Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 121: Ra tay chỉnh đốn tân nhiệm Đạt Châu Tri phủ! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:51:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai tháng

Mọi đều hớn hở, bởi vì hồng thự đến lúc thu hoạch, Vương Uyển Nhi mời Huyện lệnh đến.

“Vẫn kịp chúc mừng Chu Huyện lệnh,” Vương Uyển Nhi tiến lên khẽ cúi thi lễ.

Người chính là Chu Chủ bộ (Huyện thừa) ngày . Sau khi Đạt Châu Tri phủ nhậm chức, Huyện lệnh Bạch Huyện thăng lên vài phẩm, trở thành Đạt Châu Thông phán, Chu Chủ bộ tự nhiên là do Lưu Văn Hòa tiến cử.

Chu Huyện lệnh chắp tay tiến lên, giọng điệu khiêm tốn: “Quận chúa quá lời , nhờ phúc của Quận chúa, hôm nay hạ quan đặc biệt đến thị sát tình hình trồng hồng thự của chúng . Toàn bộ Đạt Châu , ai nấy đều mong chờ điều .”

Vương Uyển Nhi gật đầu, “Vậy chúng bắt đầu thôi!”

Dân làng lệnh nhanh chóng hành động, đến một canh giờ, hồng thự của ba mẫu đất đào lên bộ.

Thôn trưởng cho cân đong, Chu Huyện lệnh tự ghi chép, đó tổng kết ba mẫu đất thu hoạch chín ngàn sáu trăm cân hồng thự.

Tiếng reo hò, bàn tán ngừng.

“Tốt quá … ô ô…”

“Tốt quá , mùa đông sợ đói nữa!”

“Chẳng ! Tiền cho con cái nhập học .”

“Ài! Ngươi lóc gì chứ? Hơn một tháng nữa vụ thu hoạch còn thể trồng thêm một nữa!”

“Cũng năm nay giá cả thế nào? Có giảm quá nhiều ?”

“Mặc kệ , dù chỉ một văn, chúng cũng lỗ vốn.”

Vương Uyển Nhi thấy lời bàn tán của , lúc nàng đang cùng vài thương lượng tại Chính sảnh nhà họ Vương.

Vương Uyển Nhi thẳng vấn đề:

“Chu đại nhân, thẳng thắn, hồng thự triều đình sẽ thu mua như thế nào?”

Chu Huyện lệnh vẻ mặt khổ sở, chậm rãi : “Quốc khố triều đình hiện nay trống rỗng, hồng thự chỉ thể mua với giá năm văn một cân?”

Vương Uyển Nhi chút kinh ngạc, dù thế nào cũng thể thu mua bằng nửa giá chứ!

“Chu đại nhân khó khăn gì ? Hồng thự của thôn hơn chín trăm mẫu. Thu mua hết cũng tới một vạn năm ngàn lạng!”

Chu Huyện lệnh vẻ mặt đau khổ, trực tiếp mở miệng :

“Là Đạt Châu Tri phủ Ngụy đại nhân, triều đình cấp giá bảy văn, nhưng …”

Vương Uyển Nhi trực tiếp đập bàn dậy:

“Hắn gì? Có cho năm văn là nhiều , một lũ chân đất bùn xứng!”

Chu Huyện lệnh kinh ngạc, nào ngờ câu tiếp theo của Vương Uyển Nhi còn khiến kinh hãi hơn.

“Làm phiền Chu đại nhân hồi đáp với , sẽ thư tay trình lên Hoàng thượng! Vậy củ hồng thự chẳng cần thu mua nữa.”

Vương Uyển Nhi trong lòng bụng bảo : là một tên ngu xuẩn, vụ thu hoạch mùa thu năm nay bộ Đạt Châu đều trồng hồng thự, sang năm nửa Đại Vũ Quốc sẽ trồng hồng thự. Chuyện công tích dâng tận miệng mà cũng .

Chu Huyện lệnh thôi.

Vương Uyển Nhi trực tiếp :

“Nếu tên ngu xuẩn như quản lý Đạt Châu, Chu đại nhân là cấp của , e rằng sẽ gặp rắc rối ngừng!”

