Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 115: Chắc hẳn giờ đây hắn đã rối như tơ vò! ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:04:57
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một canh giờ , một phong mật tín bí mật đưa tới kinh thành.

Ở một bên khác, tại Vương gia phủ.

“Chát!” “Chuyện gì xảy ? Vì doanh thu Ngân lâu tháng đột nhiên giảm một nửa? Tại nơi nào cũng như thế!” Quản gia kịp đáp lời, Lão Vương gia ném vỡ ngay chén trong tay.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Cả Túy Tiên Lâu rốt cuộc là xảy chuyện gì? Lại dám báo lỗ? Lập tức dẫn Vu Quân đến đây cho !”

Quản gia chạy ngừng nghỉ, qua nửa canh giờ, một nam t.ử mặc trường sam thong thả tiến .

“Rầm!” Tiếng bình hoa vỡ tan truyền đến.

“Ngươi xem thử những chuyện ngươi ! Nói xem! Vì báo lỗ?”

Nam t.ử tiến lên chắp tay : “Hương Mãn Lâu cho mắt suất ăn mới, nhất thời nổi tiếng khắp cả nước. Chúng trở tay kịp!”

“Ồ? Suất ăn gì cơ?” Lão Vương gia chút bán tín bán nghi.

“Suất ăn mỗi ngày đều khác biệt, một món mới kèm hai món cũ. Riêng món mới đến tám món, chúng tạm thời vẫn nghiên cứu !”

Vu Quân cũng đờ đẫn, Hương Mãn Lâu từ năm ngoái bắt đầu, cửa hàng cứ như cao nhân chỉ điểm, vốn dĩ sắp phá sản bỗng nhiên khởi t.ử hồi sinh, thật sự khiến cảm thấy khó bề tưởng tượng.

“Thế còn Ngân lâu?” Lão Vương gia giận đến mức sắp thổ huyết.

“Ngân lâu thì càng quái lạ hơn. Họ liên tiếp tung Lệnh chữ về hoa! Nếu văn nhân học t.ử nào thể một bài thơ về hoa, liền thể mua trang sức với ưu đãi sáu chiết (giảm 40%).”

Lão Vương gia nheo mắt , định hỏi nghi vấn. Vu Quân :

“Ba ngày , chuyện lan truyền khắp nơi, đều đến. Sau đó họ hủy bỏ hoạt động , tung hoạt động Nạp tiền để hưởng Cửu Chiết (giảm 10%)!

Chúng cố tình bắt chước, nào ngờ họ tiếp tục tung sản phẩm mới, là các chuỗi Trâm bạc, vòng tay, hoa tai thuộc các dòng Mai hoa, Sen hoa, Ngọc Lan hoa, Sơn Trà hoa. Nghe đơn đặt hàng xếp lịch đến tận tháng Tám .”

Lão Vương gia trợn mắt giận dữ, răng c.ắ.n ken két: “Phải tra cho lẽ! Ta tuyệt đối tin Tiêu Minh thể dùng thủ đoạn như thế, chắc chắn là cao nhân chỉ điểm.”

Vu Quân vẻ thôi. Lão Vương gia liếc một cái: “Có lời thì thẳng, chớ lề mề!”

“Khởi bẩm Vương gia, hiện tại việc kinh doanh điểm tâm Cửu điện hạ khống chế, nay cả Ngân lâu và Tửu lâu cũng bắt đầu nổi lên! Nghe Xà phòng hương của bán chạy, còn Xà phòng thì bán vô cùng rẻ!”

Lão Vương gia đồng t.ử co : “Chuyện Xà phòng, Hoàng thượng từng nhắc đến triều, việc thể nhúng tay. Xà phòng hương thì thể động đến! Mau phái điều tra! Hừ... cướp mối ăn của , cũng xem đủ tư cách !”

Vu Quân và Quản gia đều lộ vẻ bất lực, hai cùng lắc đầu, nét mặt đầy vẻ cay đắng.

Mà việc khiến Lão Vương gia phẫn nộ tột cùng sắp sửa xảy .

Ở một bên khác, Vương Uyển Nhi cùng Thu Hương đang phân phát quà tặng cho .

Dư Thị: “Ôi chao, vẫn là phúc khí, chiếc vòng vàng thật hợp với . Hoa văn thêu thùa cũng như thật .”

Vương Lão Thái với vẻ mãn nguyện: “Lão bà t.ử hôm nay thật sự mở mang kiến thức. Công nghệ thêu thùa quả là xuất sắc, màu sắc rực rỡ, hoa văn độc đáo, khiến tán thưởng ngớt.”

Lưu Thị : “Nương, mặc bộ y phục , đeo thêm chiếc vòng ngọc , trong thôn nhất định sẽ tưởng là Lão Thái Quân nhà nào đến đây!”

Mọi xong đều liên tục gật đầu, quả là một khung cảnh sum vầy hòa thuận, vui vẻ!

Mọi lũ lượt cảm tạ Vương Uyển Nhi.

Dư Thị : “Uyển Nhi, con mới về nên cứ nghỉ ngơi một ngày , ngày mai sẽ báo cáo công việc trong thời gian cho con. Mấy hôm mấy vị khách thương mới đến, nhận đơn, công nhân đang sức việc, cần xem xét một chút.”

Vương Uyển Nhi gật đầu: “Tam Thẩm, cần gấp.” Sau đó, nàng cùng Tô Lão đến thư phòng.

“Gần một tháng qua con thu hoạch gì ?” Tô Lão hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-115-chac-han-gio-day-han-da-roi-nhu-to-vo.html.]

“Sư phụ, đồ nhi nếm trải cảm giác 'nông phu và rắn'. Đồ nhi chịu đựng mấy ám sát!”

“Ồ? Đã tra rõ là do ai gây ?”

