Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 162: Hoàng Đế vung bút như bay để đổi lấy bạc! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:44:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một khúc đàn du dương uyển chuyển truyền đến, Vương Uyển Nhi cảm thấy tâm trạng thư thái. Không nhịn vỗ tay.
Mọi thấy , cũng vỗ tay theo.
Bề ngoài là một cảnh tượng vui vẻ hòa thuận.
Dần dần Vương Uyển Nhi cảm thấy nhàm chán, chút buồn ngủ.
Quý nữ múa, gảy đàn.
Người chơi đàn tranh, vẽ tranh.
Nàng móc tay hiệu: “Thu Hương, ngươi yến tiệc ý nghĩa gì? Ôi, đồ ăn là đồ nguội, các tài nghệ đều là ngàn bài một điệu, thực sự gì đáng xem.”
Lúc , một cung nữ vội vàng chạy đến bên cạnh Hoàng hậu, ghé tai nàng nhỏ vài câu.
Hoàng hậu cau mày, : “Cứ theo đó mà xử lý, ngoài phái báo việc cho vị Lại bộ Thượng thư , nữ nhi của cần sống nữa.”
Cung nữ lệnh xuống.
Hoàng hậu: Thủ đoạn dơ bẩn như mà dám dùng lên Trường Lạc, quả nhiên là mắc chứng mất trí .
Hoàng đế thấy Hoàng hậu vui, lên tiếng hỏi, Hoàng hậu dậy mượn cơ hội rót rượu, đem chuyện kể cho Hoàng đế .
Hoàng đế giọng điệu châm chọc: “Nàng e là si mê Lãnh Thanh Thành quá độ, thực sự mắc chứng mất trí. Thôi , đừng để nàng hại khác nữa, một kẻ ngu xuẩn c.h.ế.t thì c.h.ế.t.”
Hoàng hậu trêu chọc: “Quý nữ si mê e là ít.”
Hoàng đế chút cạn lời, Hoàng hậu cũng bát quái như ?
“Cái bộ dạng lạnh lùng băng giá đó của , các quý nữ mắt bệnh ?”
Hoàng hậu nhịn , vội vàng mặt , thu vẻ mặt của , mới từ từ xuống.
Hoàng hậu: Mắt lắm chứ, gương mặt Lãnh Thanh Thành quả thực tồi, mệnh danh là nhất mỹ nam Kinh thành, đây là Phương công công chuyện phiếm mà đấy.
Hoàng đế: Chẳng lẽ trẫm thực sự già ? Mắt mờ hoa, Lãnh Thanh Thành trông cứ vẻ sống chớ gần, quả thực chút khó .
Hoàng đế phía một cái, phát hiện Vương Uyển Nhi vẻ thiếu hứng thú, thấy buồn , mấy vị công chúa cũng , cảm thấy nghi hoặc.
Một lát ca múa kết thúc, yến tiệc gần đến hồi kết.
Vương Uyển Nhi hỏi: “Thu Hương, các ngươi ghi hết ?”
Thu Hương gật đầu: “Quận chúa cứ yên tâm , nô tỳ phụ trách ghi biểu cảm và tư thái, Đông Sương phụ trách ghi lời . Mọi thứ đều thoát khỏi pháp nhãn của chúng nô tỳ.”
Vương Uyển Nhi gật đầu vẫn dặn dò: “Đừng sơ suất, kẻ chuyên quen thói mặt một đằng lưng một nẻo.”
Đột nhiên Nhị công chúa tiến lên: “Phụ hoàng, nhi thần chuyện bẩm báo.”
Hoàng đế nổi hứng: “Ồ? Cứ !”
Nhị công chúa liếc những đang , từ từ mở lời: “Phụ hoàng, thử xem yến tiệc hôm nay , nhiều món ngon vẫn nếm thử. Mặc dù Tây Bắc truyền đến tin thắng trận, nhưng nơi đó vẫn còn giá rét khổ sở.
Nhi thần cùng các tỷ bàn bạc, nguyện dâng chút sức mọn để tiếp tế cho binh sĩ giữ thành Tây Bắc, quyên tặng ba ngàn lượng bạc trắng, mong rằng binh sĩ Tây Bắc thêm áo ấm.”
