Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Có Không Gian Giấu Vạn Lượng Vàng - Chương 107: Ta Một Nữ Tử, Cớ Sao Phải Làm Hảo Hán? ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:04:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi đều kinh hãi, chẳng lẽ tín hiệu dẫn cao thủ đến?

“Ai? Kẻ giấu đầu lòi đuôi!” Tiêu Thanh lớn tiếng quát.

“Ồ? Kêu tổ mẫu của ngươi việc gì?” Thu Hương vô cùng kiêu ngạo.

Vương Uyển Nhi lúc đang ở trong gian uống canh gà, thấy giọng thì vô cùng kích động! Hừ, lát nữa sẽ phóng một mồi lửa thiêu rụi căn nhà !

Hiện mắt là hai nữ tử, đám liền khẩy. Hoàn xem họ gì. Dù ở đây cũng hơn hai mươi .

Nào ngờ Đông Sương đưa tay hất lên, bột phấn bay theo gió, đều kinh hãi, vội vàng bịt mũi!

vẫn vài ngay lập tức ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự!

Mấy còn kêu la t.h.ả.m thiết, hai tay ngừng cào gãi da thịt, như thể ngứa và đau đớn hành hạ phiên.

Tiêu Thanh cau mày, đây là cao thủ dùng độc. Hắn nhắc nhở: “Đừng lơ là!”

Đông Sương như : “Thật là lãng phí độc d.ư.ợ.c của ! xem hiệu quả tồi!”

Nàng liếc Thu Hương, hai ăn ý vô cùng.

Thu Hương tế Hồi Toàn Tiêu, đó rút cây roi sắt từ phía lưng , thẳng tiến.

Đông Sương cũng chịu kém, tay trái là một nắm t.h.u.ố.c bột, tay là một cây gậy Huyền Thiết.

Quản gia thấy thế, lén lút bỏ chạy. Xem tình thế , bảo mạng sống mới là quan trọng.

“Đại nhân! Mau thôi!” Quản gia thở hổn hển!

“Sao ?” Tri huyện Triệu vẻ mặt nghiêm trọng.

“Đã hai cao thủ đến! Không chống đỡ nổi nữa , mau thôi!”

“Ồ? Cả Tiêu Thanh cũng đ.á.n.h ?”

“Hắn còn tay!” Quản gia sắp phát điên , !

“Bốp!” Một cái tát vang lên bàn: “Quả nhiên là thả , còn dẫn dụ chúng mắc bẫy!”

Chợt nghĩ đến điều gì, lệnh: “Đợi một lát!”

Hắn chạy mật thất xem xét ngân lượng, nào ngờ chỉ còn những chiếc rương rỗng! Tri huyện Triệu ngã khuỵu xuống đất,

“Xong , hết thật , đây là thu nhập cả năm ngoái, cấp sẽ trừng phạt thế nào đây!”

Quản gia thấy vẫn , màng đến những thứ khác, trực tiếp , phát hiện đang mặt đất.

“Đại nhân, Đại nhân, chúng mau chạy thoát mới là quan trọng! Mau thôi!”

Tri huyện Triệu đỡ dậy, lảo đảo rời khỏi trạch viện.

Lúc , phía bên , đám áo đen c.h.ế.t và thương gần hết!

Thu Hương mắng: “Khạc! Chỉ với chút công phu mèo cào mà cũng dám t.ử sĩ, hôm nay thành cho các ngươi!”

Khí thế nàng bộc phát, chỉ thấy liên tiếp mấy tiếng “bùm bùm bùm”, tất cả những áo đen, trừ Tiêu Thanh, đều ngã xuống đất.

Mà Tiêu Thanh lúc rảnh tay đối phó, trúng độc của Đông Sương, chút mất sức.

“Kẻ hèn hạ! Có bản lĩnh thì đàng hoàng đ.á.n.h một trận, sẽ kính ngươi là một hảo hán!”

