Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 157: Chuyện bát quái ai ai cũng thích nghe! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:44:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , hai sư đồ đến Hoàng cung, Hoàng thượng mở lời thẳng thắn.

“Trẫm chỉ cho nó một năm. Nếu nó năng lực, trẫm Thái thượng hoàng cũng . Nếu nó năng lực đó, thì các Hoàng t.ử cứ việc dựa bản lĩnh của .”

Tô lão khẽ nhíu mày, buột miệng: “Người đây là gây khó khăn cho nó ? Người và Hoàng hậu hai khi nào từng giúp đỡ nó. Nhị Hoàng tử, ruột dốc hết sức ủng hộ .”

Hoàng đế ngữ khí tiết lộ sự bất đắc dĩ: “Những năm Hoàng hậu luôn đặt tâm tư lên Đại Hoàng tử. Hoàng hậu hiền lương thục đức, từng ghen tuông đố kỵ, cho cùng, bao nhiêu năm nay vẫn là trẫm phụ nàng.”

Tô lão bĩu môi, về nhi t.ử , chuyển sang về thê t.ử , nghĩ đến điều gì đó cũng khẽ thở dài:

“Chuyện đó cũng của Hoàng hậu, nhiều năm như , tâm bệnh của Đại Hoàng t.ử hết, vẫn là nên đặt trọng tâm lên Tiểu Ngũ.”

Vương Uyển Nhi: Chuyện bát quái thật kích thích, nhưng thể rõ ràng hơn ?

Tô lão thấy Hoàng đế gì, tiếp tục : “Vậy đội tư binh ở Ngọc Long Sơn tính xử lý thế nào?”

Hoàng đế thản nhiên: “Tư binh thì là binh ? Cứ để lão Ngũ , cứ để đội tư binh trở thành hòn đá mài d.a.o cho nó!”

Tô lão vuốt râu để ý: “Ha, đội tư binh e là đổi chủ , ha ha…”

Hoàng đế đột nhiên chuyển đề tài: “Ngươi xem bốn đồ của ngươi đứa nào cũng giống ngươi ?”

Tô lão trừng mắt : “Giống cái gì?”

Hoàng đế bĩu môi: “Kiêu căng, cuồng vọng, tự đại!”

Tô lão rạng rỡ: “Không còn cách nào, ngươi còn dựa bốn đồ của để củng cố giang sơn.”

“Ngươi! Ngươi đừng quá kiêu căng!”

“Không dám kiêu căng, cũng kiêu căng từ lâu !”

“Hừ! Cái loại nước lấn tới, chính là ngươi!”

“Chậc! Món Vịt Quay hôm qua ngon ?” Tô lão đột nhiên chuyển đề tài.

“Hừ! Ngươi giờ là kẻ bạch ăn uống còn hơn trẫm, ngươi hổ ?” Hoàng đế chút bực bội.

“Tại hổ? Đồ cho ăn, ăn của ngươi !” Tô lão tâm trạng sảng khoái.

………… bắt đầu cãi .

Vương Uyển Nhi đỡ trán, cùng Phương công công lặng lẽ lui ngoài.

Hai khắc , bên trong phòng truyền đến tiếng ha hả của hai .

Một lát Tô lão mở cửa phòng , vẻ mặt đắc ý.

“Đi thôi, đồ nhi, hậu nhật cung yến chúng đến!”

Vương Uyển Nhi vẻ mặt nghi hoặc, cung yến gì? Hoàng t.ử tuyển phi? Không tuyển tú ? Mang theo một bụng nghi vấn lên xe ngựa.

Tô lão lúc mới : “Mười vị Hoàng t.ử đến tuổi xuất cung xây phủ . Mười vị Hoàng t.ử tuyển phi, hậu nhật là dịp trăm hoa đua nở, con mở to mắt kỹ Tam sư con, đừng để yêu ma quỷ quái nào lọt phủ của sư con.”

Vương Uyển Nhi trợn tròn mắt, thốt lên: “Sư phụ, để khán giả thôi ? Hoàng hậu nương nương tuyển tú ? Hơn nữa, Hoàng t.ử tuyển phi, một nha đầu còn cập kê như thể gì? Nhiệm vụ quá nặng nề, nhận .”

Tô lão lời lẽ chân thành : “Đại Hoàng t.ử hiện nay do Vân Quý Phi qua đời sinh , năm đó Hoàng thượng đăng cơ, các Vương gia lấy quyến uy h.i.ế.p Hoàng thượng. Hoàng hậu bắt, là Vân Quý Phi cố ý thế Hoàng hậu, cuối cùng c.h.ế.t trong trận ác chiến đó. Đây là bí mật Hoàng gia, Đại Hoàng t.ử vì mà mắc tâm bệnh. Hoàng hậu ghi Đại Hoàng t.ử là đích tử, những năm tâm ý chăm sóc Đại Hoàng tử. Ta nghĩ cũng . Cho nên chuyện hôn sự của Tiểu Ngũ và Tiểu Cửu con trông nom cho cẩn thận.”

Vương Uyển Nhi: Vừa chỉ một thôi ? Sao thêm một Tiêu Minh nữa?

“Sư phụ, đây là chuyện chung đại sự của , vẫn nên để đương sự tự xem thì hơn.”

Tô lão khoát tay: “Không , chỉ là xem sơ qua, con chỉ cần chọn năm, sáu , đến lúc đó bọn họ về sẽ thương nghị kỹ hơn.”

