Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 120: Lý tưởng của Thiên Đầu, quả thật khó nói thành lời! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:05:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi , lập tức hân hoan cổ vũ, ai nấy đều cảm thấy lơ là một chuyện lớn, hồng thự chính là việc quan trọng hàng đầu mà! Lời dứt, tranh tản , chạy về phía ruộng đất xem xét hồng thự.
Chờ hết, mấy vị tộc trưởng thở phào nhẹ nhõm, trao đổi ánh mắt với , đồng loạt nở nụ .
Tộc trưởng họ Chu cảm thán: “Thôn trưởng, việc chúng sống những ngày như hôm nay, tất cả đều nhờ ơn ngài dẫn dắt. Nhớ năm xưa từng chống đối ngài, quả thật hổ thẹn vô cùng!”
Thôn trưởng cũng cảm khái: “Ài! Hiện giờ, đều còn tiêu cực biếng nhác nữa, ai nấy đều sống với đầy hy vọng, đây chính là việc bổn phận của với tư cách là Thôn trưởng.”
Lưu Thanh Tùng chân thành : “Thôn trưởng, nghĩ , việc thôn chúng sự thịnh vượng như hôm nay, tất cả đều nhờ ân đức của tộc họ Vương các ngài.
Hiện giờ, chỉ riêng thu nhập hàng tháng từ sữa bò và khách điếm lên đến hơn ba trăm lạng, phân bổ cho mỗi hộ gia đình, tính một năm cũng mười mấy lạng nhập . Đây thật sự là cảnh tượng phồn vinh mà đây ngay cả trong mơ cũng dám nghĩ tới.”
Tộc trưởng họ Dương cũng đồng tình, chỉ :
“Theo ý , lợi nhuận chẳng qua mới chỉ là khởi đầu, một khi hai xưởng ăn ngày càng phát đạt, lợi nhuận tăng lên gấp bội cũng chẳng chuyện khó, đây đúng là một mối ăn một vốn bốn lời đó, ha ha ha…”
Mấy đồng thời gật đầu .
Thôn trưởng lên tiếng: “Giờ đây, cho lũ trẻ học, đây là một chuyện !
Giả như ngày càng nhiều tài t.ử xuất từ Thanh Duệ Thư Viện của chúng , danh tiếng của Đào Nguyên thôn chắc chắn sẽ ngày càng hiển hách, thậm chí còn hy vọng trở thành thôn kiểu mẫu của Bạch Huyện nữa!”
Ánh mắt mấy vị bên lóe lên tia sáng, nếu thể thăng cấp thành thôn kiểu mẫu, tương lai sẽ hy vọng nâng cấp thành trấn, đến lúc đó nhà nhà đều cơ hội kinh doanh buôn bán.
Lưu Thanh Tùng thẳng thắn hỏi: “Thôn trưởng, cái cửa hàng phía nhà ngài…”
Thôn trưởng khẽ gật đầu: “Sau xây nhà đều theo kiểu của . Ta bàn bạc với lão bạn đời, định mở một tiệm tạp hóa mới. Cứ như , dân làng cần dầu, muối, tương, giấm gấp thì cần lặn lội đến Bạch Huyện nữa!”
Mấy khác đều trợn tròn mắt, thật bất ngờ, trong thôn sắp tiệm thứ hai mở cửa.
Thôn trưởng liếc mấy , tiếp: “Nhà Hà Xuân Hoa cũng ý mở cửa hàng, họ sẽ chuyên bán vải vóc.”
Mấy biến sắc, Thôn trưởng họ một cái, trong ánh mắt đầy thâm ý.
“Đừng kích động, hôm qua nhà Trương lão đầu đến, là xây nhà!”
Lời thốt , đều vô cùng kinh ngạc, thể tin .
Dương tộc trưởng: “Nghe bạc để mở xưởng gốm sứ là vay của Dư quản sự. Mới chỉ hơn một tháng thôi mà!”
Lưu Thanh Tùng cũng : “Hôm qua nhi t.ử còn mấy hôm nay xưởng gốm sứ bận rộn lắm, nó về ăn cơm trưa.”
Chu tộc trưởng: “Chẳng , mấy hôm thấy , lúc nào cũng rầu rĩ mặt mày!”
Thôn trưởng mà , Lưu Thanh Tùng là phản ứng nhanh nhất:
“Chẳng lẽ đồ sứ mấy hôm nay bán hết sạch chăng? Thôn trưởng, ngài đừng đ.á.n.h đố nữa!”
Thôn trưởng nghiêng ngả: “Lưu lão ca, suy đoán của ngươi một chút cũng sai, lô đồ sứ những bán hết sạch, mà còn nhận đơn đặt năm vạn cái của Ngưng Hương Phường nữa.
Nghe nhi t.ử ngươi còn là một quản sự ? Xem tiếp theo sẽ bận rộn đến ngơi tay !”
Lưu Thanh Tùng kinh ngạc tin tức đột ngột . Những khác khỏi hâm mộ tưởng tượng, nếu vận may giáng xuống đầu thì bao!
Mấy ai nấy mang tâm tư riêng biệt mà cáo biệt Thôn trưởng, trở về nhà!
Vợ Thôn trưởng vẻ mặt kinh ngạc, nhẹ nhàng quở trách:
“Ông là hơn nửa trăm tuổi , còn học theo mấy trẻ tuổi , chuyện còn bán cả nước bọt, mấy lão già ông cho sốt ruột kìa, ai nấy mặt đỏ gay gắt!”
