Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 163: Tham quan ô lại dễ dàng tịch thu tài sản đến vậy sao? ---
Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:44:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày đó, Vương Uyển Nhi vẫn luôn bận rộn với chuyện xi măng.
Việc do tín của Hoàng thượng phụ trách.
“Cuối cùng cũng dạy xong, các ngươi thể sản xuất hàng loạt !” Vương Uyển Nhi chút tự hào.
“Dạ, Quận chúa vất vả .” Mọi đều chắp tay cảm tạ.
Đồng thời trong lòng vô cùng cảm khái: Quận chúa tuổi còn nhỏ như , thể phát minh vật , quả thực công lao to lớn.
Vương Uyển Nhi xua tay, đột nhiên ý tưởng mới.
Ngày hôm , nàng mang theo lệnh bài của Tô Lão, thẳng tới Hoàng cung.
Do thái giám dẫn đường đến Ngự thư phòng. Từ xa thấy giọng của Hoàng thượng.
“Ha ha... Hôm nay Trẫm thật sự vui.”
“Hoàng thượng, tổng cộng thu một trăm mười lăm vạn lượng, Ngài thấy nét mặt đau khổ tột cùng của các đại thần đó !” Phương Công công cũng vô cùng vui vẻ.
“Hừ! Ngày thường từng một đều lóc kể nghèo với Trẫm, nếu nhờ Trường Lạc, những bạc còn lâu mới chịu đổ !” Hoàng thượng cho là đúng.
“Hoàng thượng, nếu quốc khố trống rỗng, cách kiếm tiền nhanh nhất, chính là tịch thu tài sản của hai nhà tham quan ô , thứ sẽ ngay!” Vương Uyển Nhi dẫn .
Hoàng thượng sững sờ, nở nụ tươi: “Nha đầu nhà ngươi, tham quan ô cũng dễ dàng tịch thu tài sản đến ?”
Vương Uyển Nhi mím môi : “Dễ dàng tịch thu tài sản ? Vẫn xem Hoàng thượng, Ngài nỡ ?”
Hoàng thượng hứng thú: “Ồ? Nói Trẫm xem!”
Vương Uyển Nhi khẽ : “Tham quan sợ điều gì nhất?”
Hoàng thượng nhíu mày: Sợ điều gì nhất? Đương nhiên là sợ phạm tội liên lụy, và tân Hoàng kế vị, lấy họ gương.
Sau đó về phía Vương Uyển Nhi: “Thôi, chuyện bàn ! Ngươi hãy cho Trẫm hôm nay tới đây vì việc gì !”
Vương Uyển Nhi cung kính đáp: “Hoàng thượng, chuyện xi măng dạy bảo xong xuôi.”
Hoàng thượng khẽ gật đầu, khen ngợi: “Ngươi vất vả !”
Nào ngờ, nàng đột nhiên đổi giọng: “Dám hỏi Hoàng thượng, Ngài còn thiếu bạc ?”
Hoàng thượng trừng mắt nàng: “Ta sắp học theo bộ dáng Sư phụ của ngươi , chuyện gì thì thẳng !”
Vương Uyển Nhi bĩu môi lầm bầm: “Làm gì mà hung dữ thế? Ta còn định hiến cho Ngài một kế kiếm bạc nữa cơ mà.”
Hoàng thượng buột miệng: “Tiểu Cửu ngươi một bộ kinh thương tài tình, chi bằng chi tiết cho Trẫm .”
Vương Uyển Nhi: Chẳng lẽ chút lợi lộc nào ? Ai, thôi , tướng sĩ Tây Bắc cũng cần bạc, cứ coi như cống hiến cho đất nước .
“Mọi đều xi măng là gì, nếu một căn nhà xi măng lạ lẫm ? Hoặc là sân nhà lát bằng tấm xi măng, sạch sẽ dễ dọn dẹp, cũng sẽ ưa chuộng ?”
“Ngươi Trẫm bán xi măng?”
Vương Uyển Nhi phì : “Hoàng thượng, xi măng nắm trong tay của chúng . Ý của là Ngài thể thành lập một đội thi công chuyên nghiệp.”
Hoàng thượng vỗ tay: “Hay lắm, lắm, cái đầu nhỏ của ngươi quả thực thông minh!”
Quay sang dặn dò Phương Công công: “Đi báo cho Trưởng Công chúa, rằng Trẫm tặng cho nàng một món quà sinh thần sớm. Lập tức theo lời Trường Lạc thành lập một đội thi công, xây nhà xi măng cho Trưởng Công chúa!”
Phương Công công mày râu hớn hở, tự nhiên hiểu ý của Hoàng thượng.
“Dạ! Nô tài đích !”
Trong phòng chỉ còn hai .
Hoàng thượng ôn tồn hỏi: “Trường Lạc, ngươi nhúng chàm triều đình ?”
Vương Uyển Nhi kinh ngạc, kiên định lắc đầu:
“Hoàng thượng, Trường Lạc ba vị trưởng, hai vị giờ đây là Tú tài, còn một vị tòng quân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-163-tham-quan-o-lai-de-dang-tich-thu-tai-san-den-vay-sao.html.]
Hoàng thượng khá ngạc nhiên: “Ồ? Vậy cách khác, sang năm Trẫm sẽ gặp họ ?”
Vương Uyển Nhi thản nhiên : “Trường Lạc hiểu rõ, thế sự nữ t.ử thể chấp chính, ý định nhúng tay tranh đấu triều đình, tuy nhiên, nếu kẻ nào chạm giới hạn của , cũng sẽ khoanh tay chịu đựng.”