Đông Sương khẩy: “Ngươi điên ! Ta là một nữ tử, cớ hảo hán?”

Tiêu Thanh thấy đều gục ngã, còn màng đến những thứ khác, cũng học theo Đông Sương rắc một nắm bột phấn, đó vận dụng khinh công đến cực hạn, phi bỏ trốn.

Thu Hương xông lên truy đuổi, Đông Sương ngăn .

“Người công phu sâu, t.h.u.ố.c của mà vẫn mất nội lực. Chúng đối thủ của , điều cấp bách là tìm Quận chúa!”

Lúc Vương Uyển Nhi thu tất cả nguyên liệu trong bếp, cầm một cây đuốc .

“Đông Sương lý, cùng đường chớ truy! Sẽ chúng dọn dẹp !”

“Quận chúa! Người !” Cả hai đồng thanh.

Vương Uyển Nhi lắc đầu: “ là đồ đầu gỗ, vẫn luôn trốn trong lu nước, hề phát hiện!”

Vương Uyển Nhi ném cây đuốc trong tay xuống. Căn bếp và phòng chứa củi kề sát , chỉ một lát , ngọn lửa dữ dội bùng lên.

Ba chủ tớ , Thu Hương nắm chặt cánh tay Vương Uyển Nhi, phi mái nhà. Chưa đầy một khắc đến quán trọ.

Vương Uyển Nhi thầm hối hận: “Thu Hương, ngươi bây giờ học khinh công, còn kịp ?”

Thu Hương lắc đầu: “Cô nương, khinh công thực sự khó học! Hay là học một chút công phu chân tay với chúng !”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-nam-mat-mua-ta-co-khong-gian-giau-van-luong-vang/chuong-107-ta-mot-nu-tu-co-sao-phai-lam-hao-han.html.]

Vương Uyển Nhi gật đầu đồng ý, thể cứ mãi dựa dẫm sự che chở của khác. Không gian của thể bại lộ, chút quyền cước cũng thể tự bảo vệ !

Một đêm ngon giấc...

sáng hôm , một tin đồn thất thiệt lan truyền khắp thành.

“Bị thiêu rụi hết ? Chậc chậc, thật đáng tiếc!”

“Ai, may mà lính cứu hỏa trong thành! Nếu thì cả khu phố tiêu !”

“Nghe hai mươi hai t.h.i t.h.ể nam giới! Ôi chao, thật đáng sợ!”

“Rốt cuộc là đắc tội với ai ? Ra tay ác độc đến thế!”

“Ta , điều bất nghĩa ắt sẽ tự diệt!”

“Suỵt, nhỏ thôi, ngươi sống nữa !”

“Hừ! Sao thiêu c.h.ế.t tên Tri huyện Triệu đó luôn! Ông trời ơi, mở mắt!”

“Kìa! Lệnh truy nã ban , thật là hung hãn! Một g.i.ế.c nhiều đến ! Quả thực là trừ hại cho dân!”

Thu Hương âm thầm rút khỏi đám đông, nửa khắc Vương Uyển Nhi nhận tin tức.

“Ồ? Lại là một tên Đồng tri ư?”

Thu Hương gật đầu: “Kẻ trốn thoát đêm qua truy nã!”

Vương Uyển Nhi nhạt: “Ta hết lời khuyên bảo, tự chuốc lấy hậu quả! Đã tiếp tay cho kẻ ác, thì đây là cái giá trả!”

Thu Hương: “Quận chúa! Giờ phận thực của , chúng nên đối phó thế nào?”

Vương Uyển Nhi tươi rạng rỡ: “Tuy giờ là Quận chúa, nhưng quyền thế gì! Song, mượn đao g.i.ế.c thì vẫn !”

Sau đó, nàng chợt nhớ điều gì, bèn ghé tai Thu Hương dặn dò vài câu.

Mắt Thu Hương sáng rực, gật đầu chạy .

