“ , việc với ông."
Động tác của đoàn trưởng khựng :
“Việc gì?"
Vân Hoán Hoán Quý Trọng Bình một cái:
“Đề phòng cái tên Cao Thắng đó, cháu thấy vấn đề."
Cô trực tiếp châm phá, còn tin , đó là chuyện của Quý đoàn trưởng.
Cô là , thần, thể kiểm soát tất cả sự việc.
Quý đoàn trưởng trong lòng lạnh :
“Được, bố sẽ sai theo dõi."
Quý Trọng Bình bỗng ngẩng đầu, mắt trợn tròn:
“Cái gì?
Anh Cao Thắng vấn đề?
Sao thể?
Chị, chị thể hiểu lầm..."
Vân Hoán Hoán trực tiếp :
“Cậu sẽ hại cả nhà đấy."
“Điều thể nào."
Quý Trọng Bình chắc như đinh đóng cột.
Vân Hoán Hoán nhàn nhạt liếc , lười nhảm với .
Quý đoàn trưởng túm cổ áo con trai, nghiêm khắc giáo huấn:
“Người Hoán Hoán từng gặp nhiều hơn con nhiều, cháu kinh nghiệm, con đừng chơi với Cao Thắng nữa."
Quý Trọng Bình thì hiểu, thành ?
Đang ăn cơm, chuông cửa vang lên, một dẫn .
Vân Hoán Hoán dậy:
“Chủ nhiệm Khương."
Quý đoàn trưởng lôi con trai cùng dậy:
“Chủ nhiệm Khương, khéo thật, đang tính hai hôm nữa tìm ông uống rượu đây."
Chủ nhiệm Khương xách một cái bao tải , thấy cha con họ Quý, ngạc nhiên:
“Lãnh đạo hai hôm còn nhắc đến vết thương của Quý tướng quân, đỡ hơn ?"
“Đỡ nhiều , cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo."
Chủ nhiệm Khương thức ăn ăn một nửa:
“Làm phiền ăn cơm ."
Vân Hoán Hoán híp mắt :
“Ăn ạ?
Hay là, cùng ăn chút?
Đồ nguội cũng tệ."
Cô chỉ là tùy tiện thôi, nhưng, Chủ nhiệm Khương thật sự xuống:
“Được, nếm thử tay nghề của đầu bếp nhà cháu xem ."
Được thôi, Vân Hoán Hoán đành bảo Kim Ngọc thêm một mâm đồ nguội nữa.
Chủ nhiệm Khương nếm thử thịt kho tàu, béo mà ngấy, tan ngay trong miệng, mùi vị đúng là tuyệt.
“Thật sự ngon."
Thế là đương nhiên, đây là bí phương gia truyền nhà họ Kim.
Vân Hoán Hoán gắp một quả trứng muối, ăn ngon lành.
Quý đoàn trưởng chấn động, nhưng, vẫn giữ vững, mắt Quý Trọng Bình trợn trừng.
Mẹ ơi, chị những quan hệ với bố , mà với Chủ nhiệm Khương cũng thế ?
Thần kỳ!
Vân Hoán Hoán ăn no , liền một phần tráng miệng bữa ăn:
“Có chè đậu đỏ hạt sen bách hợp, uống ?"
“Uống."
Thế thì cùng một phần.
Chủ nhiệm Khương chỉ cái bao tải đất:
“Đây là lãnh đạo cho cháu."
Vân Hoán Hoán thoáng qua:
“Cháu xem ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-370.html.]
“Xem ."
Vân Hoán Hoán đầy hào hứng tháo hộp mù (blind box).
Cô lấy món nào, Chủ nhiệm Khương liền chủ động giới thiệu:
“Đây là gà ác Thái Hòa mới chuyển đến, hầm canh uống, cho cơ thể."
“Đây là đặc sản đồng chí Tân Cương gửi đến, táo tàu, nho khô, dưa lưới, óc ch.ó, đều mang đến cho cháu nếm thử."
