“Nói cũng , cỏ cây, ai mà tình cảm, những ngày qua tiếp xúc, qua tặng quà, nuôi dưỡng một tình .”
Con bé tặng quà hề mang mục đích tư lợi, nhiều hơn là thể hiện tác phẩm mới của , giống như trẻ con việc , cầu xin lớn khen thưởng.
“Rõ.”
Vân Hoán Hoán nhận thông báo, bảo cô kỳ nghỉ đông Hương Cảng, thôi, thì .
Trực thăng tới sân bay Kinh Thành, liền chia chác sạch sẽ, tiền cũng nhanh ch.óng chuyển tới.
Cô dạo quanh một vòng, nhắm trúng một mảnh đất trống, ngay gần viện nghiên cứu, lên tiếng chào hỏi với cơ quan liên quan, bỏ mười triệu mua .
Thực , cấp thể trực tiếp cấp cho cô, mảnh đất trống cách viện nghiên cứu quá gần, chắc chắn thể bán cho khác.
cô nhịn đau lòng, uyển chuyển từ chối, cô kế hoạch khác.
Cô suy nghĩ một chút, gọi nhóm Diêu Nhược Minh tới tòa nhà văn phòng Vân Thị Điện Tử.
Mọi bình thường đều ở trong núi sâu, chỉ kinh doanh như Diêu Nhược Minh ngoài, ai nấy đều vui vẻ, cái gì cũng thấy mới mẻ.
Nhìn văn phòng sang trọng to lớn, hâm mộ thôi, nhưng, tuyệt đối dám ghen tị, chị đại là sẽ vung gậy điện đấy.
Đây chính là năng lực mạnh mẽ của tiểu ma vương quậy phá.
Vân Hoán Hoán đ.á.n.h giá vài cái, đều hồng hào rạng rỡ, xem sống cũng nhỉ.
“Dạo các ăn thế nào?”
Khi đó họ đắc tội cô, ký hợp đồng bán hai năm, nay một năm trôi qua, vẫn thích nghi khá .
Bạch Tâm Ngữ tủm tỉm , “Cũng , khá thú vị.”
Họ đều là đời hai đời ba, con út cưng chiều trong nhà, cả ngày việc đàng hoàng, cứ gây họa, khiến nhà đau đầu thôi, quản cũng quản .
Ai ngờ, đụng miếng sắt cứng là Vân Hoán Hoán, cô tống cổ hết núi sâu để tái giáo d.ụ.c cải tạo.
“Có đổi môi trường ?”
Những ăn quả đắng từ tay Vân Hoán Hoán nhiều , cũng tính cách của cô, việc gì sẽ tìm họ.
Diêu Nhược Minh tò mò hỏi, “Cô chúng gì?”
Vân Hoán Hoán chỉ văn phòng, “Vân Thị Điện T.ử đang mở rộng nhanh ch.óng, cấp thiết cần nhân tài các mặt.”
Mắt Lý Đông Thiên sáng lên, “Cô thấy chúng là nhân tài ?”
Vân Hoán Hoán bình thản , “, nhân tài đ.á.n.h .”
Câu lập tức khơi gợi ký ức đau thương của , họ đ.á.n.h hội đồng cô, đều thắng nổi cô, cuối cùng còn cha ép tới cửa xin bồi thường.
Họ rơi nông nỗi , tất cả đều nhờ cô ban tặng.
, ai dám nửa câu về cô.
“Chị, chúng thể đừng nhắc chuyện cũ ?
Chúng đều sai .”
Vân Hoán Hoán để họ tới là chính sự, “ cần vài thể trấn giữ sân khấu, gia thế bối cảnh đủ dùng, năng lực khá , lời chịu việc.”
Nói một câu thật lòng, tầm của những vượt xa thường, sự giáo d.ụ.c họ nhận cũng là nhất, trong nhà bối cảnh, dễ thành công hơn khác.