Đông Sương lộ vẻ hờn dỗi: “Quận chúa, với nàng còn thì thầm với !”

Vương Uyển Nhi bật ha hả: “Mùi giấm chua nồng quá nha, thôi! Ta dẫn ngươi dạo phố! Bán trang sức, mua xiêm y!”

“Ta ngay Quận chúa cưng chiều nhất chính là mà!”

Cả hai đến một tiệm vải lớn nhất. Một cô gái đến thì trong lòng mừng rỡ, lập tức tiến lên:

“Cô nương, mau mau mời !”

Nàng bước , dẫn hai cửa hàng. Bên trong rộng rãi, hơn một trăm mét vuông, tầng một chủ yếu bày bán các loại vải vóc, còn quần áo may sẵn thì nhiều.

Nàng đảo mắt, giọng dịu dàng: “Cô nương, tầng một chủ yếu là vải vóc và quần áo thông thường.

Nếu chọn trang phục may sẵn, xin mời lên tầng hai! Nơi đó là kiểu dáng mới nhất, thịnh hành nhất, còn cả phòng thử đồ cho dùng.”

Vương Uyển Nhi khẽ gật đầu, mang theo cái lạnh giá của mùa đông bước lên cầu thang. Lên đến tầng hai, cảnh tượng mắt sắp đặt vô cùng khéo léo, chỉ thấy giá gỗ treo đầy đủ các loại xiêm y, phân loại theo màu sắc, trông khá thú vị.

Một cô gái khác tiến lên đón: “Ôi chao! Cô nương làn da thật ! Các màu sắc ở đây cứ thoải mái lựa chọn!”

Vương Uyển Nhi sang Đông Sương : “Ngươi tự chọn , sẽ xem giúp Thu Hương một bộ.”

Cô gái thấy, lập tức nảy chủ ý. Hừm! Dùng vải vóc như cho một tỳ nữ, chắc chắn phận hề tầm thường.

“Cô nương, xin mời xem kỹ bộ trang phục tuyệt vời . Đây là tác phẩm mới, ba vị thợ thêu dành một tháng trời tỉ mỉ chế tác.

Kỹ nghệ thêu thùa , thể xưng là đầu Yên Châu! Nếu mặc ngoài, chắc chắn sẽ thu hút ánh của , nhận về vô lời khen ngợi.”

Đông Sương mắt sáng lên: “Đẹp quá! Những con bướm hệt như thật!”

“Cô nương, hãy thử , bên cạnh gian riêng!”

Vương Uyển Nhi: Cổ đại cả phòng thử đồ ? Điều thật quá tân tiến ! nữ t.ử ngoài quần áo, chẳng sẽ tổn hại danh tiết ?

Cô gái dường như thấu sự do dự của nàng, liền : “Cô nương, cứ yên tâm, ở đây chỉ một !”

Đông Sương lúc cảm thấy gì đó . Chẳng nên sai đo kích cỡ ? Quần áo bày ở đây đều thể thử ? Chẳng lẽ Quận chúa mặc quần áo khác mặc qua?

“Quần áo chỗ ngươi đều thể thử ư? Chẳng lẽ chúng mặc đồ mà khác mặc qua !”

Nàng xong, sắc mặt biến đổi, liếc Đông Sương một cái, nhẹ:

“Ôi chao, lời của ngươi thật dễ gây hiểu lầm. Bộ xiêm y là hôm nay mới đưa đến! Ta thể giới thiệu quần áo vặn cho quý nhân ? Mỗi một kiện ở đây đều là mới tinh, tuyệt đối từng ai thử qua.”

Nghe , Đông Sương gì nữa. Hai theo cô gái đến một căn nhà gỗ nhỏ. Nàng tiến lên khẽ gõ hai cái lên tấm ván gỗ. Hai vẫn đang bàn luận về quần áo nên tự nhiên hề phát hiện .

 

Loading...