếm thử, cẩn thận nóng.”
Tô Lão trong lòng mừng rỡ, một lát cảm thán: “Vẫn là món con ngon nhất.”
Vương Uyển Nhi để ý: “Sư phụ, hai gia nhân do con tận tay chỉ dạy, bọn họ cũng tệ, đến lúc chúng sẽ mang theo về Đào Nguyên Thôn, những ngày con ở đó, Người cũng thể ăn.”
“Ừm, đợi giải quyết xong chuyện Hoàng t.ử Đột Quyết, chúng sẽ về.” Tô Lão cũng sớm ngày về xem .
Ngày hôm , trưa mùng một Tết.
“Cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa gấp gáp.
Người giữ cửa trong sân vội vàng tiến lên mở cửa, thấy ba cỗ xe ngựa bên ngoài, chút ngẩn .
Chương kết thúc, mời bấm trang kế tiếp để tiếp tục !
Trường Bạch lúc tới, thấy đến liền vội vàng mở cửa lớn.
Ba ngoài cửa ai chịu nhường ai.
“Ái ái ái, là nhỏ nhất, .”
“Ngươi hiểu tôn ti trật tự , lớn tuổi nhất, .”
“Ta là Thái tử, đương nhiên .”
Người giữ cửa kinh ngạc, đây là những nào ? Lại còn Thái t.ử nữa?
cánh cửa lớn thế , ba cùng một lúc chẳng ?
Trường Bạch đỡ trán, ai, ba vẫn cứ đối đầu như .
Trường Bạch lớn tiếng : “Hình như Quận chúa đang món mặt bì!”
Ba , chẳng thèm để ý đến chuyện khác, vội vàng bước sân.
Lúc Tô Lão đang sưởi ấm bên bếp lửa, trong chậu còn đặt mấy củ hồng thự.
Mùi thơm ngọt ngào của hồng thự bay xa.
Mấy ngửi thấy mùi liền tới, căn bản cần Trường Bạch dẫn đường.
Trường Bạch: Quả nhiên, đều là một lũ tham ăn, cái mũi ch.ó , ừm, khứu giác cũng quá nhạy bén .
Sau đó vội vàng về phía nhà bếp.
Bên mấy trực tiếp đẩy cửa bước .
Tô Lão thấy đến, sắc mặt nổi giận, quát mắng: “Vô lễ quá mức, chẳng lẽ gõ cửa ?”
Mấy gì, chỉ chăm chú củ hồng thự trong tay y, nuốt nước bọt ừng ực.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tô Lão bĩu môi: “Trong đống tro còn mấy củ, tự bóc .”
Tiêu Minh dùng cái kẹp lửa đào ba củ, tự cầm lấy củ nhỏ nhất.
Tô Lão: Thằng nhóc chắc chắn ăn , còn chọn.
Tiêu Quyết thầm nghĩ: Thằng bé Cửu nhi điều như ? Thôi , còn dựa nó để bù đắp tiền bạc, nhường nhịn nó một chút.
Lãnh Thanh Thành thầm nghĩ: Thằng nhóc còn coi như điều, nhường nhịn như Khổng Dung nhường lê.
Tiêu Minh thầm nghĩ: May mà lanh lợi, hai bọn họ sợ là từng ăn hồng thự bao giờ, ha ha, lợi .