Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 133: Dê Béo Đến Rồi, Chuẩn Bị Sẵn Gùi! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:51:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phù Tướng Quân những xe bò chất đầy lương thực, lập tức lệ nóng lưng tròng. Binh sĩ cũng mừng đến phát , đối với Tô Lão càng thêm phần cung kính.
Lúc Tô Lão đang cùng Vương Uyển Nhi bàn bạc đối sách.
"Đồ đạc của ngươi chuẩn thỏa ?"
"Sư phụ, cứ yên tâm!"
Tô Lão gật đầu, với Trường Bạch: "Đem nàng đặt căn nhà đó, những chuyện còn các ngươi cần quan tâm."
Trường Bạch: Đặt trong nhà? Chờ đến thấy chẳng sẽ bại lộ ?
Trường Hắc: Người già ngài cứ tin tưởng Quận chúa như ư? Nàng còn thể biến thành ruồi mà ẩn nấp ?
Tô Lão trợn mắt giận dữ, chằm chằm hai : "Tình thế cấp bách, khắc bất dung hoãn! Mau chóng hành động!"
Trường Bạch và Trường Hắc liếc , sự bất đắc dĩ tràn ngập khuôn mặt. Ngay đó Trường Bạch thi triển khinh công, nhẹ nhàng mang Vương Uyển Nhi đến một ngôi nhà dân bình thường, hạ xuống nhẹ nhàng trong hoa viên.
"Trường Bạch, bảo vệ sư phụ ."
Nàng phất tay, ý bảo mau chóng rời .
Trường Bạch thôi, chần chừ một lát, cuối cùng vẫn thi triển khinh công, nhẹ nhàng bay .
Vương Uyển Nhi bước về phía hai bước, đột nhiên thấy tiếng chuyện truyền từ trong phòng.
"Ai đó?" Tiếng một lão phụ nhân.
Vương Uyển Nhi vội vàng trốn Không Gian.
Cửa phòng mở : "Nương, ? Ngoài nhà ai!"
"Không thể nào, rõ ràng ngửi thấy mùi gà thoang thoảng!"
Vương Uyển Nhi: Mũi bà là mũi ch.ó ? Bên ngoài cửa hề một làn gió nào, thế mà bà cũng ngửi thấy ?
Phụ nhân chút ngập ngừng, cuối cùng vẫn nhịn : "Nương, đói bụng ?"
Lão phụ nhân ánh mắt như điện, quát mắng: "Mấy ngày nay nhất định hành sự cẩn thận, tuyệt đối đừng gây thêm rắc rối cho Khôn nhi!"
Phụ nhân bất đắc dĩ khẽ gật đầu.
Vương Uyển Nhi thầm nhạt trong lòng, quả nhiên ẩn tình.
Nàng phân vân trong lòng, nên theo phụ nhân là bà lão ? Khẽ lắc đầu, ngay cả sư tỷ cẩn thận như cũng phát giác , những chắc chắn vô cùng thận trọng.
Đột nhiên một con mèo hoang ngang qua. Vương Uyển Nhi động não, lấy một con gà , bẻ một chiếc đùi gà ném cho mèo hoang.
Mèo hoang "meo" một tiếng, ngậm lấy chạy .
Lão phụ nhân thấy vội vã đuổi theo, ý tìm hiểu rốt cuộc. Vương Uyển Nhi thừa cơ phòng, trốn Không Gian.
Đồng thời trong lòng cảm thấy buồn : Bà lão chẳng lẽ cho rằng thể bắt mèo hoang ? Bà còn thể bay lượn ?
Nửa khắc , Vương Uyển Nhi trợn tròn mắt. Bà lão thế mà xách theo con mèo hoang trở về, mũi ngửi ngửi, lẩm bẩm:
"Lạ thật, trong phòng cũng mùi gà ? Chẳng lẽ thật sự đói ?"
"Meo meo meo!" Mèo hoang giãy giụa ngừng.
Bà lão con mèo hoang trong tay, vô cùng thiếu kiên nhẫn, một tay vặn cổ con mèo. Miệng vẫn lẩm bẩm:
"Người Đại Vũ là thứ , con mèo cũng , còn nhỏ như thế học thói trộm vặt ?"
