Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 72: Hỗn Chiến Và Sự Xuất Hiện Của Cán Bộ**
Cập nhật lúc: 2026-03-04 15:00:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn họ Vương Kim Bảo đ.á.n.h ở Đại đội Dương Liễu nên theo để đòi công bằng. ngóng một hồi, thấy sự tình vẻ giống như lời con nhà họ Vương kể lể. Nghe giọng điệu thì rõ ràng là nhà họ Vương mặt dày mày dạn ăn vạ con gái nhà .
Trong đám quan hệ với nhà họ Vương thì vẫn bênh, nhưng cũng chỉ theo vì nghĩa khí cùng đại đội, giờ thấy tình cảnh liền do dự.
Tuy nhiên, dù cũng cùng từ Đại đội Sa Sơn sang, thể trơ mắt đ.á.n.h, nên họ đành căng da đầu xông lên.
đám lập tức nhóm thanh niên trai tráng do Trần Tráng Tráng dẫn đầu chặn .
“Đây là địa bàn của Đại đội Dương Liễu! Muốn đ.á.n.h ? Mấy các đ.á.n.h cả cái đại đội ? Chạy đến đất của chúng mà giương oai, chúng đ.á.n.h các thì các cũng là kẻ đuối lý .”
Trần Tráng Tráng một tay đẩy n.g.ự.c một gã bên Sa Sơn, dằn mặt: “Các cũng thấy cả đấy. Hai con nhà việc gì kiếm chuyện, định bôi nhọ thanh danh con gái nhà . Đánh cho một trận là còn nhẹ đấy!”
Người bên Đại đội Sa Sơn tức khắc chần chờ.
“A a a! Buông con trai tao ! Kim Bảo! Kim Bảo! A a a! Các buông nó ! Tao liều mạng với chúng mày!”
Tuy rằng Vương Kim Bảo chẳng quan tâm gì đến , nhưng Điền Thúy dù Thẩm Nhân Nhân vả cho sưng mặt vẫn cố giãy giụa cứu con trai. Tiếng gào thê lương vang vọng cả một góc trời: “A a a! Sao các giúp? Đều là cùng đại đội, các trơ mắt Kim Bảo nhà đ.á.n.h c.h.ế.t ? Lũ khốn nạn sát thiên đao ...”
Một mụ gào thét mà tạo khí thế như cả một đám đông hỗn loạn.
Thực cũng thể trách đám Sa Sơn . Điền Thúy nhà Thẩm Lão Thất ở ngay đầu thôn, nghĩ rằng chỉ cần dọa nạt một gã đàn ông góa vợ và một con bé ranh con thì cần gì nhiều , nên chỉ gọi bảy tám cùng.
Nào ngờ nhà họ Thẩm đang đãi tiệc, thợ thầy, thanh niên trai tráng trong thôn đều đang tụ tập ăn uống ở đó. Quân bên Thẩm gia áp đảo .
Cho nên đám Sa Sơn dù giúp cũng lực bất tòng tâm, đều nhóm Trần Tráng Tráng chặn bên ngoài.
Vương Kim Bảo thấy tình thế bất lợi, vội vàng lăn đất giả c.h.ế.t. Điền Thúy thấy con trai im bất động, tưởng con đ.á.n.h c.h.ế.t, càng điên cuồng vùng vẫy phản kích, kết quả Thẩm Nhân Nhân trấn áp càng mạnh tay hơn.
“Dừng tay! Tất cả dừng tay cho !”
Đại đội trưởng Chu Mãn Thương, kế toán Đinh Thủ Thường, tiểu đội trưởng Chu Bồi Quân cùng một dân trong thôn vội vã chạy tới.
Thực vẫn còn đang đ.á.n.h hăng say chỉ Thẩm Nhân Nhân và Điền Thúy. Nghe tiếng Chu Mãn Thương quát, Thẩm Nhân Nhân vung tay ném Điền Thúy xa. Điền Thúy đẩy ngã phịch xuống đất, òa lên lóc t.h.ả.m thiết: “Không còn vương pháp nữa ! Đại đội Dương Liễu ỷ đông h.i.ế.p ! Kim Bảo ơi! Con trai ơi...”
Vừa mụ bò lồm cồm về phía Vương Kim Bảo đang giả c.h.ế.t.
Thẩm Nhân Nhân nhíu mày con trai: “Mày đ.á.n.h nó bò đất ?”
Nga
Triệu Chính Dương vẻ mặt cạn lời: “Con mới đ.ấ.m nó một cái, còn dùng hết sức .”
Thẩm Nhân Nhân: “...”
Chu Mãn Thương tức giận quát: “ thấy việc đồng áng ít quá nên các rảnh rỗi sinh nông nổi đúng ? Từng một...”
Ông về phía "chiến trường", đột nhiên nghẹn lời, câu mắng tiếp theo tắc nghẹn trong họng.
Bởi vì ông chợt nhận , những đang đ.á.n.h ... chẳng ai là của Đại đội Dương Liễu cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-72-hon-chien-va-su-xuat-hien-cua-can-bo.html.]
Nghe báo cáo là Đại đội Sa Sơn sang gây sự, chắc là hai con đang ăn vạ đất . Còn đ.á.n.h họ... À, là Thẩm Nhân Nhân, là đại đội , nhưng lấy chồng mấy chục năm nay, giờ là Đại đội Bắc Sơn Áo. Hai thanh niên chắc là con trai bà , cũng là Bắc Sơn Áo nốt.
