Xuyên đến lúc thiên kim thật bị bắt cóc [Thập niên 70] - Chương 429

Cập nhật lúc: 2026-04-27 21:07:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là việc duy nhất cô thể , Vân Tiểu Lâm đối xử với cô thế nào, cô đều nhớ rõ, cô thật sự nhân hết nghĩa tận .”

 

“Rõ.”

 

Trở về, cô vật ghế sofa, đầu óc rối bời thôi, Vân Quốc Đống ch-ết quá đột ngột.

 

Sở Từ bưng một cốc sữa tới, đưa tay cô.

 

“Sao thế?

 

Tâm trạng ?”

 

Anh xuất viện, ở nhà điều dưỡng từ từ, nhưng về cái nhà trống vắng ở, cứ ở đây, bố mừng còn kịp, lập tức đóng gói hành lý tống sang đây.

 

Vân Hoán Hoán chọn một căn phòng cho ở, vui là .

 

Cô uống một ngụm sữa, “Không, chỉ là chút cảm khái.”

 

Sở Từ xuống cạnh cô, “Đừng nghĩ nhiều, ân ân oán oán đời liên quan tới cháu.”

 

Trong thời đại đặc biệt đó, ân ân oán oán tình thù đời phức tạp hơn họ nhiều.

 

Vân Hoán Hoán bĩu môi nhỏ, “Hừ, cháu chỉ là nạn nhân lớn nhất thôi.”

 

Sở Từ chút đau lòng, khẽ ôm lấy cô, “Không gọi cho cháu một cuộc điện thoại ?”

 

“Không gọi.”

 

Đầu Vân Hoán Hoán dựa , cô khâm phục con Khương San , nhưng, sinh một chút tình mẫu t.ử nào.

 

Có những những việc, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

 

Còn về, bố đẻ thì thôi , từng xuất hiện, thì biến mất khỏi cuộc đời cô , còn hỏi cái gì nữa.

 

Chỉ cần Vân Quốc Đống bố đẻ cô là .

 

Sở Từ cầm đĩa bánh quy nhỏ bàn , “Ăn chút .”

 

Vân Hoán Hoán một miếng một cái bánh quy sữa, rộp rộp giòn tan, tâm trạng quả nhiên hơn nhiều.

 

“Trời lạnh, mấy hôm nữa chúng Tây Sơn ngâm suối nước nóng , biệt thự ở Tây Sơn cháu còn ở bao giờ.”

 

“Được thôi.”

 

Sở Từ bỗng nhiên , “Hoán Hoán, chúng đính hôn dịp Tết .”

 

Vân Hoán Hoán ngẩn , “Hả?”

 

Sở Từ chút nhiệt thiết , “Chúng đính hôn , đợi cháu đủ hai mươi tuổi, chúng liền đăng ký kết hôn.”

 

Vân Hoán Hoán chớp chớp mắt, “Sao đột ngột thế?”

 

Sở Từ khi trải qua sinh t.ử, nhiều suy nghĩ đổi, “Khoảnh khắc hôn mê, điều hối tiếc duy nhất là kết hôn với cô gái yêu, thời gian , nghĩ thông nhiều chuyện, chỉ trân trọng bên cạnh thật , Hoán Hoán, lấy em.”

 

Vân Hoán Hoán im lặng, cô còn đến hai mươi tuổi, kết hôn còn quá sớm, trong tay cô còn bao nhiêu việc xử lý.

 

“Thực , đính hôn quan trọng.”

 

Nếu thể, cô thực kết hôn kiểu du lịch hơn, cần tổ chức hôn lễ, nhưng nhà họ Sở chắc chắn thể .

 

Sở Từ mím môi, “Em đồng ý?”

 

“Em là cảm thấy phiền, chúng đính hôn thì, cũng thể tổ chức lặng lẽ nhỉ, phô trương quá , bằng tương lai trực tiếp tổ chức hôn lễ.”

 

Sở Từ thất vọng cực kỳ, khẽ thở dài, “Tam môi lục sính, đính hôn, thành , một bước cũng thiếu, em cho một thời gian cụ thể .”

