Xuyên đến lúc thiên kim thật bị bắt cóc [Thập niên 70] - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-04-27 18:07:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn tặng nhiều thế , cả một căn phòng.”

 

“Họ yêu em."

 

Tình yêu ở khắp nơi, khi là vì đồng tình, khi là thương hại, cũng sự yêu thích sâu sắc.

 

Nhân tính vô cùng phức tạp đổi, nhưng phần lớn đều mộc mạc lương thiện.

 

Vân Hoán Hoán chút hiểu, chút m-ông lung, “ chúng quen , là xa lạ mà."

 

Giữa thiết đôi khi còn tổn thương , xa lạ tại ấm áp thế ?

 

“Cháu chỉ vài câu thật giả lẫn lộn, họ tin, còn tặng quà cổ vũ cháu an ủi cháu, cháu... tài đức gì chứ?"

 

Cô thiên về tính biểu diễn nhiều hơn, nhưng thu hoạch chân tình, điều khiến cô cảm thấy hổ thẹn, nhất thời áy náy, cô giống như một kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ.

 

Một bàn tay to lớn ấm áp xoa đầu cô, “Đôi khi, cũng tặng quà cho em, mua kẹo đồ chơi cho em, bù đắp tuổi thơ cho em, cũng ôm em, an ủi cô bé đơn độc nơi nương tựa ."

 

Là coi cô là trẻ con ?

 

Vân Hoán Hoán càng m-ông lung hơn, “Rõ ràng cháu mạnh mà."

 

Sở Từ cô chằm chằm, cô ngoài lạnh trong nóng, miệng cứng lòng mềm, miệng bao giờ chịu thua, nhưng một trái tim mềm mỏng hơn bất cứ ai.

 

“Thích một sẽ gì đó cho cô ."

 

Trong lòng Vân Hoán Hoán thoáng hiện một tia khác lạ, khẽ nghiêng đầu, “Anh... cũng chuẩn quà cho cháu?"

 

“Ừm, định đợi về mới tặng em."

 

Nhân viên công tác ngắt lời, “Cô Vân, những món quà cần chúng giúp cô chuyển tới phòng ?"

 

Thật chuyển quà tới sảnh, nhờ họ chuyển giao, thật sự quá cản trở khách hàng, nên mới dành một phòng chuyên để quà.

 

Vân Hoán Hoán thu thập hết tất cả các tấm thiệp, cô sẽ cất giữ cẩn thận những tấm lòng , mỗi một phần thiện ý đều xứng đáng trân trọng.

 

cầm lấy một con b-úp bê lông xù, một bó hoa tươi, “Tình yêu của cháu đều nhận , nhưng cháu dùng hết nhiều thế , giúp cháu gửi tới cô nhi viện nhé, cháu đem tình yêu của chia sẻ cùng các bạn nhỏ ở cô nhi viện."

 

Nhân viên công tác ngạc nhiên, mặt lộ nụ rạng rỡ, “Được ạ."

 

còn đáng yêu hơn tưởng tượng, còn hơn, a a a, thật một em gái như thế .

 

Vân Hoán Hoán do dự một chút, “Những bó hoa ... thể bán cho tiệm hoa, đổi thành tiền quyên góp cho cô nhi viện ?"

 

Nhân viên công tác càng thích cô hơn, lòng thiện, ai thể yêu cơ chứ?

 

“Có thể ạ."

 

Vân Hoán Hoán tặng một bó hoa tươi cho nhân viên công tác, đầy vẻ ngượng ngùng, “Chị ơi, cái tặng các chị, em phiền ."

 

Nhân viên công tác đầy vẻ bất ngờ, “Cảm ơn em gái Hoán Hoán, chị thích em lắm."

 

Vân Hoán Hoán một tay ôm hoa tươi, một tay ôm đồ chơi lông xù, tâm trạng bay bổng, vui vẻ ngân nga bài Hai chú ong nhỏ.

 

Vui quá!

 

Cảm giác thật hạnh phúc!

 

Cô thích thành phố , vì những con lương thiện tình yêu .

