Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 119:. Trúng Rồi, Toàn Bộ Đều Trúng Rồi! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:05:01
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , triều đình tranh cãi ngừng, Hoàng thượng chỉ cảm thấy cực kỳ châm biếm! Ngài đập mạnh long ỷ, dậy, chậm rãi bước xuống. Các đại thần lúc đều quỳ rạp xuống đất.

“Hừ! Quả nhiên là giỏi trò. Chẳng lẽ bộ quan bào xứng với các khanh ? Nếu nửa phần bất mãn, cứ việc tự dâng tấu xin từ chức!” Hoàng thượng giận dữ quát lên, ngữ khí băng giá.

Mọi , lấy hết can đảm :

“Bẩm Hoàng thượng, thần và cũng là vì triều đình, đột nhiên đổi quan viên chắc chắn là bất lợi cho việc quản lý.”

“Ồ? Bất lợi cho Tần Ái Khanh ? Ha ha ha…” Hoàng thượng lớn mấy tiếng, phất tay áo, một nhóm Cẩm Y Vệ tiến đến.

“Tần Ái Khanh, ngươi là Thuận Thiên Phủ Phủ Doãn, trạch viện của ngươi giá trị lên đến năm vạn lạng bạc. Trẫm nhớ bổng lộc của ngươi cao đến mức ?

Hơn nữa, phu nhân ngươi mỗi năm đều tổ chức tiệc sinh thần, tiêu tốn hơn mười vạn lạng bạc.”

Thuận Thiên Phủ Doãn lập tức run rẩy, bò sát đất hơn:

“Bẩm Hoàng thượng, nội nhân của hồi môn khá hậu hĩnh, còn kinh doanh vài cửa hàng nhỏ. Cho nên…”

“Thật ? Vậy thì tại còn chuyện nhi t.ử ngươi cưỡng đoạt dân nữ?” Hoàng thượng ngữ khí lạnh lùng.

“Còn ngươi, Đại Lý Tự Thiếu Khanh, ngươi, Hồng Lư Tự, ngươi…” Hoàng thượng liên tiếp điểm tên năm !

Mấy đều rạp mặt đất, dám hé lời.

“Truyền chỉ của Trẫm, sáu lạm dụng quyền lực vì lợi ích cá nhân, tham ô nhận hối lộ! Xử trảm tịch thu gia sản, lưu đày! Lão Ngũ, việc giao cho con xử lý!”

Sau đó, những lóc kéo . Hoàng thượng lên long ỷ.

“Trẫm gửi gắm kỳ vọng sâu sắc bọn họ, mà bọn họ ức h.i.ế.p lê dân bách tính đến nông nỗi , quả thật là những con sâu mọt của Đại Vũ . Nếu còn kẻ nào dám dương phụng âm vi, thì hãy bầu bạn với bọn chúng !”

“Thần t.ử dám, kính mong Hoàng thượng bớt giận!”

Một đại thần trong lòng kinh hãi thôi, đột ngột đến ? Hoàng thượng dường như hết chuyện. Sau hành sự càng thêm cẩn trọng mới .

“Chuyện vận chuyển muối đến đây chấm dứt! Nếu còn kẻ nào dám nhúng tay việc , Trẫm tất sẽ nghiêm trị tha! Bãi triều!” Hoàng thượng quét sạch vẻ u ám mặt.

Ở một phía khác, Vương Uyển Nhi đang bận rộn kiểm soát chất lượng son môi! Nàng hài lòng gật đầu:

“Không tồi. Nếu ai ý tưởng mới, cứ mạnh dạn , một khi chấp nhận ắt sẽ ban thưởng hậu hĩnh.”

run rẩy :

“Quận chúa, nghĩ nếu xà phòng thơm gia thêm ngải cứu, liệu công hiệu xua đuổi muỗi chăng!”

