Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 148: Dừng tay! Tên thô lỗ nhà ngươi! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:44:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên , Vương Uyển Nhi đang bàn bạc chuyện xi măng với Tô Lão.
“Sư phụ, e rằng lúc Hoàng triều Đột Quyết loạn thành một đoàn, hơn nữa hoàng t.ử khá sủng ái đang trong tay chúng , xét thấy Đột Quyết sẽ ném chuột sợ vỡ đồ, cho nên xây tường thành . Chỉ là,” nàng do dự, đột nhiên ngừng lời.
Tô Lão tự nhiên động sát thấy sự do dự trong mắt nàng, “Đồ , con đang lo lắng về việc tìm vật liệu?”
Vương Uyển Nhi khẽ lắc đầu. “Sư phụ, đây là chuyện tối quan trọng, lý nên tiên hành khải tấu Hoàng thượng mới .”
Tô Lão vuốt chòm râu dài, thần sắc thản nhiên: “Việc chúng cứ tiên trảm hậu tấu, đến lúc đó, tự khắc sẽ giải thích. Con cần lo lắng.”
Vương Uyển Nhi khẽ gật đầu, rõ ràng mối giao tình giữa Sư phụ và Hoàng thượng khá sâu đậm.
Vương Uyển Nhi lấy tấm xi măng nặng trịch khỏi gian, cùng Tô Lão bước ngoài quân trướng của Chủ soái. Chỉ thấy bên trong trướng tràn ngập tiếng vui vẻ. Chưa đến gần thấy tiếng một vị tướng quân từ bên trong vọng .
“Ha… Theo , cần cho nổ mật đạo, chúng cứ thủ châu đãi thỏ, chẳng tuyệt vời hơn !”
Một khác cũng phụ họa: “Có hoàng t.ử Đột Quyết trong tay, tin bọn chúng đến giải cứu.”
“Tướng quân, Trường Lạc Quận chúa và Tô Lão cầu kiến!” Một binh sĩ tiến lên bẩm báo.
Chư tướng đều lộ vẻ tiếc nuối, nghĩ rằng Tô Lão và Quận chúa sắp từ biệt.
Tiết Tướng quân thở dài, phất tay: “Cho họ .”
Ánh mắt khỏi đổ dồn tay Quận chúa, Quận chúa cầm một tấm vải ? Dưới tấm vải là gì ?
Tô Lão biểu cảm của thấy hài lòng.
“Chư vị, đây là thành quả nghiên cứu chế tạo của môn hạ t.ử ! Chư vị chớ quá kích động!”
Vương Uyển Nhi đỡ trán, Sư phụ cũng học thói bán quan t.ử thế .
Trong mắt Phù Tướng quân lóe lên vẻ nôn nóng: “Sư , mau trưng cho bọn xem, rốt cuộc là bảo bối gì thế ?”
Chư tướng cũng dậy, vẻ mặt đầy mong chờ.
Vương Uyển Nhi nhẹ nhàng gỡ vật che phủ xuống, để lộ tấm đá xi măng bên . Chư vị tướng quân kinh ngạc , trong đó vài trực tiếp cầm tấm đá lên, gõ gõ mấy cái, mặt đầy vẻ khó hiểu và nghi hoặc.
22_Tiết Tướng quân lườm một cái, đó Vương Uyển Nhi: “Xin hỏi Quận chúa, rốt cuộc đây là vật gì?”
Vương Uyển Nhi khai môn kiến sơn: “Chư vị tướng quân ngại thì cứ dùng đao kiếm thử xem!”
Nghe , một tướng quân lập tức rút đại đao , lớn tiếng hét: “Mọi tránh , để thử!”
Hắn dốc hết sức lực kích đả, chỉ thấy tiếng “Bộp bộp bộp” liên hồi, tấm đá chỉ để một vết xước nhỏ.
“Hây, thật kỳ lạ, tin là c.h.é.m đứt ngươi!” Nói toan tiến lên hành động.
Tiết Tướng quân lúc trợn mắt tròn xoe, lớn tiếng quát: “Dừng tay! Tên đại lão thô nhà ngươi!”
Vị tướng quân lẩm bẩm: “Trừ Phù Tướng quân , chúng ai mà chẳng là hán t.ử thô kệch, tỷ thử tỷ thí, trưởng nên nhạo .”
Tiết Tướng quân vỗ lưng một cái: “Tránh !”
Sau đó tiến lên kiểm tra, thị nhược trân bảo mà sờ tấm đá, giận dữ mắng: “Ngươi xem ngươi chuyện gì đây, hỏng mất ! Nói, ngươi dùng mấy phần lực?”
Vị tướng quân gãi gãi gáy: “Mười phần lực chứ ? Có chuyện gì ?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tiết Tướng quân đột nhiên mở to hai mắt, thể tin nổi Vương Uyển Nhi, sang chư tướng còn : “Tất cả lui xuống! Phù Tướng quân ở .”
Đợi hết, Tiết Tướng quân xoa xoa tay: “Trường Lạc Quận chúa, thứ thiêu chế dễ dàng gì nhỉ?”
Vương Uyển Nhi nội tâm chấn động, quả nhiên là nhân vật cấp bậc chủ soái, gừng càng già càng cay. Chắc hẳn chủ soái thấu hiểu công dụng và tầm quan trọng của vật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-148-dung-tay-ten-tho-lo-nha-nguoi.html.]