Hoàng thượng trong lòng vô cùng an ủi, mặc dù ba ngàn lượng bạc trắng đối với quốc khố chỉ là giọt nước trong biển cả, nhưng cũng đành lòng trái tấm lòng thành kính của các nữ nhi.
Vương Uyển Nhi trợn tròn mắt, thầm tính toán trong lòng: Ôi chao, quyên bạc cho Tây Bắc quân của Sư tỷ ? Những tại đây đều là những kẻ phi phú tức quý, , là giàu quý, lúc tay xén lông cừu thì còn đợi đến bao giờ?
lúc , giọng của Hoàng thượng cất lên: “Tấm lòng thành kính của các khanh, khiến Trẫm cảm động, Trẫm vô cùng vui mừng.”
Vương Uyển Nhi từ từ dậy, ngữ khí kiên định: “Hoàng thượng, Tây Bắc là trấn thành biên thùy trọng yếu của quốc gia , đội quân bảo vệ nơi đó, chúng mới thể an cư lạc nghiệp, hưởng thái bình lâu dài .
Trường Lạc tuy tài sơ học thiển, nhưng nguyện ý hào phóng móc hầu bao, quyên tặng năm vạn lượng bạc trắng, để trợ giúp các tướng sĩ biên phòng Tây Bắc, thêm cho họ một phần lương thực.”
Lời , thu hút vô bàn tán.
“Nàng lấy nhiều bạc đến ? Chẳng là một cô gái nhà nông ?”
“Mới tay là năm vạn lượng, chẳng lẽ bạc là do Tô Trạch Uyên chi trả?”
“Tô Trạch Uyên tham quan ô , lấy nhiều bạc như thế? Ta thấy nàng chỉ là khoác mà thôi.”
“Ngươi ánh mắt đắc ý của Tô Trạch Uyên mà xem, e rằng giả!”
Hoàng thượng để ý đến , về phía Vương Uyển Nhi:
“Trường Lạc lòng đại nghĩa, quan tâm đến lê dân bách tính, thể hiện rõ phong thái nhân đức của Hoàng thất , Trẫm hết sức vui mừng. Rất ! Rất !”
Vương Uyển Nhi đảo mắt một cái bước , với giọng chút ngô nghê.
“Nghe đồn thư pháp của Hoàng thượng khó cầu, nếu ban thưởng cho Trường Lạc một bức bút tích, Trường Lạc mơ cũng sẽ tỉnh giấc.”
Hoàng thượng phá lên ha hả, nha đầu trong đầu chứa ý tưởng gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-162-hoang-de-vung-but-nhu-bay-de-doi-lay-bac.html.]
Thừa tướng tự nhiên ý trong lời của Vương Uyển Nhi.
Vội vã tiến lên, chắp tay hành lễ: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn thể đối đãi thiên vị. Lão thần nguyện ý dâng hai ngàn lượng bạc nén, khẩn cầu Hoàng thượng ban cho một bức bút tích, ?”
Mọi : Thừa tướng vốn nổi tiếng thanh liêm, khoản tiền hai ngàn lượng lớn đến thế?
Còn kịp phản ứng, vài khác chắp tay:
“Thần nguyện ý quyên tặng một vạn lượng.”
“Thần nguyện ý quyên tặng hai vạn lượng!”
Dưới áp lực, như vịt lùa lên giàn, các quan viên đua hưởng ứng lời kêu gọi quyên tặng.
Hoàng thượng vui vẻ cất tiếng lớn: “Thiện tai, thiện tai, ngờ chư vị ái khanh quan tâm đến Tây Bắc quân đến mức , Trẫm lấy vui mừng. Tất cả đều sẽ ban thưởng bút tích để tỏ lòng khen ngợi.”
Người sang Phương Công công: “Đã ghi chép hết ?”
Phương Công công lộ vẻ hân hoan, lớn tiếng đáp: “Đều ghi chép cả ạ.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chúng triều thần: Vừa nãy bao nhiêu nhỉ? Lỡ lời , quên mất .