Vương Uyển Nhi mỉm dịu dàng: “Ý kiến khá. Việc hòa ngải cứu đó cần qua xử lý kỹ lưỡng, nhưng đây là một phương pháp . Tam thẩm, hãy ghi phương pháp để dùng . Phải ban thưởng cho !”

Dư thị cũng mừng rỡ: “Mọi ý tưởng gì cứ việc , phần thưởng thì đều đấy, là năm lạng bạc nha!”

Lập tức, đều hò reo sôi nổi. Dư thị xoa trán, kích động quá , bèn lớn tiếng ngăn :

“Yên lặng! Yên lặng! Nhanh chóng son môi , chờ lúc việc bận rộn qua hãy bàn tiếp! Dẫu , khách buôn từ phương xa vẫn đang chờ đợi.”

Thế là, lao công việc nhiệt huyết. Sau ba ngày chế tác tỉ mỉ, hơn năm ngàn cây son môi năm vị phú thương giành giật mua hết, ai nấy mặt đều rạng rỡ nụ hài lòng.

Giữa bữa cơm giờ Dậu:

Dư thị gắp một đũa thức ăn cho Vương Uyển Nhi, tươi như hoa.

“Uyển Nhi, mau ăn thêm chút nữa .”

Mọi đều gắp thức ăn cho nàng, nàng chút bối rối, ai nấy đều nàng với vẻ mặt hân hoan.

Sau bữa cơm, Vương Uyển Nhi đưa đến sân viện của Vương Lão Thái, vây quanh nàng, khiến nàng mù mịt hiểu gì.

Lưu thị lườm nàng một cái đầy trách móc:

“Thiệt tình, bận đến nỗi ngay cả ngày sinh của cũng quên mất!”

Vương Uyển Nhi: À? Hôm nay là sinh nhật ! Quên mất , kiếp lẫn kiếp đều từng đón sinh nhật.

Vương Lão Thái lấy hai đôi giày thêu hoa màu xanh lục đưa cho nàng,

“Qua ngày hôm nay con mười bốn ! Lại thêm một tuổi nữa!”

Dư thị lấy một cây trâm bạc, đưa cho nàng:

“Đây, cây trâm bạc Tam thẩm đặt cho con, con thích ? Là hoa mà con yêu thích đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-119-trung-roi-toan-bo-deu-trung-roi.html.]

Lưu thị lấy một đôi vòng ngọc bích:

12_“Ta thấy nữ nhi mặc đồ màu xanh lục trông , đeo thêm đôi vòng là gấm thêm hoa.”

“Còn nữa, Uyển Nhi tỷ, xem, đây là tiền tiêu vặt tích cóp mua đó. Xem của …” Mấy đứa trẻ cũng nhao nhao chạy tới đưa quà của .

Vương Uyển Nhi mũi cay xè, mắt nóng bừng.

Vương Lão Thái thấy , lớn: “Ai dà, đều là lớn , nhè nhé!”

Trong tiếng đùa, khí căng thẳng lập tức tan biến.

Vương Uyển Nhi nội tâm tràn đầy cảm khái, mảnh đất , nàng gặt hái sự ấm áp của tình mà kiếp lẫn kiếp nàng từng trải qua, đây đích thị là một đại hỷ sự trong đời nàng.

Tuy nhiên, hỷ sự cứ nối tiếp ngừng, Trưởng Quốc của nhà Thôn trưởng đ.á.n.h xe ngựa trở về. Hắn trực tiếp cầm chiếc chiêng đồng trong nhà bắt đầu gõ rầm rầm.

“Đỗ ! Đỗ ! Sáu Đồng sinh, ba Tú tài!”

Dân làng thấy, nhao nhao kéo đến dừng : “Ai thế! Ai thi đỗ thế, ngươi ngọng ! Mau cho rõ!” Có sốt ruột chịu nổi!