 

Sở Từ bóng dáng cô nhảy chân sáo, bao giờ thấy cô một mặt vui vẻ hạnh phúc như thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-159.html.]

 

Tình yêu là dưỡng chất nhất của cuộc sống.

 

Chưa bao giờ thấy cô thiếu tình yêu, nhưng, khoảnh khắc , chút chắc chắn .

 

Về đến phòng, Vân Hoán Hoán tháo bó hoa , mỗi đều tặng một cành, Giang Ngọc Như vui chịu nổi, ôm chầm lấy Vân Hoán Hoán.

 

Dương Nham Tùng ngượng ngùng vui mừng, một thằng đàn ông to xác thì cần hoa gì chứ?

 

Sở Từ đóa hồng đỏ trong tay, trong lòng đầy ắp, cô thích hoa tươi nhỉ, mua cho cô nhiều hơn.

 

Một bàn tay nhỏ vươn tới, “Quà ?

 

Cho cháu xem nào."

 

Sở Từ nhịn , tính khí vội vàng thật là.

 

Anh lật trong túi một chiếc hộp gấm, mở xem, là bộ ba ngọc trai Úc trắng, dây chuyền, lắc tay, bông tai, ánh châu báu lộng lẫy, tinh tế ôn nhu.

 

“Nhân viên quầy hàng ở trung tâm thương mại giới thiệu đấy, em thích ?"

 

Trong lòng chút thấp thỏm.

 

Vân Hoán Hoán thích ngay, “Thích lắm!

 

Đẹp quá, cháu đeo ngay bây giờ."

 

Nhìn cô hớn hở đeo dây chuyền ngọc trai, soi gương hết ngắm tới ngắm, vui vẻ như một đứa trẻ, Sở Từ nhịn khẽ nhếch khóe miệng.

 

Vân Hoán Hoán mỗi ngày đều bận, bận họp, bận giao lưu với các đại lão, diễn đàn học thuật kiểu là con đường nhất để tích lũy quan hệ.

 

Chẳng mấy chốc, cô quen hết tất cả những tham gia hội nghị, còn trở nên thiết với ít , trao đổi phương thức liên lạc.

 

Tất nhiên, cô cũng gặp yêu, thích, tất nhiên ghét.

 

Sự sắc bén của cô quá mạnh, che lấp hào quang của những mới cùng kỳ.

 

nơi đó tất tranh chấp, gặp kẻ thiện, cô liền chút khách khí mắng .

 

Buổi tối, thương nhân từ khắp nơi đổ về đòi hợp đồng ủy quyền, nối liền dứt, tài sản của cô đang tăng vọt điên cuồng.

 

Khía cạnh Sở Từ và Dương Nham Tùng giúp cô xử lý, cô chỉ cần chuẩn bản thảo diễn thuyết cho ngày mai.

 

khỏi khách sạn, nên , sinh hoạt thường ngày mấy ngày nay của cô dựng thành phim truyền hình, phát sóng luân phiên đài truyền hình, các báo lớn mỗi ngày đều tin tức về cô.

 

Người dân Hương Cảng mỗi ngày niềm vui lớn nhất chính là đuổi theo xem tin tức về cô.

 

Xem mãi xem mãi, liền nảy sinh tình cảm, trong lúc vô tình cô thêm một biệt danh, Em gái Gấu Raccoon.

 

Bởi vì, ngày đó cô chỉ nhận một món đồ chơi, chính là món đồ chơi gấu Raccoon lông xù.

 

Tiệm đá, Hoa t.ử đẩy cửa bước , liền thấy đang mắng , còn mắng khá bẩn.

 

“Cho một phần hủ tiếu xào."

 

Ông chủ lúc mới thấy , quen việc mỗi gọi cùng một món ăn, “Hoa t.ử, mau xem Em gái Gấu Raccoon của chúng , cô bé đáng yêu quá, mắng tới mức hoài nghi nhân sinh."

 

Hoa t.ử theo thói quen về phía màn hình, vẫn là cô bé đó, miệng lưỡi sắc sảo, đanh đá đáng yêu, đáng yêu.

 

Lạ thật, càng cô bé càng thấy thuận mắt, quý mến.

 

 

Loading...