Khóe môi Chu Huyện lệnh khẽ run rẩy, dám thẳng thắn gọi Tri phủ một châu là ngu xuẩn, e rằng chỉ tiểu nha đầu thôi.

Thôn trưởng cũng gật đầu, vì gì khác mà hai văn tiền bớt , thể để tham quan ô uế .

Mọi vẫn đang bàn luận, Vương Uyển Nhi rút lui đó trực tiếp một phong thư, giao cho Tô lão.

Tô lão nàng chút ý vị thâm trường:

“Ngươi tham gia việc triều đình ?”

Vương Uyển Nhi thẳng thắn:

“Sư phụ, ngày cứ nghĩ ẩn giấu tài năng, cứ thế im lặng vô vi là đủ. Song, khi trải qua chuyến thị sát các xưởng, mới hiểu thấu, cõi hồng trần vốn dĩ mục nát khắp nơi.

Đã thể ngoài thế sự, thì cứ cho nó loạn lên. Rốt cuộc bao nhiêu cá? Cứ thử mò mới , ? Ta tin rằng Hoàng thượng cũng thấy điều .”

Tô lão hài lòng gật đầu: “Vậy vi sư sẽ giúp ngươi một tay!”

Nhanh chóng xong một phong thư. Vừa vỗ tay, một hắc y nhân đẩy cửa bước .

Vương Uyển Nhi chút kinh ngạc, ngay đó tiếng Tô lão truyền đến.

“Nhanh ngựa thêm roi! Phải đưa đến trong vòng bốn ngày!”

Hắc y nhân ngẩng đầu Tô lão một cái, Tô lão trợn mắt , đang định , Vương Uyển Nhi đưa cho một trăm lạng ngân phiếu.

“Sự tình khẩn cấp. Mong lượng thứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-121-ra-tay-chinh-don-tan-nhiem-dat-chau-tri-phu.html.]

Hắc y nhân mừng rỡ nhận lấy, nét mặt tươi . “Quận chúa cứ yên lòng, nhất định phụ sự phó thác.” Sau đó, cái giận dữ của Tô lão, nhanh chóng rời .

Tô lão cất tiếng: “Ngươi thấy ? Sao dường như mập lên ít?”

Vương Uyển Nhi sờ sờ mũi, vẻ mặt vô tội: “Sư phụ, từng gặp !”

Sắc mặt Tô lão đạm mạc, đó chậm rãi gật đầu: “Người đó là ám vệ do Hoàng đế ban tặng , thật sự là dư thừa. Cũng chẳng kẻ nào dám cả gan tay với lão hủ!”

Vương Uyển Nhi im lặng. Quả thật, dám tay với ngài, e rằng đầu óc vấn đề.

Bên , dân làng vẫn đang giúp nhà Lưu lão hán đào hồng thự.

Thôn trưởng tới lớn tiếng :

“Hôm nay cứ thu hoạch đến đây thôi, đem lương thực vận về nhà Lưu lão hán. Việc đào hồng thự đợi thông báo của !”

Mọi xì xào bàn tán, nóng nảy chịu , lớn tiếng hỏi nghi hoặc.

“Thôn trưởng, hồng thự thể thu hoạch , còn đợi?”

Thôn trưởng liếc đó: “Nghe lời là ! Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi, chẳng lẽ hại !”

Sau đó, mấy vị tộc trưởng nhận ám hiệu bằng mắt từ thôn trưởng, cùng về phía nhà thôn trưởng.

“Về nhà quản thúc kỹ lưỡng tộc nhân của , trong bảy tám ngày tuyệt đối chuyện gì xảy !”

Ba vị tộc trưởng sắc mặt khác , Lưu Thanh Tùng là thẳng tính, đột nhiên hỏi:

“Thôn trưởng, việc thu mua hồng thự xảy vấn đề?”

Thôn trưởng tán thưởng gật đầu: “Mức giá triều đình ban kẻ bề tham ô, đến tay chúng thì tổn thất mất bốn thành. Hiện tại Quận chúa đang tìm cách giải quyết!”

Tộc trưởng họ Dương xong liền bật dậy, khiến giật ,

“Cái lũ quan tham ô , nếu đến lúc đó chúng cưỡng ép thu mua thì ?”

