Giang Trọng Lâm cúi đầu bàn tay , đôi bàn tay với lớp da nhăn nheo, ông nuốt những lời trong lòng.
Du Dao thấy ông mãi chịu , cơn tức giận trong lòng nổi lên, tiến tới một bước túm c.h.ặ.t lấy tay Giang Trọng Lâm. Thầy Giang hết hồn, theo bản năng rụt tay . Du Dao quát lên: "Làm cái gì! Chồng của em mà em còn chạm ?!"
Thầy Giang chợt ý nghĩ thoáng qua, nếu ông trẻ mười tuổi, chắc chắn Du Dao lúc sẽ thèm chuyện đàng hoàng với ông, mà sẽ trực tiếp thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Nghĩ , ông hiểu bật .
"Chạm ." Ông hào phóng đưa tay , sắc mặt bình tĩnh : "Không còn như hồi trẻ nữa, da nhăn nheo hết ."
Du Dao nắm c.h.ặ.t t.a.y ông, dùng tay chạm mặt ông. Giang Trọng Lâm quen với kiểu tiếp xúc , theo phản xạ nghiêng đầu lùi .
Cơn giận vất vả lắm mới dẹp xuống của Du Dao bùng lên, tiếp tục quát: "Anh trốn cái gì!"
Thầy Giang lặng lẽ đầu . Ông rũ mắt vợ 40 năm dung nhan đổi, cảm nhận sự mát lạnh má, trong phút chốc thấy hoảng hốt.
Ông nhớ một mảnh ký ức. Sau khi kết hôn, hai luân phiên nấu cơm, thường thì ai thời gian đó nấu, tài nấu nướng của cả hai cũng sàn sàn . Khi cả hai đều rảnh rỗi, đa phần là ông bếp, bởi lúc Du Dao sẽ ở phòng khách chơi game. Ông thích ăn hành tây, nhưng Du Dao thích. Lần đầu tiên ông mua hành tây về, lúc thái uy lực đáng sợ của nó nên cay đến mức chảy nước mắt. Mắt kính khói bốc lên mờ mịt thấy đường, thể lấy tay lau, đành giơ cánh tay lên quệt bừa, suýt nữa rớt luôn cả kính.
Vợ chồng son mới cưới, ông ngại gọi Du Dao đang chơi game ngoài phòng khách giúp. Nào ngờ, Du Dao vốn đang ở phòng khách xuất hiện ngay cửa bếp. Cô liếc bộ dạng chật vật của , : "Ngửi mùi hành tây là chẳng chú ý gì . Mọt sách thì mãi là mọt sách, chút kinh nghiệm sống cũng ."
Nói , cô tiến lau nước mắt mặt . Cảm giác ngón tay cô chạm mặt lúc đó cũng giống hệt như bây giờ.
Dường như thời gian đang ngược, dường như cảnh cũ đang tái hiện. Anh vẫn là thanh niên lông bông dùng tài nấu nướng để lấy lòng vợ, củ hành tây hành hạ đến mức hổ. khi cúi đầu mặc cho ngón tay vợ vuốt ve má, trái tim đập liên hồi.
Ngón tay Du Dao chạm mái tóc điểm bạc bên thái dương Giang Trọng Lâm. Dường như ông bạc tóc sớm hơn những khác. Ông lão Hứa Tiên nhà Dương Quân tuy lớn hơn ông vài tuổi nhưng nhiều tóc bạc như .
Tim Du Dao khẽ nhói lên. Cô bỏ tay xuống, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Trọng Lâm buông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-40-nam-sau-nguoi-yeu-bien-thanh-ong-gia-lam-sao-bay-gio/chuong-16.html.]
Cô bỗng nghiêm túc thẳng mắt Giang Trọng Lâm, hỏi ông: "Anh tại lúc đó em quyết định gả cho , dù Dương Quân ủng hộ vì nhỏ hơn em ba tuổi, ba em cũng phản đối, nhưng em vẫn gả cho ?"
Thầy Giang, trải qua bao sóng gió, vợ trẻ nắm tay hồi lâu, giờ thích ứng nhanh và thể bình chân như vại. Ông uyển chuyển đáp: "Anh nghĩ, là do nhạc phụ đồng ý nên em mới..."
Du Dao ông chặn họng, nghẹn lời. Cô với ba cô đúng là hợp , quả thật cô luôn lấy việc chống đối ông niềm vui, nhưng nếu Giang Trọng Lâm câu thì cô vui . Cho nên cô chẳng nể nang tôn lão ái ấu gì mà nhéo thật mạnh tay thầy Giang một cái.
Tuy cũng lý do đó, nhưng... "Đó là lý do chính." Du Dao nhếch mép, kéo chủ đề .
Thầy Giang thở dài trong lòng, bao dung cho tính khí nóng nảy của trẻ: "Thế là năm đó nghĩ sai ."
Du Dao : "Là bởi vì thích em, nên em mới gả cho ." Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, cô thích nhiều thứ, nhưng từng thích bản . Cô thường cảm thấy đầy rẫy khuyết điểm, chẳng điểm gì đáng để yêu thích. Thế nên khi gặp Giang Trọng Lâm, nhận tình cảm của dành cho , cô kinh ngạc tò mò. Tò mò thể thích cô bao lâu, thế là cô đồng ý gả cho .
"Anh hiểu câu của em ý gì ?"
"..."
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
"Ý em là, nếu hiện tại thích em nữa, thì em sẽ dọn ngoài càng sớm càng , đỡ để khó xử khi đối mặt với em." Nếu ông giữ cô , cô sẽ ngay lập tức.
Ngón tay Du Dao đang nắm Giang Trọng Lâm khẽ động đậy. Thật lâu , ông : "Ở ."
"Được thôi." Du Dao mỉm , "Nói sớm xong , đ.á.n.h ba gậy cũng nặn một chữ."