Hoàng thượng: Kẻ nào dám khinh nhờn ngươi? Cái tính cách thù tất báo của ngươi, là theo ai nữa?
“Tiểu Ngũ đường , đến lúc đó hai Sư các ngươi thể trò chuyện một phen!”
Vương Uyển Nhi chợt hiểu vì Hoàng thượng những lời .
Nàng cung kính đáp: “Hoàng thượng yên tâm, nếu Sư cần , nhất định dốc hết sức giúp đỡ !”
Hoàng thượng vô cùng hài lòng: Quả nhiên chuyện với thông minh tốn sức chút nào.
Trở về nhà, Vương Uyển Nhi kể chuyện ngày hôm nay cho Tô Lão .
Tô Lão xoa xoa chòm râu, cảm thán: “Chàng dọn đường cho Tiểu Ngũ.”
Vương Uyển Nhi trợn tròn mắt: “Sư phụ, chẳng lẽ Hoàng thượng thực sự định thoái vị?”
Tô Lão gật đầu: “Ta bàn bạc với , đợi khi xử lý xong chuyện Ngọc Long Sơn, sẽ Thái thượng hoàng.”
Vương Uyển Nhi kinh ngạc vô cùng: “Sư phụ, con cứ tưởng chỉ đùa thôi chứ.”
Tô Lão liếc nàng một cái, sắc mặt nghiêm nghị: “Chuyện , thể đem trò .”
Vương Uyển Nhi: Từ xưa đến nay, Hoàng đế coi trọng ngôi vị phi thường, kẻ thoái vị nhường hiền chỉ đếm đầu ngón tay, mà Hoàng thượng mới chấp chính tám năm, đang độ tuổi sung mãn, hành động e rằng quá mức khinh suất.
Tô Lão thấy vẻ mặt nàng biến hóa khôn lường, nàng đang nghĩ gì.
“Con đừng kinh ngạc, khi kế vị cũng là ép buộc bất đắc dĩ. Tiên hoàng ném cái bãi chiến trường cho . Quốc khố trống rỗng, bách tính lầm than, tham quan ô hoành hành, biên quan chiến sự căng thẳng.
Chàng là một Hoàng đế , nhưng quá đỗi nhân từ. Tám năm nay dốc hết sức lực, tất cả chỉ vì bách tính an cư lạc nghiệp, nước giàu dân mạnh mà thôi.”
Vương Uyển Nhi chút chấn động, thì Hoàng thượng ép buộc mới nhận lấy ngôi vị .
Tô Lão nghiêng mắt nàng, từ từ mở lời: “Chàng từng , nếu tài giỏi thể khiến bách tính bốn bể đều an khang vui vẻ, cam nguyện thoái vị nhường hiền. Còn quyền thế, đối với , chẳng qua chỉ là phù vân mà thôi.”
Vương Uyển Nhi cảm khái trong lòng, Hoàng thượng thật khiến khâm phục, tấm lòng, thế giới quan và giá trị quan của , khiến tự thấy hổ thẹn.
“Con đừng kinh ngạc, hao tổn tâm huyết bồi dưỡng Tiểu Ngũ thành bộ dạng như hiện nay, chính là vì ngày hôm nay.
Sau , bốn Sư các con đồng lòng hiệp lực. Thiên hạ rốt cuộc vẫn là của đám thanh niên các con mà thôi!”
Vương Uyển Nhi: “Sư phụ, ‘lão mưu thâm toán’ chính là chỉ !”
Tô Lão ngạc nhiên, vang: “Ngày con còn non nớt, là một con gà yếu ớt, dựa sức lực của khác để lớn mạnh.
Bây giờ tuy chút tiến bộ, nhưng vẫn cần mài giũa. Chuyến Ngọc Long Sơn , cứ cùng Sư con, cũng để trợ giúp một tay.”
Vương Uyển Nhi thầm rủa trong lòng: Ta là gà yếu ớt ? Ờ, đây quả thực yếu, nhưng giờ cũng mạnh lắm, ai! Sư phụ thật lùa vịt lên giàn.
Đột nhiên nhớ một chuyện, bèn buột miệng hỏi: “Sư phụ, chẳng đầu xuân, chúng sẽ trở về thôn Đào Nguyên ? Ta về thăm một chuyến.”
Tô Lão gật đầu, hề phản đối: “ là về, còn về trông chừng mấy tên tiểu t.ử nữa.”
Vương Uyển Nhi nội tâm kinh hãi: Chẳng lẽ Sư phụ bồi dưỡng nhân tài cho Tam sư ? Haiz, thương hai ca ca năm giây.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Ừm hừm... Đến lúc đó, Tam sư con cũng sẽ cùng chúng .”
Người sang Trường Bạch: “Đi xem, Lâm Tư Nông đến ?”
Vương Uyển Nhi khó hiểu: “Sư phụ, Lâm Tư Nông đến ?”
Tô Lão gật đầu, giải thích.
Rồi lẩm bẩm nhỏ giọng: “Ta bảo mang cho vài củ Hồng thự, cứ lề mề mãi! Cái nếu về thôn Đào Nguyên, còn thiếu Hồng thự mà ăn ? Thật keo kiệt!”
Vương Uyển Nhi: Sư phụ, vì đặc biệt yêu thích Hồng thự thế?