Mọi , đều ngốc, hiểu ý trong lời cô, cô là nhắm gia thế bối cảnh của họ đấy .
Cũng .
Cô quá mạnh, quá lợi hại, theo cô sẽ sai.
Diêu Nhược Minh giơ tay đầu tiên, “ , tới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-426.html.]
“ cũng .”
“ vẫn thích ở tập đoàn Vân Long hơn, ở quen .”
Suy nghĩ của mỗi khác , Vân Hoán Hoán sẽ miễn cưỡng họ.
“Được, Bạch Tâm Ngữ và Trương Văn Bân tiếp tục ở tập đoàn Vân Long.”
“Tiêu Mộ Bạch, Đinh Lan Hoa, Giang Tiểu Hà, Lý Đông Thiên…
Vân Thị Điện Tử.”
Nhóm năng lực vẫn , bồi dưỡng , mấy năm nữa là thể độc lập đảm đương một phương.
Diêu Nhược Minh sốt ruột, “Thế còn ?”
Vân Hoán Hoán gõ nhẹ lên mặt bàn, “ cần giúp một việc.”
“Việc gì?”
Vân Hoán Hoán về phía những khác, “Khó khăn lắm mới tới tổng bộ một chuyến, dạo xung quanh .”
“Vâng ạ.”
Mọi thức thời, chạy bay biến .
Vân Hoán Hoán lúc mới dậy, tới bên cửa sổ, hiệu Diêu Nhược Minh theo qua.
Diêu Nhược Minh chút hiểu, bảo gì?
Tay Vân Hoán Hoán chỉ một mảnh đất, “ mua mảnh đất đó, xây một trung tâm điện t.ử, cũng chính là nơi tập trung sản phẩm, chịu trách nhiệm phần .”
Diêu Nhược Minh trung tâm điện t.ử, Hương Cảng một con phố đều là bán sản phẩm điện t.ử, kinh doanh .
Ở Kinh Thành một trung tâm điện t.ử, chắc nên thị trường nhỉ?
Cậu trong lòng thấp thỏm, “Cô yên tâm giao việc lớn thế cho ?”
, việc lớn, đầu tiên trong đời coi trọng như , phấn khích, hoảng.
Cậu kinh nghiệm liên quan mà.
Vân Hoán Hoán tự nhiên là chuẩn sẵn sàng thứ, “Đơn vị thi công sẵn , họ còn tự mang vật liệu xây dựng, chỉ cần trông chừng, từng bước một trông thật c.h.ặ.t.”
Đơn vị thi công chính là doanh nghiệp quân đội xây hai tòa nhà đó cho cô, chất lượng chê , cô chỉ cần trả tiền là .
“Nếu việc mắt, nhận sự công nhận của , trung tâm điện t.ử thể cho một phần cổ phần, do quản lý.”
Diêu Nhược Minh khéo đưa đẩy, cách đối nhân xử thế, miệng lưỡi cũng , chỉ là công t.ử bột, phóng túng, cô mài giũa một năm, đổi nhiều.
Nghe câu , mắt Diêu Nhược Minh sáng rực lên, “Được , chúng cứ chốt nhé, nuốt lời đấy.”
Vân Hoán Hoán khẽ gật đầu, tới bức tường bên cạnh, là một bản quy hoạch.
“Cậu xem cái .”
Diêu Nhược Minh kỹ, lập tức hít một lạnh, “Cái gì?
Tổng cộng 20 tầng?
Trung tâm điện t.ử cần gì nhiều thế?”
“Cậu cho kỹ.”
Vân Hoán Hoán quy hoạch , “Tầng một đủ loại nhà hàng và quán cà phê, dùng cho khách hàng nghỉ ngơi ăn uống.”
“Tầng hai đến tầng sáu là cửa hàng của trung tâm điện t.ử, chia thành từng gian từng gian một.”
Những cái đều là dùng để kiếm tiền.