Vương Uyển Nhi khẽ gật đầu: Ai, nhiệm vụ quá nặng nề, hai họ thích kiểu nữ t.ử nào đây?

Lắc đầu, Hoàng t.ử phi kéo theo nhiều chuyện, chuyện thích là thể quyết định, sinh trong Hoàng gia cũng những lúc bất đắc dĩ như .

Ngày mốt ăn xong bữa trưa, Vương Uyển Nhi Thu Hương kéo trang điểm.

Đông Sương mang đến năm bộ váy: “Quận chúa, hôm nay mặc bộ nào?”

Vương Uyển Nhi đỡ trán: “Đông Sương, hôm nay chỉ là ngoài cuộc, tham gia tuyển Hoàng t.ử phi, đừng lấn lướt chủ nhân!”

Sau đó Thu Hương: “Bộ xiêm y màu xanh lục !”

Thu Hương lập tức lấy quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-157-chuyen-bat-quai-ai-ai-cung-thich-nghe.html.]

Đông Sương vẻ mặt tươi : “Vậy phối với hoa tai trái mơ xanh , trâm ngọc lan ?”

Vương Uyển Nhi hài lòng gật đầu: “Lấy cả chuỗi san hô trong hộp của đây!”

Hai khắc , Thu Hương và Đông Sương trợn mắt há hốc mồm.

Vương Uyển Nhi dùng tay lắc lư mắt hai .

“Ê ê ê! Hồi hồn , khoa trương đến ?”

Thu Hương: “Quận chúa, thật , khí chất thoát tục, là mỹ nhân băng tuyết.”

Đông Sương: “Quận chúa, thật , là tiên nữ vướng bụi trần.”

Vương Uyển Nhi bật : “Nói bậy, còn vướng bụi trần, món Gà xé sợi hôm qua hai ăn ít!”

Thu Hương và Đông Sương : “Quận chúa, ngàn vạn đừng , lên là mất cảm giác tiên nữ .”

Vương Uyển Nhi: “Ta chẳng lẽ để ?”

Ba chủ tớ ở đây vui vẻ hòa thuận.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Một canh giờ , Tô lão dẫn theo Trường Bạch, Vương Uyển Nhi dẫn theo Đông Sương Thu Hương, cùng đến Hoàng cung.

Lúc cổng Hoàng cung xếp đầy xe ngựa.

Tô lão để ý, trực tiếp dẫn Vương Uyển Nhi thẳng về phía .

“Ôi, đó là quý nữ nhà ai, làn da thật trắng!”

“Không quen, từng gặp, chẳng lẽ là đến Kinh thành?”

“Xí, thì ích gì! Không gia thế thì chọn?” Có lầm bầm nhỏ giọng.

“Ngươi thể nhỏ giọng một chút ! Quên lời khi ?” Một quý phu nhân nhỏ giọng trách mắng.

“Mẫu , lời con sai ? Người xem nàng lễ nghi đến thế nào? Mọi đều ở đây xếp hàng, dựa cái gì nàng thể chen hàng? Con thấy nàng chắc chắn đến từ vùng thôn dã.” Cô gái bất mãn.

Quý phu nhân đưa ý kiến, trách mắng nàng nữa.

“Sao nàng thể lễ nghi như ? Nữ nhi của Hộ Bộ Thượng thư đều ở đây xếp hàng, chẳng lẽ nàng còn thẳng ?”

, cũng là tiểu môn tiểu hộ nào? Lại hiểu quy tắc như thế!”

“Đừng như , lẽ là đầu đến Hoàng cung, mà thôi, cần gì ăn gay gắt như thế?”

“Ta xem lát nữa nàng mất mặt thế nào?”

Vương Uyển Nhi tự nhiên là tất cả lời của .

Cười với Tô lão: “Sư phụ, hôm nay thật náo nhiệt nha! Hắc hắc…”

Khóe miệng Tô lão giật giật, tiểu đồ nhi chút xương nổi loạn trong . Chỉ là những quý nữ, quý phụ như những bà tám nhiều chuyện ? Thật ồn ào.

Năm đến phía nhất, hai cung nữ và thái giám lập tức tiến lên hành lễ.

“Tô lão, Hoàng thượng đợi lâu , mời theo nô tài!”

“Trường Lạc Quận chúa, Hoàng hậu nương nương đặc biệt phái nô tỳ đến đây, xin mời Quận chúa lối .”

Tô lão gật đầu với Vương Uyển Nhi, hai chia .

Những phía khỏi lộ vẻ kinh ngạc, đó thì thầm to nhỏ, trao đổi ý kiến với .

“Thật sự ? Rốt cuộc là lai lịch gì?”

“Vừa là Thái Hương cô cô bên cạnh Hoàng hậu đó, chẳng lẽ là Hoàng t.ử phi nội định?”

“Ta thấy tuổi tác của nàng dường như hợp.”

“Ai, Thái Hương cô cô gọi nàng là Trường Lạc Quận chúa? Chẳng lẽ là vị Quận chúa trồng trọt ?”

“À? Không thể nào? Người nơi thôn dã đồng ruộng chẳng nên làn da đen sạm, thô ráp vô cùng ? Làn da nàng trắng như tuyết, mày mắt như vẽ, khí chất phi phàm, khụ khụ...”

Quý phụ nhân đó đến cả bản cũng thể tiếp nữa, bởi dung mạo quả thực xuất chúng.

 

Loading...