Còn đồ ăn vặt khắp thiên hạ, xem , hình tượng thích ăn của cô sâu lòng .
Vân Hoán Hoán vô cùng vui mừng, là đồ ngon.
Chủ nhiệm Khương móc trong túi một chiếc hộp, đưa qua.
“Đây cũng là lãnh đạo cho cháu."
Vân Hoán Hoán vô cùng tò mò, mở xem, là một khối ngọc mịn màng nhuận trạch, hơn nữa là Phật ngọc chạm khắc cực kỳ tinh xảo.
“Ơ, đây là Phật ngọc ạ?"
Đang yên đang lành tại tặng cô một khối Phật ngọc?
Chủ nhiệm Khương mỉm :
“, đây là Phật ngọc Hòa Điền, hy vọng phù hộ cháu bình an, cơ thể khỏe mạnh."
Nam đeo Quan Âm nữ đeo Phật, là một loại cầu phúc dân gian.
Lòng Vân Hoán Hoán chút rung động, ánh mắt dịu vài phần:
“Cháu thích, cháu cảm ơn lãnh đạo."
Chủ nhiệm Khương hiểu rõ tâm tư lãnh đạo nhà , hy vọng cô cơ thể khỏe mạnh, bình bình an an, đừng xảy chuyện nữa.
Quốc gia cần cô, máy bay lái và máy gây nhiễu điện t.ử của cô đều là quốc chi trọng khí, lắp thêm hàng mẫu hạm nữa là mỹ.
“Đây là quà đáp lễ, cần cảm ơn."
“Cháu còn gì, cứ ."
Vân Hoán Hoán hết , tùy tiện :
“Bảo ông mua cho cháu một bức thư pháp nữa , cháu 'Đăng Quán Tước Lâu'."
Đây chuyện khó gì, tin rằng lãnh đạo vui lòng, Chủ nhiệm Khương gật đầu:
“Được."
Ông chỉ mâm đồ nguội:
“Đồ nguội còn ?
Nếu thì đóng gói cho một ít."
“Có ."
Vân Hoán Hoán gọi một tiếng:
“Chị Kim Ngọc, đóng gói một hộp đồ nguội để Chủ nhiệm Khương mang ."
Đợi ông , Quý Trọng Bình đợi nổi nữa hỏi:
“Chị, chị với lãnh đạo lắm ?"
Thế mà cho cô quà!
Vân Hoán Hoán lườm một cái, cái thằng thiếu não, chuyện gì nên , chuyện gì nên , đều hiểu ?
“Sau ở bên cạnh chị, học cách bớt nhiều nhiều, tiết lộ chuyện của chị cho bất kỳ ai, kể cả bố ."
“Nếu , thì thôi."
Mắt Quý Trọng Bình sáng rực, bỗng thấy cái quá thú vị.
Ngay cả bố cũng !
Cậu linh cảm, những ngày sẽ kích thích.
“Được, em hứa với chị."
Vân Hoán Hoán lo lắng, sẽ chuyên dạy quy tắc.
Vài ngày , cô về kinh thành , phía nhiều thêm một phụ trách bưng bê hành lý và cái đuôi nhỏ.
Vừa xuống máy bay, cô thấy một ngoài ý .
Cô ảnh trong tay, chút ngơ ngác, trong ảnh hai đàn ông đối diện, đang đưa thứ gì đó, nhưng cô quen mà.
Hứa Kiến Quân của Quốc An chỉ một đàn ông trong ảnh:
“Đây là bố của Chung Trí Bình, Chung Hướng Đông, đây là đang giao dịch với ."
Vân Hoán Hoán càng kỳ lạ:
“Vậy cho cháu xem cái gì?"
Đây chuyện của cô .
Ảnh giao dịch đều chụp , bắt ?
Hay là thả dây dài câu cá lớn?
Hứa Kiến Quân chỉ đàn ông nghiêng :
“Cháu quen ?"