Vương Uyển Nhi kinh ngạc vô cùng, thảo nào sư tỷ luôn bắt chứng cứ. Mũi bà lão thính đến , hơn nữa ý tứ trong lời bà , bà nước Ngu? C.h.ế.t tiệt, đây căn bản là kẻ bán nước, mà là gian tế của địch quốc!
Vương Uyển Nhi ném con gà trong tay , múc một chậu nước dùng xà phòng chà rửa nhiều , đó một bộ quần áo khác, ngửi , hài lòng gật đầu: "Ừm, còn mùi gà nữa ."
Sau đó nàng đập mạnh trán: Xà phòng cũng mùi mà! C.h.ế.t tiệt, bà lão là giống ch.ó ? Phiền c.h.ế.t .
Lúc phụ nhân bưng đồ ăn nhà, với bà lão:
"Nương, mau ăn , con mua gà !"
Bà lão bĩu môi, gì nữa. Suốt bữa ăn, phụ nhân chỉ ăn một chút, phần còn đều bà lão ăn hết. Bà vẫn còn thèm, hài lòng :
"Gà Lão Thẩm gia ngon hơn, xa thêm hai bước nữa mà mua. Không Khôn nhi trúng điểm nào của ngươi? Thật là!"
Phụ nhân lộ vẻ hổ, đó bưng đĩa khỏi cửa, nước mắt tuôn rơi, trong lòng đầy tủi , khẽ lẩm bẩm:
"Cái bà lão c.h.ế.t tiệt, lúc nào cũng chướng mắt , bới lông tìm vết. Ta còn chê thích đ.á.n.h rắm !"
Vương Uyển Nhi đương nhiên thấy lời lẩm bẩm của phụ nhân, nhưng thấy cách họ đối xử với , nàng chợt nảy một ý kiến.
lúc bà lão ôm bụng, nhanh chóng chạy ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-133-de-beo-den-roi-chuan-bi-san-gui.html.]
Vương Uyển Nhi thừa cơ thoát khỏi Không Gian, rắc một ít bột ngứa chăn của bà , trốn Không Gian.
Sáng sớm ngày hôm , bà lão kinh hãi kêu lên: "Ngô thị, ngươi mau đây!"
Phụ nhân tiếng vội vàng chạy , thứ chào đón nàng là một cái tát của bà lão, bất ngờ kịp đề phòng, nàng ngã lăn đất.
Nàng ôm mặt, khó tin bà lão: "Nương, vì đột nhiên đ.á.n.h con?"
Lúc bà lão đang giận dữ bốc hỏa, dùng móng tay điên cuồng cào cấu da thịt.
"Nhìn gì mà ? Còn mau đây giúp! Ngươi xem việc ngươi , chăn đệm đều giặt sạch!"
Phụ nhân dậy giúp bà lão gãi da, ánh mắt đầy phẫn hận, Vương Uyển Nhi thấy rõ mồn một.
Vương Uyển Nhi: Chuyện còn kịch tính hơn xem kịch nhiều, ha ha ha...
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Một bên khác, trong một quân trướng:
"Cử tiếp tục giám sát! , hai nữ t.ử ?"
"Tướng quân, hai vị nữ t.ử hình như đến từ xứ lạ, một trong đó dường như thương, họ chỉ ngang qua đây tạm thời nghỉ ngơi dưỡng sức."
"Hừ! Ai dưỡng thương đến biên quan? Ta thấy ngươi đúng là đồ đầu heo!"
Thuộc hạ ấp úng, chút ấm ức.
"Hừ, Tô Lão đúng là tay hào phóng, lương thực cũng đến mấy chục vạn cân , nhất định cắt đứt nguồn tiếp tế của bọn họ."
Người chính là Tiên Phong Tướng Quân Lưu Khôn của quân doanh.
"Tướng quân, thuộc hạ . Lập tức phái giám sát chặt chẽ."
Lưu Khôn tay ngừng gõ lên mặt bàn, :
"Lần để chạy thoát, thì may mắn như nữa . Thông báo cho mẫu , rằng dê béo đến, chuẩn sẵn gùi!"