Tộc trưởng họ Chu cũng : “Vì chuyện hồng thự mà đắc tội với quan lớn, chúng thể chịu nổi!”

Thôn trưởng cũng đáp: “Hiện tại còn cách nào khác. Vì sinh kế , tuyệt đối thể lùi bước, việc đều chờ tin tức từ Quận chúa.”

Tiểu chủ, chương vẫn còn, mời nhấn sang trang để tiếp, phần càng thêm đặc sắc!

Lưu Thanh Tùng : “Một nữ nhi như Quận chúa thì thể biện pháp gì chứ? Ai dà, thế sự quả nhiên vẫn cần quyền lực!”

Thôn trưởng một lượt: “Việc trọng đại, tất cả hãy giữ kín miệng. Trước khi sự việc định, để thứ năm ! Nếu , sẽ rước họa Đào Nguyên Thôn.”

Mấy vị tộc trưởng đều đồng lòng bày tỏ, họ sẽ quản thúc tộc nhân của thật , bởi vì việc liên quan đến lợi ích của cả tộc.

Bên , Vương Uyển Nhi đang kiểm tra ớt (lạt tiêu), một trái bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Nàng gọi Thu Hương.

“Thu Hương, ngươi chạy một chuyến đến Triệu Gia Thôn, bảo Lý Minh thu hoạch bộ ớt đỏ, đem phơi khô!”

Sau đó, nàng tự đến nhà thôn trưởng.

Lúc , mấy vị tộc trưởng mới rời lâu, thôn trưởng đang trong chính sảnh thở dài. Vương Uyển Nhi tới nơi liền thấy lão nhân gia mày nhíu chặt.

Nàng ôn tồn an ủi: “Thôn trưởng gia gia xin cứ an tâm, chuyện nhất định thể đảm bảo vô lo! Hiện giờ Chu đại nhân đạt thành đồng thuận với chúng .

Mà tên Tri phủ Đạt Châu vẫn phát giác hồng thự của chúng bội thu! Chỉ cần kéo dài thêm vài ngày chờ đợi là !”

Trong lòng thôn trưởng chút an ủi, “Ai! Hiện giờ cũng chỉ thể !”

Vương Uyển Nhi chuyển đề tài: “Thôn trưởng gia gia, ớt chín ! Trước tiên cứ hái hết phần màu đỏ .”

Thôn trưởng chút kích động: “Vị cay của ớt quả thực mê mẩn, nhưng mới chỉ ăn loại màu xanh, ớt đỏ vẫn dám thử! Haha…”

Vương Uyển Nhi im lặng, thì thôn trưởng vẫn là một lão ngoan đồng.

“Thôn trưởng gia gia, đây là năm đầu tiên chúng trồng ớt, cũng bao nhiêu cân, sẽ thu mua với giá năm văn một cân. Loại khô là mười lăm văn một cân.”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thôn trưởng trợn mắt há hốc mồm: “Mấy thứ một cây nhiều, giá đó xứng !”

Vương Uyển Nhi khuyên nhủ: “Đây là năm đầu tiên, nhiều lên thì tự nhiên sẽ rẻ hơn. Thôn trưởng gia gia đừng vì mà tiết kiệm bạc! Haha…”

Thôn trưởng chút bất đắc dĩ: “Thôi , thì bộ phơi khô bán cho ngươi!”

Vương Uyển Nhi gật đầu tỏ ý cảm ơn. Thế là ngày hôm , các phụ nữ trong thôn xách giỏ tre, vác gùi tre, bắt đầu phong trào hái ớt.

“Híc! Cái thứ cay thật đấy, đừng mà dụi mắt.”

“Ta thấy thể hái năm mươi cân một ngày, ha ha.”

“Quả nhiên, đỏ rực như thế thật là hân hoan.”

“Ài, hai cân một văn, một ngày cũng hơn hai mươi văn, sáu mươi mẫu đất hái xong e là mất một thời gian.”

Tiếng bàn tán vang lên ngớt, chuyện nhưng tay chân vẫn ngừng nghỉ.

 

Loading...