Tô lão đoan chính ghế, ánh mắt ngưng trọng y, trong lòng khỏi dậy sóng:
“Lão Tiết, vật vốn là do đồ của đặc biệt chế tạo riêng cho Tây Bắc quân. Nàng thực đành lòng, mắt thấy chư vị nơi khổ hàn chịu đựng gió sương.”
Vương Uyển Nhi: Sư phụ, e là vĩ đại đến mức đó !
Nhìn y đầy vẻ cảm kích sang Vương Uyển Nhi, Tô lão tiếp tục: “Dùng thứ xây dựng thành tường, ngươi xem các nước Đột Quyết, Mông Cổ tức c.h.ế.t ? Ha ha…”
Tiết tướng quân vẻ mặt tán đồng, Vương Uyển Nhi tiếp lời: “Vật xin chủ soái giao cho một đáng tin. Phương thức chế tác, nguyện dốc hết lòng truyền thụ.”
Tiết tướng quân và Phù tướng quân liếc , sự chấn động và mừng rỡ trong mắt thể che giấu.
Tiết tướng quân bước tới, hai tay ôm quyền hành một lễ. Vương Uyển Nhi khỏi kinh ngạc, đang định mở lời thì Tiết tướng quân nhanh chóng cất tiếng.
“Quận chúa đại tài, đây là phúc của nước Đại Vũ . Ta đại diện cho mười vạn tướng sĩ Tây Bắc cùng bách tính Tây Bắc, xin cảm tạ Quận chúa.”
Đoạn , y cúi sâu sắc.
Vương Uyển Nhi vội vàng đỡ Tiết tướng quân, “Chủ soái, cần thế. Ta là của Đại Vũ quốc. Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách, huống hồ nay còn là Quận chúa, đây đều là những điều nên . Ta chỉ cầu Đại Vũ bớt chiến loạn, bách tính thể an cư.”
Tiết tướng quân: Quận chúa chỉ đại tài mà còn đại nghĩa, ngay cả trong Hoàng thất cũng là hiếm khó tìm.
Vương Uyển Nhi ôn tồn tiếp lời: “Nguyên soái trấn giữ biên cương Tây Bắc nhiều năm, công huân trác việt, quả thực khiến khâm phục.
Ta cùng sư phụ bàn bạc, nhân lúc Đột Quyết nội bộ phân tranh, chúng sẽ bắt tay việc tu sửa thành tường, để các tướng sĩ cũng nhẹ nhàng đôi chút. Nguyện tướng quân sớm ngày khải , đoàn tụ cùng gia đình, tận hưởng niềm vui thiên luân.”
Câu cuối cùng đ.á.n.h thẳng tâm can Tiết tướng quân, khiến y lập tức già lệ ròng ròng.
Tô lão tiến tới, kéo mạnh y , nhỏ giọng nhắc nhở: “Hừ… đừng quên phận của ngươi. Trước mặt vãn bối, thể thống gì!”
Tiết tướng quân vội vàng lau nước mắt, với Vương Uyển Nhi: “Lão phu thất lễ , để Quận chúa chê .”
Vương Uyển Nhi chút cảm khái, lắc đầu: “Vô ngại. Tướng quân, chúng hãy bàn về vật liệu thủy nê .”
Bốn bàn bạc trong trướng, các tướng quân bên ngoài nổ tung nồi.
“Ta ngươi cũng thật là, chủ soái nổi giận chứ gì?”
“Phải đó, ngươi dùng sức mạnh đến mức đó chi?”
Vị tướng quân đến đỏ bừng mặt, bực bội đáp : “Lúc nãy ngươi tay? là Gia Cát việc!”
“Aizaizaizai, các ngươi còn đ.á.n.h ? Ra thể thống gì! Chớ để binh sĩ trông thấy mà chê!”
“Thôi đừng cãi nữa ? Vật phẩm thật sự quá thần kỳ!”
“ thế. Thấy mà từng thấy, mà từng . Trông chẳng , ai ngờ cứng rắn như sắt thép!”
Có ôm thái độ hoài nghi: “Này, lão Tưởng, ngươi đang lừa gạt chúng ? Rốt cuộc ngươi dùng mấy thành sức lực?”
“Phiền phức ? Ta các ngươi phiền phức ? Đã năm , mười thành! Mười thành!”
Mọi : Ngươi ăn pháo .
Nửa canh giờ , bốn bàn bạc xong đều tươi hớn hở. Nhìn các tướng quân đang vây quanh, ai nấy mặt mày đỏ bừng, mấy .
Tiết tướng quân cảm thấy lúng túng, vội vàng chữa lời: “Để Quận chúa chê . Ngày thường bọn họ như thế , chỉ là gần đây bắt ít gian tế Đột Quyết, nên mới nóng nảy như .”
Tô lão: Còn tìm cách chữa lời, thấy mất mặt . Quả nhiên là nguyên soái thế nào thì tướng quân thế .
Tiết tướng quân rống lên một tiếng: “Tất cả đây, phân phát nhiệm vụ!”
Các tướng quân , mắt đều sáng rực. Suy nghĩ trong lòng mỗi đều giống : Chẳng lẽ chủ động tấn công Đột Quyết? Lần tranh giành ở tuyến đầu.