“Thanh Duệ Thư Viện hai Đồng sinh đỗ là Vương Thanh Hải, Vương Thanh Minh, ba thiếu gia nhà Quận chúa đều thi đỗ Tú tài, Thanh Tường cũng thi đỗ Đồng sinh!”

lập tức kinh ngạc: “Ôi chao! Ba tiểu t.ử tính tới tính lui sách còn một năm! Chuyện … chuyện … quá bất khả tư nghị !”

phụ họa: “Ai nấy đều bảo học vấn của Tô lão tầm thường mà! Thật lợi hại quá.”

“Ta thấy Thanh Duệ Thư Viện cũng tệ, hai tiểu t.ử bình thường láu cá lắm, ngờ thi đỗ Đồng sinh.”

“Ái chà! Thanh Tường cũng mới chín tuổi thôi mà, thành Đồng sinh !”

“Ôi chao, chẳng , lão Vương gia sắp phát đạt !”

“Mau, về nhà bàn bạc với cha nương, đưa con đến Thanh Duệ Thư Viện học.” Nghe , nhiều vội vã tản .

Buổi chiều, nhà Thôn trưởng vây kín mít. Thôn trưởng xoa trán, từng thấy cảnh bao giờ, xem họ quá nhiệt tình .

“Yên lặng, yên lặng, đang ?”

Mọi lập tức im bặt, mấy vị tộc trưởng cũng cảm thấy vô cùng cạn lời. Ban đầu ai nấy đều hùng hồn tuyên bố rằng cơm còn mà ăn, còn đòi cho con cái học, giờ thành thế !

“Cuối tháng Tám sẽ bắt đầu đăng ký nhập học tại Thư Viện, đến lúc đó hãy đến nhà các vị tộc trưởng. Vẫn sẽ tiếp tục quy tắc của năm ngoái, nhất định thông qua kỳ thi đầu nghiêm ngặt! Chỉ những ai vượt qua bài kiểm tra do Phu t.ử đặt mới tư cách nhập học.”

Giọng điệu Thôn trưởng nghiêm túc, cho phép nghi ngờ.

bắt đầu xì xào bàn tán.

“Chẳng lẽ thể linh động một chút , còn tận bốn tháng nữa mà!”

“Không học phí đắt ?”

“Liệu thể thi đỗ Đồng sinh ? Nếu thi thì chẳng phí công vô ích ?”

“Ta , mặc kệ thi đỗ , thêm nhiều chữ, thể một chức Trướng phòng (kế toán) cũng mạnh hơn!”

“Ta , những trong xưởng của họ, mỗi ngày khi tan ca về đều dạy mấy đứa nhỏ và nha đầu học chữ.”

“Ài, các ngươi xem công việc ở xưởng của họ ngày càng nghiêm ngặt hơn ? Nhất định chữ mới ?”

“Ta , nên đưa cả nha đầu học luôn , tôn nữ nhà Lưu Thanh Hải, chỉ vì sách nửa năm, việc gả là một Tú tài trong thành!”

“Ối chà! Ngươi thế? Thật giả !”

Thôn trưởng và các vị tộc trưởng đều lộ vẻ chán ghét.

“Khụ khụ khụ… Chuyện bát quái gì thì về mà , học phí vẫn là một lạng bạc một tháng!”

phục, “Tại nhà họ Vương chỉ năm tiền bạc một tháng?”

Thôn trưởng trừng mắt đó: “Ngươi hỏi tại ? Đây vốn dĩ là Tộc học của nhà họ Vương! Ngươi thích học thì học, thì Bạch Huyện mà học!”

Người đó lập tức cứng họng, nhỏ giọng lầm bầm: “Ta chỉ hỏi thôi, cũng Bạch Huyện, Bạch Huyện ba lạng bạc lận, !”

Tộc trưởng họ Chu liếc đó, chút nổi giận:

“Đồ ngu xuẩn, chẳng lẽ hiện giờ ngươi một lạng bạc ? Chờ đến tháng Bảy thu hoạch hồng thự xong, gì mà ! Tất cả về hết , đừng chặn cửa nhà Thôn trưởng nữa, chúng còn việc quan trọng cần bàn bạc!”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

 

Loading...