Thôn trưởng vuốt râu, mỉm : “Chỉ cho bọn họ lòng ngứa ngáy khó chịu, thấy khác giàu, tương lai triển khai công việc mới dễ dàng .”
Vợ Thôn trưởng đổi sắc mặt:
“Tiệm thực sự mở ? Hai bận rộn nổi ?”
Thôn trưởng liếc bà một cái, lẩm bẩm : “Có gì mà bận rộn nổi? Bây giờ đồng ruộng cũng chẳng việc gì để , buổi chiều bà chỉ cần nấu một bữa tối cho lũ trẻ thôi.
Ta càng vô vị, móng tay mọc nhanh quá chừng, sắp mốc meo luôn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-120-ly-tuong-cua-thien-dau-qua-that-kho-noi-thanh-loi.html.]
Vợ Thôn trưởng bĩu môi, thèm để ý đến , bếp mới thì thầm: “ là hưởng phúc! Thôi , dù cũng vô sự, chỗ cũng .”
Về chuyện , Vương Uyển Nhi tự nhiên hề , lúc nàng đang cùng Đông Sương và Thu Hương tập luyện tại Lệ Sơn!
Đông Sương mệt đến mức liệt : “Quận… Quận chúa, , đ.á.n.h nàng , Thu Hương còn sức lực!”
Thu Hương xong chút bất đắc dĩ: “Quận chúa, là ngày mai đổi Hạ Hà và ? Dục tốc bất đạt, cũng quá liều mạng !”
Vương Uyển Nhi phịch xuống đất, lau mồ hôi trán:
“Được, ngày mai đổi hai nàng đến, mấy ngày vất vả cho các ngươi !”
Đông Sương nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm : “Sức lực của Hạ Hà kinh , giao đấu với nàng mới thể tinh tiến.
Kiếm thuật của Xuân Đào cực kỳ tinh xảo, nếu nàng chỉ điểm, thể dùng kỳ chiêu chế thắng, chừng kẻ địch còn chịu thiệt, ha ha…”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
13_Ánh mắt Vương Uyển Nhi bỗng chốc lóe lên quang sắc, nhưng ngay đó tối sầm, mang theo vài phần thất vọng :
“Ôi, trong lòng thật sự mong thể học khinh công.”
Thu Hương khẽ lắc đầu, giọng điệu mang theo một tia bất lực:
“Quận chúa, khổ luyện khinh công từ năm bốn tuổi, đến nay hơn mười năm, mới coi là thành công nhỏ. Đạo khinh công thể đạt trong một sớm một chiều, chỉ quá trình gian khổ, mà ngay cả chế độ ăn uống hàng ngày cũng cần kiểm soát nghiêm ngặt.”
Đông Sương gật đầu: “ , là khinh công kém nhất trong chúng ! Tuy nhiên cũng may nhờ khi đó bao giờ ăn no.”
Vương Uyển Nhi bật : “Đông Sương, ngờ ngươi cũng chút hài hước đấy! Ha ha ha…”
Đông Sương gãi đầu, đối diện với sự nghiêng ngả của hai , nàng vẻ mặt ngây thơ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ta thật mà!”
Ngày hôm , Xuân Đào và kéo lên núi.
Xuân Đào trực tiếp chỉ khuyết điểm của nàng: “Quận chúa, khi cần thiết, đừng vội bộc lộ sức mạnh lớn của ! Dù sức mạnh, nhưng nền tảng vững, mỗi ngày hãy luyện tập tấn mã bộ, đó mới luyện tốc độ!”
Vương Uyển Nhi lúc mệt đến mức nữa, lúc giọng của Thạch Đầu đứt quãng vang lên.
“Muội …”
Xuân Đào thấy bèn dùng khinh công rời , đó Thạch Đầu dẫn tới, thấy Vương Uyển Nhi mồ hôi đầm đìa, nhe răng .
“Ha ha… Muội , cũng đang luyện tấn mã bộ ?”
Vương Uyển Nhi gật đầu , Thạch Đầu giành :
“Ta thi đỗ Tú tài , dù là cuối bảng, nhưng quả thực là một Tú tài danh xứng với thực, Phu t.ử đồng ý với ! Sau khi thu hoạch hồng thự sẽ tiến cử quân doanh!”
Vương Uyển Nhi khẽ mỉm , vui mừng cho thiếu niên mắt, vẫn là thiếu niên đen nhẻm đó, nhưng một khí chất khác biệt.
“Ca ca, mỗi ngày cùng tập luyện !”
Thạch Đầu kiên định gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên, tuy luyện tập vài tháng, nền tảng vững hơn, nhưng sức lực bằng , chúng cùng cố gắng!”
Thế là trong những ngày tiếp theo, trừ ngày thiết đãi tiệc, hiếm khi trong nhà họ Vương thấy hai .
Một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện, mấy đứa trẻ bao gồm cả Thiên Đầu đều đang chăm chỉ sách.
Theo lời Thiên Đầu:
“Phu t.ử , thiếu niên nỗ lực, khi về già chỉ hối hận thương tâm! Tỷ tỷ một vị Quận chúa còn cố gắng như thế, còn lý do gì để ? Hơn nữa Tam ca còn Đại tướng quân, thua kém !”
Lưu thị khỏi tò mò hỏi nhi tử: “Vậy, mộng tưởng của con rốt cuộc là gì?”
Thiên Đầu mang lòng kiên định : “Ta chí thú trở thành một sứ giả!”
Lưu thị trong lòng thoáng thấy an ủi, ngờ lời nhi t.ử dứt, thêm một câu:
“Nếm trải hết mỹ vị nhân gian!”
“Phụt…” Nước phun .