 

Vân Hoán Hoán liếc một cái, đổi chủ đề, “Anh một bé trai, bé gái?”

 

Chủ đề khiến tinh thần Sở Từ chấn động, “Tốt nhất là long phượng thai, một cả đôi.”

 

“Nghĩ thật đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-429.html.]

 

Thực , Sở Từ chấp niệm gì với giới tính của con, con trai mà, thể đưa bộ đội bảo vệ tổ quốc, con gái mà, như Hoán Hoán một nhà khoa học, đều ý nghĩa.

 

“Hoán Hoán, em nghĩ mà xem, chúng sớm muộn gì cũng sinh một đứa, sinh muộn bằng sinh sớm, sinh sớm thì kết hôn sớm, đúng ?”

 

“Sinh sớm nhiều cái lợi, cơ thể hồi phục nhanh, con nít thông minh hơn khỏe mạnh hơn.

 

Bố sinh lúc gần năm mươi tuổi , chuyện gì cũng chịu thiệt, tiền mừng những năm vẫn thu hồi vốn .”

 

Được , còn khá cố chấp đấy.

 

“Ai trông?

 

Chúng đều bận thế cơ mà.”

 

Sở Từ hứng thú dạt dào , “Để trông!

 

Bà là bác sĩ, hiểu cách chăm trẻ nhất, giao cho bà, chúng đều yên tâm.

 

Sẽ lỡ công việc của em .”

 

Vân Hoán Hoán:

 

 

Thật là đứa con trai chí hiếu!

 

“Reng reng reng.”

 

Vân Hoán Hoán tiện tay bắt máy, “Là , cái gì?

 

Anh tới Hương Cảng ?

 

Được, ngày mai qua, mời uống chiều ở khách sạn Peninsula.”

 

Cúp điện thoại, cô lịch treo tường một cái, tới nhanh thế , xem thể chờ đợi .

 

Sở Từ qua, “George tới Hương Cảng ?”

 

Vân Hoán Hoán trầm ngâm, “, còn mang theo một bạn đồng hành bí ẩn, bảo nghĩ cách thu phục , đặc biệt.”

 

Sở Từ:

 

…???

 

Vân Hoán Hoán Hương Cảng bằng trực thăng, tổng cộng mang theo 11 , ngoài Sở Từ và Lý Mẫn , năm là vệ sĩ dùng quen, những khác đều là bộ đội đặc chủng.

 

Đây còn là ngoài sáng, trong tối còn một nhóm .

 

Để đảm bảo an cho cô, cấp tốn nhiều tâm tư.

 

Theo quy cũ, cô ở căn nhà vườn ở Vịnh Nước Cạn, phòng ngủ của cô quét dọn sạch sẽ, tất cả cách bày trí đều động đến.

 

Vân Hòa Bình thấy cô mừng húm, ôm chầm lấy em gái, “Hoán Hoán, trai nhớ em quá.”

 

Vân Hoán Hoán thể cảm nhận tình nồng nàn, khóe miệng khẽ cong lên, trong lòng ấm áp.

 

“Anh, em cũng nhớ , xem em mang gì cho .”

 

Vì là trực thăng tới, nên cô mang theo nhiều thứ, còn đặc biệt mang theo đồ ăn vặt Kinh Thành, đều là ký ức tuổi thơ của Vân Hòa Bình.

 

Vân Hòa Bình cầm một chiếc bánh táo c.ắ.n một miếng, hương vị quen thuộc lan tỏa trong miệng, ngon.

 

Cậu thể chờ đợi mà hỏi, “Em gái, em kể chuyện về .”

 

Trước đây, qua điện thoại tiện , thư cũng sợ lộ tin tức, nên, chỉ thể chuyện chat.

 

Vân Hoán Hoán kể cặn kẽ chuyện của Khương San, cô Vân Hòa Bình coi trọng chuyện .

 

Kể xong, cô quên an ủi một câu, “Tình hình của là tuyệt mật, bà tình hình gần đây của , sự cho phép của cấp , em cũng dám tự ý cho bà .”

 

 

Loading...