“Là Lão Vương gia. Sư phụ cần lo lắng, giăng bẫy , chắc hẳn giờ đây rối như tơ vò!”

Tô Lão vô cùng nghi hoặc nên hỏi ngay: “Ồ? Cụ thể là , con kể xem!”

Vương Uyển Nhi trình bày chi tiết kế hoạch của . Tô Lão xong hài lòng vuốt râu, với giọng điệu sâu xa:

“Hoàng thượng từ lâu bất mãn với , nhưng vì nghĩ lúc trẻ hề phạm lầm nên luôn áp dụng thái độ khoan dung. Thế nhưng giờ đây, Người dường như định tiếp tục giả câm giả điếc nữa. Lão Vương gia cũng thực sự vô pháp vô thiên, dám nhúng tay việc quan muối!”

Người nàng một cái tiếp: “Chỉ hai ngày nữa thôi, Thanh Vũ cùng mấy đứa sẽ xuống trường thi. Con cứ nghỉ ngơi cho thật !” Tô Lão thấy vẻ mặt nàng mệt mỏi thì chút đau lòng.

Vương Uyển Nhi ngoan ngoãn hành lễ cáo lui, thẳng về phía sân viện của !

Vừa về đến phòng, nàng ngửi thấy mùi nắng ấm chăn, liền chìm giấc ngủ sâu. Nàng hề dùng bữa sáng, ngủ thẳng đến tận cuối giờ Ngọ ngày hôm !

Nàng duỗi một cái vươn vai lớn, khỏi cảm thán: “Vẫn là ở nhà nhất! Thật thoải mái !”

Đông Sương đang lựa chọn hạt giống hoa trong sân, thấy nàng thức dậy thì : “Quận chúa, tỉnh ! Lão phu nhân dặn giữ thức ăn cho ! Ta bưng đến cho !”

Vương Uyển Nhi lắc đầu: “Ta ăn nổi, ngươi đến xưởng lấy ít bánh Bông Lan, chúng cùng dạo quanh thôn một chút!”

Thế là hai chủ tớ mỗi cầm một miếng bánh, dạo trong thôn. Dân làng thấy Vương Uyển Nhi thì liên tục chào hỏi. Tiếng "Quận chúa an lành!" hề ngớt . Cho đến chỗ chuồng bò trong thôn, hai mới tìm một nơi vắng vẻ mà xuống.

Đông Sương khỏi cảm thán: “Quận chúa, ngôi thôn thật sự đổi nhiều. Những đây đều kiêu ngạo, giờ siêng năng đến thế, còn chút quen! Ha ha ha...”

Vương Uyển Nhi mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Thật ngờ Thôn trưởng năng lực lớn đến thế, dùng phương pháp nào để thuyết phục các tộc gom tiền lớn đến , đây là hai mươi con bò đấy!”

Đông Sương vẻ mặt tán đồng: “Hiện tại tâm tư đều đặt hết đồng ruộng, ngay cả những bà tám ở cổng thôn cũng vắng bóng nhiều , ha ha...”

Chương vẫn kết thúc, xin mời nhấp trang kế tiếp để tiếp tục !

Vương Uyển Nhi đỡ trán, Đông Sương cùng Thu Hương đều thích chuyện phiếm như , chẳng là do ai truyền ?

“Ngày mai chúng sẽ đến Triệu gia thôn xem xét ruộng ớt của !”

Đông Sương đáp lời: “Quận chúa, những con trùng tĩnh lặng, khi nào thể bắt tay chế tạo Khẩu chi (son môi)?”

Vương Uyển Nhi cực kỳ phấn khích: “Chỉ cần kiên nhẫn đợi thêm nửa tháng nữa, liền thể bắt đầu thu thập. Đến lúc đó, ngươi nhất định sẽ bận rộn đến mức ngơi tay!”

Nói nàng dẫn Đông Sương đến nhà Thôn trưởng. Vừa thấy đến, Thôn trưởng vô cùng vui mừng.

“Uyển Nhi, hôm qua tin con trở về. Sáng nay sang nhà con thì con vẫn đang ngủ. Ta nghĩ con vất vả đường xá xa xôi, vốn định sáng mai sẽ qua thăm con.”

Thôn trưởng tức phụ bước thấy thì hớn hở.

“Ta bảo sáng nay Hỉ Thước (chim khách) cứ ríu rít kêu ngừng, hóa là Uyển Nhi đến ! Mau mau nhà!”

Mấy nhà, Thôn trưởng tức phụ dâng lên ít hoa quả khô, pha một ấm nóng.

Vương Uyển Nhi : “Thôn trưởng gia gia, thấy ngôi thôn giờ đây khá là đoàn kết.”

Thôn trưởng khẽ gật đầu, hài lòng : “Quả thực đáng để tán dương. Xưởng của các con thúc đẩy việc kinh doanh của khách điếm, chỉ riêng tháng thu về đến một trăm lạng. Còn về việc mua trâu nước, hầu như cần khuyên nhủ, họ tự chuẩn bạc cần thiết.”

Vương Uyển Nhi tít cả mắt. Thôn trưởng tiếp lời: “Hiện giờ doanh thu sữa trâu mỗi ngày thể lãi hơn bảy lạng, một tháng trừ tiền công và cỏ, thu nhập thể đạt hơn hai trăm lạng. Uyển Nhi, gia gia mặt thôn cảm tạ con.”

Vương Uyển Nhi nhẹ nhàng xua tay, mỉm :

“Thôn trưởng gia gia, những việc đều là phận sự của . Ta cũng mong mỏi thôn chúng cùng giàu , đoàn kết một lòng. So với , công sức bỏ cho thôn còn nhiều hơn gấp bội. Ha ha...”

 

Loading...