Hai bên tham chiến đều là ngoài, Chu Mãn Thương cái danh Đại đội trưởng Đại đội Dương Liễu cái gì bây giờ?
Trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Chu Mãn Thương hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Thẩm Nhân Nhân bèn đem đầu đuôi câu chuyện kể ngắn gọn, súc tích.
Người dân Đại đội Dương Liễu đây là đứa cháu ngoại mà Điền Phương từng mai mối cho Thẩm Mạt Nhi, ai nấy đều tò mò kỹ. Xem xong đều cảm thán, thảo nào bà cô Thẩm Nhân Nhân nổi điên. Cái ngữ "dưa vẹo táo nứt" thế mà đòi cưới hoa khôi của Đại đội Dương Liễu bọn họ ư?
, hoa khôi.
Mọi mắt mù, sớm nhận từ khi kinh tế khá giả, Thẩm Mạt Nhi còn cúi gằm mặt lủi thủi như , tính cách vui vẻ hơn, nhan sắc cũng ngày càng mặn mà, xinh nhất nhì cái thôn .
Lại những lời lẽ hoang đường của gã trai , cộng thêm việc Thẩm Nhân Nhân thuật lời của Điền Thúy, nắm tay của các thanh niên trong thôn đều cứng vì giận.
Đây chỉ là tự lượng sức , mà còn là ôm tâm tư đen tối ăn tuyệt hậu, chiếm đoạt gia sản. Đã thế còn dám kéo bè kéo cánh sang tận đây gây sự, định bôi nhọ thanh danh để ép cưới.
Mặt Chu Mãn Thương đen như đáy nồi. Gia đình việc quá mất mặt, còn dám coi thường Đại đội Dương Liễu bọn họ.
Tuy nhiên, vụ thu hoạch sắp đến, Chu Mãn Thương gây rắc rối lớn với đại đội bạn. Ông suy nghĩ một chút : “Các việc thiếu đạo đức, thể trách nhà họ Thẩm động thủ. Nếu là đ.á.n.h tay đôi, hai bên đều qua , thấy cũng ai thương nặng, chuyện dừng ở đây thôi. Hôn nhân đại sự do đôi bên tình nguyện. Con gái đại đội chúng ưng con trai đại đội các , các dùng thủ đoạn hạ lưu . Nếu còn , sẽ trực tiếp việc với Đại đội trưởng bên đó và báo cáo lên công xã.”
Lời ông thấu tình đạt lý, nhưng con Điền Thúy bỏ ngoài tai.
Thấy cán bộ đại đội đến, ai dám đ.á.n.h nữa, Vương Kim Bảo cũng thèm giả c.h.ế.t, bật dậy như lò xo: “Điều kiện của như thế , từ bỏ cả việc lấy vợ công nhân, cán bộ để chọn cô , còn đồng ý cho sính lễ, cô còn cái gì hài lòng?! Chẳng qua là vòi thêm tiền sính lễ chứ gì? cho thêm mấy đồng là chứ gì? Đã thế còn cho đ.á.n.h ! Đợi đấy, cưới về sẽ bảo bà nội dạy dỗ quy củ cho cô .”
Điền Thúy cũng lồm cồm bò dậy, phủi đ.í.t: “Phi! Muốn sính lễ cái rắm! Có bà cô hung dữ như thế, một xu sính lễ tao cũng cho!”
Chu Mãn Thương: “...”
Mọi : “...”
Hai con nhà đ.á.n.h đúng là oan chút nào!
Thật sự, ai xong mà nhịn tẩn cho một trận?
Thẩm Thiệu Nguyên cửa nhà, lạnh lùng con Điền Thúy. Hắn nghiêng đầu thì thầm vài câu với Trịnh Gia Dân đang cạnh. Trịnh Gia Dân gật đầu, lập tức chạy biến .
Mẹ con Điền Thúy vẫn lải nhải tự biên tự diễn, những xung quanh họ với ánh mắt phức tạp. Càng càng nghi ngờ đầu óc hai con vấn đề. Ngay cả của Đại đội Sa Sơn cùng cũng cảm thấy hổ , bắt đầu lảng tránh ánh mắt của dân Dương Liễu.
Không lâu , Trịnh Gia Dân dẫn theo nhà bác hai Thẩm gia .
À, phía còn cả nhà bác ba. Tào Mai đầu, vẻ mặt hớn hở như sắp xem kịch .
“Chị dâu hai! Lần chị bảo gả con bé Mạt Nhi cho nhà họ Vương, nhà họ chỉ một mụn con trai, bảo chúng mắt đừng đòi sính lễ. Đợi cưới xong, chị và Mạt Nhi nội ứng ngoại hợp, chắc chắn sẽ lừa hết gia sản nhà họ về. Chị còn bảo chị chẳng cầu gì khác, chỉ cần trả tiền chị bỏ mua gạch xây nhà là . nhớ lúc đó từ chối thẳng thừng. con gái là bảo bối, khác mang núi vàng núi bạc đến đổi cũng chịu. còn , con gái là chính trực, nó chỉ sống đường đường chính chính, tuyệt đối bao giờ mấy trò mèo mả gà đồng đó.”