Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 118:. Hoàng Đế Nổi Giận, Lão Vương Gia Bị Quản Thúc! ---
Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:05:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghiên Hương Phường mấy ngày nay dốc lực đốc thúc chế tác. Không một lời than vãn nào, mặc dù mỗi đều kiệt sức, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn! Trong lòng họ hiểu rõ, chỉ khi xưởng kiếm tiền, kỳ hạn việc của họ mới kéo dài.
Mặt khác, Kinh thành đang diễn những biến động lớn!
“Chát!” Lão Vương Gia đập bàn dậy.
“Nàng , một đứa nha đầu ranh con, dám cả gan đối đầu với ! Thật sống c.h.ế.t!”
Vu Quân phía run rẩy, dám hé lời.
“Còn thủ đoạn gì khác?”
Vu Quân đứt quãng : “Vẫn là chế độ theo suất ăn, món ăn hai lạng tám tiền, năm lạng tám tiền, tám lạng tám tiền…”
Nhìn khuôn mặt Lão Vương Gia biến đổi khôn lường, tiếp tục :
“Còn chế độ hội viên, hội viên thể giảm giá chín phần, ưu tiên nếm thử món mới, còn… còn ngày sinh nhật thể tặng một món mặn để chúc mừng! Còn…”
“Chát!” “Còn gì nữa? Ăn ấp úng như , Đại quản sự ?” Lão Vương Gia giận đến mức sắp phát điên!
“Không chỉ , bọn họ còn mới mắt năm món ngon mới! Nghe việc đặt bao phòng hiện xếp lịch đến tận tháng Sáu .” Vừa dứt lời, lau những giọt mồ hôi rịn trán.
“Hay cho nàng , quả nhiên dám đối đầu cứng rắn với ! là hậu sinh khả úy (con bê sơ sinh sợ hổ)!” Lão Vương Gia giận dữ bừng bừng.
Nhìn Vu Quân một cái xuống: “Nói xem, tiệm bạc thế nào?”
Vu Quân vẻ thôi, kết quả là nhận ngay một chén từ Lão Vương Gia bay tới!
“Bụp!” “Ta thấy ngươi càng ngày càng lớn gan, bây giờ hỏi ngươi dám đáp?”
Vu Quân lúc quỳ rạp xuống đất: “Bẩm Vương gia, là do tiểu nhân vô năng, việc kinh doanh tiệm bạc bọn họ chiếm lĩnh! Bọn họ đưa dịch vụ ‘Xảo Nương Định Chế’ (thiết kế theo yêu cầu của Thợ khéo).
Không tìm hai cô nương từ về, thể ngay tại chỗ dựa theo khí chất và sở thích của khách nữ mà thiết kế đồ trang sức độc nhất vô nhị. Hiện giờ việc kinh doanh của tiệm bạc họ mỗi ngày đều cần đặt lịch !”
“Hoang đường! Chẳng lẽ ngươi ngay cả bản lĩnh bắt chước cũng ?”
“Vương gia, là vô năng, tìm nhân tài xuất chúng như !”
Vu Quân thầm nghĩ, nếu tài năng , chi bằng tự mở một tiệm bạc, ai cam tâm thuê cho khác chứ?
Ánh mắt Lão Vương Gia chợt sắc , ngữ khí hung ác quát:
“Hừ! Lập tức phái , g.i.ế.c c.h.ế.t hai cô nương cho ! Rồi phái một đội nhân mã đến tửu lầu của gây rối, tiên cứ cướp lấy việc kinh doanh của !”
Vu Quân run rẩy, đây việc đều dựa bản lĩnh của đôi bên. Hơn nữa, Hương Mãn Lâu là do Hoàng t.ử mở, mấy cái đầu để c.h.é.m đây.
Lão Vương Gia thấy bộ dạng , đang định nổi cơn thịnh nộ, thì Quản gia gõ cửa .
“Vương gia, Hoàng thượng triệu kiến!”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Lão Vương Gia khẽ nhíu mày: “Đi với tới, cứ bảo nhiễm phong hàn, tiện diện thánh!”
Nói xong thấy Quản gia nhúc nhích, còn điên cuồng nháy mắt với !
“Ngươi tật ở mắt ?”
Quản gia thầm c.h.ử.i trong lòng, ngươi mới tật ở mắt!
“Vương gia, Cẩm Y Vệ đang ở ngoài cửa!”
Lão Vương Gia bật dậy: “Đồ ngu xuẩn, đợi về sẽ xử lý ngươi!”
Hắn phất tay áo lập tức rời .
Trong Dưỡng Tâm Điện, Hoàng thượng đang cùng Thừa tướng thương nghị công việc. Lão Vương Gia chờ nửa canh giờ, cuối cùng nhẫn nại .
“Phương công công, ngươi với Hoàng thượng, chân của tật tái phát, thể lâu nữa, xin cáo lui !” Nói xong xoay định .
Phương công công : “Vương gia vẫn là đừng nên nóng vội. Nếu Hoàng thượng trách tội, e rằng ngài khó lòng gánh nổi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-118-hoang-de-noi-gian-lao-vuong-gia-bi-quan-thuc.html.]
Lão Vương Gia nheo mắt , đang định quát mắng thì cửa Dưỡng Tâm Điện mở , Thừa tướng vẻ mặt khinh thường:
“Vương gia, Hoàng thượng mời!”
Lão Vương Gia trong lòng thót một cái. Thừa tướng tuy ưa nhưng bao giờ biểu lộ mặt như thế. Hôm nay rốt cuộc là vì chuyện gì? Hắn trăm mối thể giải.
Vừa bước phòng định hành lễ, Hoàng thượng ném thẳng một phần tấu chương cho , trong đó còn kẹp một tờ giấy.