Tiểu chủ, chương phía vẫn còn, xin mời nhấp trang kế tiếp để tiếp tục , nội dung phía càng thêm đặc sắc!
Ngày hôm đó Vương Uyển Nhi đang buồn chán gặm đùi gà trong Không Gian, bởi vì lúc bà lão cũng đang ăn đùi gà.
Chợt thấy tiếng "đùng đùng đùng".
Bà lão vội vàng đặt đùi gà xuống, lau tay quần áo, đó trừng mắt phụ nhân. Phụ nhân vội vàng đóng cửa, ở bên ngoài.
Vương Uyển Nhi nheo mắt , ha, quả nhiên là điều bất ngờ đây.
Lão phụ nhân đẩy bàn , lật viên gạch lên, một chiếc hộp nhỏ từ từ nâng lên. Bà lấy chiếc hộp , mà trực tiếp mở nó. Chỉ thấy bên trong một tờ giấy dễ thấy.
Vương Uyển Nhi trợn to mắt, lờ mờ chỉ thấy hai chữ "gùi". Trong lòng nàng cực kỳ nghi hoặc.
Bà lão vẻ mặt hân hoan, tiên đặt viên gạch , chiếc hộp từ từ hạ xuống, phục hồi cái bàn như cũ. Sau đó bà mở que diêm, đem tờ giấy đốt thành tro bụi.
Vương Uyển Nhi: Cơ quan tinh xảo đến ? Bà lão thành thục thế , xem ít chuyện ! Lại còn cẩn thận như , xem ngươi truyền tin tức ngoài?
Bà lão mở cửa phòng với phụ nhân: "Ngày mai ngươi may hai bộ quần áo cho , bộ dạng nghèo nàn của ngươi !"
Phụ nhân mắt sáng lên, tối sầm, yếu ớt đáp một tiếng: "Tạ ơn nương."
Ngày hôm , hai rời khỏi sân. Vương Uyển Nhi nữ trang, đeo mạng che mặt, sát theo bước chân hai .
Bà lão vô cùng cảnh giác, nhưng Vương Uyển Nhi trực tiếp đ.â.m sầm bà .
"Ôi, bà lão, xin , ... cố ý!"
Bà lão thấy nàng ăn mặc tầm thường, khẽ mỉm : "Không , là lão phụ rõ, liên quan đến cô nương!"
Vương Uyển Nhi ngọt ngào: "Bà lão, thật , là nơi khác đến, lén chạy ngoài dạo phố, quen đường sá ở đây. Bà lão, thể cho tiệm thành y nào ?"
Bà lão mắt sáng lên, thầm nghĩ trong lòng: Nha đầu trang sức vàng bạc ít, chắc hẳn là một tiểu thư nhà giàu, nhưng vì đến biên quan ? Chẳng lẽ là quyến thuộc của quan nào đó?
Đang suy nghĩ thì phụ nhân kéo tay áo bà : "Nương, chúng mau thôi! Tiệm Xảo Y Phường khó khăn lắm mới đặt chỗ ."
Vương Uyển Nhi mắt sáng lên, đó tối sầm: "Xảo Y Phường? Nghe tên chắc là tiệm thành y ? Lại còn cần đặt ? Việc buôn bán đến ? Hôm nay e rằng . Đa tạ đại nương chỉ bảo, xin cáo lui ."
Vừa nàng định rời , bà lão đảo mắt, gọi nàng : "Cô nương, nếu chê, cùng chúng !"
Vương Uyển Nhi tiến lên nhẹ nhàng khoác tay bà lão: "Bà lão, thực sự đa tạ , đúng là một đại hảo nhân!"
Bà lão: Đừng vội tạ ơn , chờ đến Đột Quyết của chúng , cô nương đừng nguyền rủa là .
Phụ nhân: Cô nương thì lanh lợi, ngu ngốc đến thế, thấy ánh mắt ư? Ai da, là một đáng thương nữa , chịu đựng cái nghiệp đến bao giờ đây.
Vương Uyển Nhi: Quả nhiên tiệm cũng là một cửa hàng đen. Vậy thì xin nhé, ngươi về, sẽ khiến tiệm đóng cửa vĩnh viễn.