“Hai bên gặp mặt bắt tay chào hỏi, xã giao, náo nhiệt.”
Tầm mắt Vân Hoán Hoán đặt cô phiên dịch vóc dáng linh lung yểu điệu , ăn mặc thời thượng, giày cao gót, tóc dài buông xõa, trang điểm nhẹ tinh tế, bắt mắt.
Cô dường như phát giác , tầm mắt quét qua, bốn mắt , đối phương ngẩn , đó, khóe miệng khẽ cong lên, dở dở , ẩn ẩn một tia khiêu khích.
Cô vẫy vẫy tay, lớn tiếng :
“Chị gái yêu, chúng gặp ."
Tất cả rạp rạp sang Vân Hoán Hoán.
Vân Hoán Hoán nhướng mày, đây là nghiệt duyên gì thế nhỉ?
Không ngờ gặp cô ở nơi !
Vân Nguyệt Nhi!
Lại còn là phiên dịch của Tập đoàn Haida!
Hỏng chuyện !
“Mẹ chỉ sinh một , chị em gì cả, cái đồ giả mạo như cô đừng lung tung nhận ."
Vân Hoán Hoán bằng tiếng Anh, từng chữ tròn vành rõ chữ, nước ngoài đều thấy, hiểu lắm, nhưng hai chắc chắn ưa .
Vân Nguyệt Nhi tự hỏi khi nước ngoài, trở nên trầm và tiết chế, nhưng, ngờ một câu của Vân Hoán Hoán thể cô nhanh ch.óng vỡ trận, khơi dậy sát khí đè nén đáy lòng.
Càng ngờ trong trường hợp mà cô còn dám càn rỡ, ánh mắt Vân Nguyệt Nhi lạnh :
“Các Trung Quốc vô lễ thế , là hợp tác ý ?
Được, với ông chủ một tiếng."
Các Trung Quốc?
Vân Hoán Hoán lạnh một tiếng:
“Cô đây là xem thành nước ngoài ?"
“ lấy thẻ xanh , tới đến Hoa Quốc chính là Hoa kiều Mỹ tịch."
Vân Nguyệt Nhi kiêu ngạo tự mãn, như thể cao hơn một bậc, “Đợi đấy."
Nhân viên công tác phái đoàn thấy cô kiện, khỏi sốt ruột:
“Đợi chút, gì thì chuyện đàng hoàng."
“Vân Hoán Hoán, đây là nơi công cộng, hai tư thù gì tự giải quyết riêng , đừng đem mặt bàn."
Vân Hoán Hoán liếc một cái, lên tiếng nữa, thôi bỏ , khối cơ hội thu dọn cô .
Trong lòng Vân Nguyệt Nhi vui mừng, cuối cùng cũng gỡ một ván, quả nhiên, chỗ dựa chính là giống .
Ở trong nước, cô đấu Vân Hoán Hoán.
ở đây, cô mới là trùm địa phương, là địa bàn của cô, Vân Hoán Hoán đấu cô .
Trưởng đoàn chủ động :
“Ông Jonathan, chúng đến phòng họp chuyện ."
“OK."
Phòng họp, hai bên mỗi bên một hàng, phiên dịch chủ sự, giới hạn rõ ràng.
Vân Hoán Hoán phụ trách đàm phán, cho nên, ở vị trí dễ thấy phía .
Cô tiện tay cầm một cây b-út xoay xoay, lơ đãng lắng .
Phía Trung Quốc vẫn khá thành ý, sẵn sàng chuyển nhượng cho họ với giá gốc, kiếm một xu.
, Tập đoàn Haida thì thành ý gì, chỉ chê bai máy bay do nước chế tạo, kỹ thuật lạc hậu, so với thế giới kém mấy chục năm.
Vân Hoán Hoán đảo mắt trắng, thực sự , thì xuất hiện ở đây .
Họ dù tự dùng, nhưng thể bán cho đàn em của mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-321.html.]
Vân Nguyệt Nhi đối diện, thấy rõ mồn một, mắt đảo một vòng, bỗng nhiên lớn tiếng :
“Vân Hoán Hoán, cô đảo mắt trắng, đây là bất mãn với ai?
Với Tập đoàn Haida chúng ?"
Mọi rạp rạp sang, Vân Hoán Hoán ha ha , cô thật sự một câm, nhưng cho phép.
“ là khinh bỉ sự phiên dịch sai lệch của cô, nào, xem biểu cảm của ."
Cô mặt tất cả , tặng cho Vân Nguyệt Nhi một cái lườm trắng toát, còn giơ ngón tay giữa lên.
Mọi :
...
Vân Nguyệt Nhi tức giận thôi:
“Vân Hoán Hoán, cô đây là khiêu khích."
Vân Hoán Hoán cô sâu sắc, là cô tự tìm đến.
“Ông Jonathan, những kỹ thuật J-5 ông , thuật ngữ kỹ thuật chuyên môn cô đều dịch sai hết , ví dụ như từ ..."
Cô liền một bắt bẻ hơn mười , chỉ là vấn đề ngữ pháp, thuật ngữ chuyên môn lộn xộn hết cả.
Ông Jonathan vốn khó chịu, nhưng, theo lời của Vân Hoán Hoán, biểu cảm của ông dần dần trở nên mơ hồ.
“ tại ông mời một nhân viên phiên dịch chuyên nghiệp, nhưng, , đây là một quyết định sai lầm, gây tổn thất cực lớn cho hai bên chúng , chuyên môn thì kỹ nghệ (thuật nghiệp hữu chuyên công), đến cũng là chân lý bất biến."
Vân Nguyệt Nhi tức giận quát:
“ dịch sai, ông Jonathan, cô thù với , cố tình báo thù ."
Vân Hoán Hoán ha ha :
“Nếu tin, tìm chuyên gia qua đây thôi, nghĩ nước Nhật rơi (Đế quốc Anh) rộng lớn thế chắc chắn tìm một chuyên gia mà."
“Lời ghi chép , phán đoán?"
Vân Hoán Hoán lục từ trong túi một máy ghi âm bằng bàn tay:
“Máy ghi âm Vân Long, ông đáng giá sở hữu."
Trường hợp như thế tất nhiên chuẩn một máy ghi âm, dùng để ghi chép, vấn đề gì cũng thể lưu trữ.
Ông Jonathan khóe miệng giật giật:
“Đi mời Đại tá Edward tới đây."
Lần , thì đàm phán tiếp , tạm thời nghỉ giải lao.
Khách sạn còn khá chu đáo, đưa bánh lên, nhưng đều tâm trạng thưởng thức.
Vân Nguyệt Nhi sắp vò nát miếng bánh kem , chỉ Vân Hoán Hoán ăn ăn uống uống vô tư lự.
Trưởng đoàn về phía phiên dịch của đoàn , Liễu Mi Nhi:
“Phiên dịch của cô thực sự vấn đề?"
Liễu Mi Nhi thở dài một tiếng dài:
“Thuật ngữ chuyên môn chính xác, một dịch , cô dịch bừa cho xong, lẽ chuẩn bài ."
Đối thoại hàng ngày thông thường thì trôi chảy, còn dịch thuật ngữ chuyên môn, là hai chuyện khác .
Rất nhiều thuật ngữ chuyên môn sâu xa hiếm gặp, là khó dịch nhất.
một ly, một dặm.
Phái đoàn cùng im lặng.
Tìm một phiên dịch như , là coi họ gì?
Hay là căn bản đàm phán thành công thương vụ ?
Ông Jonathan và thủ hạ bán tín bán nghi, khí quái dị.