“Quả thật là Hoàng của Trẫm, là Vương gia của Đại Vũ đó nha! Ngươi tự xem !” Hoàng thượng uy nghiêm tột độ, ánh mắt sắc bén.
Lão Vương Gia nhặt lên xem, lập tức quỳ rạp xuống đất:
“Hoàng , thật sự oan mà, kẻ hãm hại nhất định là kẻ lòng khó lường! Không an phận, chúng ly gián tình giữa chúng ! Hoàng thượng, xin Hoàng thượng minh xét!”
“Ồ? Nếu như , bằng ngươi tự hỏi thăm Hình Bộ Thượng Thư một phen.” Hoàng thượng khổ trong lòng.
Thần sắc Lão Vương Gia một thoáng hoảng hốt, đó lớn tiếng lóc:
“Hoàng , năm xưa rơi xuống hồ sen, là , kéo lên một tay. Giờ đây cái chân cứ mỗi khi trời âm u mưa gió là đau đến mức thể nhúc nhích .”
Hoàng thượng phóng hai luồng hàn quang trong mắt, giọng lạnh thấu xương:
“Suốt những năm qua, cái lý lẽ của ngươi, Trẫm đến phát chán! Những tội ác mà ngươi phạm , từng việc từng việc, đều đủ để ngươi chịu cực hình nhiều !”
Lão Vương Gia lúc sợ hãi vô cùng, dùng cả tay chân bò về phía .
“Hoàng , hiện giờ trong chỉ còn hai chúng . Người hãy tha cho ! Ta sẽ bao giờ tái phạm nữa, nhất định sẽ an phận thủ thường!”
Hoàng thượng xoa xoa giữa hai đầu mày, ngữ khí chút dịu .
“Người ! Truyền chỉ của Trẫm, Tuân Vương vì quá thương nhớ Tiên Hoàng nên màng cơm nước, nay lâm trọng bệnh. Trẫm nghĩ đến lòng hiếu thảo của , đặc phái Ngự Y đến chẩn trị.
Ngoài , trong thời gian dưỡng bệnh, để tránh ngoài quấy rầy, đặc biệt phái Cẩm Y Vệ canh giữ nghiêm ngặt trạch viện. Kẻ nào tự ý mà lệnh của Trẫm, lập tức c.h.é.m c.h.ế.t tha!”
“Hoàng , Hoàng , thể đối xử với như , Hoàng …” Lão Vương Gia chút năng lộn xộn.
“Còn ngây đó gì? Cứ để phát điên! Đưa về Tuân Vương phủ!” Ánh mắt Hoàng thượng sắc lạnh như đuốc, ngữ khí băng giá.
Sau đó mấy vị thị vệ mang đao bịt miệng Lão Vương Gia , kéo vội vàng rời .
Thừa tướng thôi, Hoàng thượng liếc thấy, bất đắc dĩ .
“Chẳng lẽ Thừa tướng nghĩ Trẫm là cảm động bởi tình xưa nghĩa cũ? Hiện tại các quan viên liên quan còn tóm gọn, cứ để sống thêm một thời gian nữa.”
Thừa tướng tiến lên :
“Hoàng thượng, thần ý đó. Chỉ là việc kinh doanh muối quan, chúng nên quá nóng vội!”
Hoàng thượng khẽ nheo mắt , ngón tay ngừng gõ lên long ỷ.
“Hiện giờ quốc khố trống rỗng, cái tên Diêm Vận Tư Đô Chuyển Vận Sứ , đường đường là quan viên tam phẩm dám chuyện đê tiện như ! Minh nhật thượng triều, Trẫm nhất định sẽ bãi miễn chức quan của . Thừa tướng, khanh thấy ai thể đảm nhiệm vị trí ?”
Thừa tướng nhíu mày, đây là một chức vụ gì. Hiện tại mớ hỗn độn ném cho ai cũng thích hợp, nhưng nhất định là của . Thế nhưng nếu vài bản lĩnh, cũng trấn áp lũ chuột nhắt .
Thấy thực sự khó xử, Hoàng thượng khẽ :
“Thừa tướng nghĩ về Lưu Văn Hòa?”
Thừa tướng mắt sáng lên: “Bẩm Hoàng thượng, tuy mừng, nhưng thần rằng Lưu Văn Hòa là chính trực khuất phục, cương liệt như tùng bách, còn tài cán phi thường.
Hiện tại Đạt Châu, sự lãnh đạo của , tràn đầy sức sống, cảnh tượng phồn vinh, đủ để chứng minh trị lý phương pháp, năng lực vượt trội.”
Hoàng thượng khẽ gật đầu, thần sắc hài lòng: “Tình hình hỗn loạn hiện tại, chỉ thể giao phó cho . Vậy thì cứ để Lão Ngũ cùng Giang Tô, chịu đựng sự mài giũa một phen.”
Thừa tướng chút kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ Hoàng thượng ý định lập Thái tử? Ngay đó phủ nhận suy nghĩ , dù Hoàng thượng đang ở độ tuổi tráng niên, đang lúc thể nên nghiệp lớn, e rằng chỉ là thấy Ngũ Điện hạ còn cần rèn luyện mà thôi.
điều liên quan gì đến chứ, dù vẫn luôn về phía Hoàng thượng. Hoàng thượng là một vị minh quân! Tiếp quản mớ hỗn độn tám năm .
Quốc khố trống rỗng, chiến loạn nổi lên khắp nơi, thiên tai giáng xuống, triều đình tham nhũng! Ngài vẫn luôn bồi dưỡng nhân sự của , nhưng quả thật là lực bất tòng tâm.