Sắc mặt của lúc giống như nuốt một con ruồi, thống khổ vô cùng.
Hoàng thượng ngơ điều , thản nhiên căn dặn nội thị: “Ngày mai mang bút tích của Trẫm, đến các phủ đại thần đổi lấy bạc.”
“Dạ, Hoàng thượng!”
Chúng triều thần đều thở dài: Điều chẳng khác nào cướp đoạt công khai.
Bữa tiệc kết thúc trong sự bí bách hiện rõ khuôn mặt của các triều thần.
Trên đường về nhà, Vương Uyển Nhi mới phát hiện, bên cạnh Tô Lão đang một nam tử.
Nhìn rõ tới, nàng kinh ngạc thốt lên: “Sao ngươi tới đây? Tên cặn bã hại nữ nhi nhà .”
Lãnh Thanh Thành vô cùng nghi hoặc: “Sư , các tên cặn bã?”
Vương Uyển Nhi hề nghĩ ngợi: “Chính là tên phụ lòng ! Khoan , ngươi gọi là gì?”
Vương Uyển Nhi trợn to mắt, chẳng lẽ ảo giác? Sao thấy hai chữ ‘Sư ’?
Tô Lão khẽ ho hai tiếng: “Đừng dọa Sư con, nó tuổi còn nhỏ, chịu kinh hãi.”
Lãnh Thanh Thành: Rốt cuộc là ai dọa ai đây?
Tô Lão về phía Vương Uyển Nhi: “Đây là Đại sư của con, Lãnh Thanh Thành, Hình Bộ Thượng thư!”
Vương Uyển Nhi buột miệng thốt : “Đại sư ? Sống Diêm Vương?”
Nàng vội vàng bịt miệng , lẩm bẩm: “Người trông giống chút nào, dung mạo tuấn lãng thế , cái ngoại hiệu đó?”
Lãnh Thanh Thành đảo mắt: “Sư phụ, con bao nhiêu mặt Sư ?”
Tô Lão bĩu môi: “Ngoại hiệu đặt cho con, bản lĩnh thì tìm kẻ đặt cho con cái tên đó mà .”
Lãnh Thanh Thành: Ta tìm Hoàng thượng lý luận ư?
Lúc , Hoàng thượng đang vung bút như bay.
Phương Công công một bên hầu hạ bút mực.
Cuối cùng, nhịn : “Hoàng thượng, Ngài nghỉ ngơi một lát , nửa canh giờ .”
Hoàng thượng xoa xoa cổ tay: “Không , chỉ là mệt một chút. Trẫm vài chữ là thể đổi nhiều bạc cho Tây Bắc quân như , phi vụ vô cùng lời!”
Phương Công công vội vàng ngoài, lát bưng một bát nóng.
“Hoàng thượng, Ngài nghỉ ngơi, uống bát nóng .”
Hoàng thượng xong nét cuối cùng của bức thư pháp mới dừng .
“Ngày mai đừng quên, phân phối bút tích theo lượng bạc quyên!”
“Hoàng thượng, Ngài cứ yên tâm, ngày mai, lão nô nhất định sẽ lo liệu việc đấy.”
Hoàng thượng uống một ngụm , đột nhiên chút cảm khái: “Nha đầu Trường Lạc chủ kiến, chỉ tiếc là nữ tử, nếu là nam nhi thì mấy.”
Phương Công công hì hì: “Hoàng thượng, Ngài xem Phù Tướng quân chẳng cũng là nữ t.ử , chẳng vẫn là bậc cân quắc thua kém mày râu . Tin rằng Quận chúa cũng sẽ kém .”
Hoàng thượng khẽ lắc đầu: “Khác , Y Phù tuy là tướng quân, nhưng từng nhúng chàm tranh đấu triều đình.
Điều Trẫm cần, là một nhân tài thể dốc lòng việc triều đình. Trường Lạc tuy còn nhỏ tuổi, nhưng mưu trí , nếu là nam nhi thì, ai! Quá đỗi đáng tiếc.”
Phương Công công: Đáng tiếc ư? Chưa chắc ! Tiền đồ của Trường Lạc Quận chúa hề nhỏ.