Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 126: Bữa cơm ấm cúng và những lời đồn đại

Cập nhật lúc: 2026-03-05 01:18:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đợi Thẩm Mạt Nhi gì, Chu Mãn Thương khóa cửa xong , thoáng thấy hai bọn họ, bước chân chuyển tới: “Mạt Nhi, thanh niên Phó, hai đây là...”

Thẩm Mạt Nhi : “Bác đại đội trưởng, sang nhà cháu ăn cơm tối ạ. Tối nay thanh niên Phó và thanh niên Trịnh qua đây góp gạo thổi cơm chung.”

Chu Mãn Thương: “Bác bảo nhà ai hầm canh gà mà thơm nức đến tận văn phòng đại đội. Các cháu cứ ăn , trong nhà nấu cơm , đang chờ bác về ăn đấy.” Thời đại , thể dễ dàng sang nhà khác ăn chực ?

Ông Phó Minh Trạch một cái: “Thanh niên Phó giúp đỡ gánh nước đúng , cùng thôi. Nghe ruộng thí nghiệm của điểm thanh niên trí thức các mọc lắm, thuận tiện báo cáo cho một chút?”

Phó Minh Trạch cứ như cái đinh đóng cột ở đó, chân cũng dịch một chút, : “ đây giúp xách nước. Đại đội trưởng, chuyện dăm ba câu , là ngày mai bác lên điểm thanh niên trí thức, chúng vườn rau thực địa xem xét, đến lúc đó sẽ báo cáo cẩn thận hơn.”

Chu Mãn Thương định con gái rửa rau thôi mà, cần canh bên cạnh chuyên môn giúp xách nước. ông cũng nhanh phản ứng , biểu tình lộ vài phần kinh ngạc: “Ái chà, hai đây là...”

Ông hết câu, ngón tay chỉ chỉ Phó Minh Trạch, lắc đầu bật : “Được , trưa mai sẽ qua điểm thanh niên trí thức xem .”

Thẩm Mạt Nhi mặt đỏ đến tận mang tai. Chờ Chu Mãn Thương xa, nàng trừng mắt Phó Minh Trạch: “Anh hươu vượn cái gì với đại đội trưởng thế hả!”

Phó Minh Trạch: “ hươu vượn chỗ nào? Muốn giúp đỡ xách nước là hươu vượn ?”

Thẩm Mạt Nhi hừ một tiếng, đúng lý hợp tình : “ bảo là hươu vượn, chính là hươu vượn.”

Phó Minh Trạch sờ mũi, gật đầu: “Ừ, đối tượng cái gì cũng đúng.”

Thẩm Mạt Nhi: “...”

Đối tượng kiểu hỗn tiếc thế , nàng thể trả hàng ?

Nga

Tuy nhiên, chờ Thẩm Thiệu Nguyên về đến nhà, thanh niên Phó “hỗn tiếc” liền như con hồ ly lỡ lộ đuôi, lén lút giấu cái đuôi về, trở nên thành thật chính trực vô cùng, ngay cả liếc nàng thêm một cái cũng dám.

Trên bàn cơm cũng ân cần vô cùng, cầm đôi đũa sạch, ngừng gắp thức ăn cho Thẩm Thiệu Nguyên, thi thoảng cũng gắp cho Thẩm Mạt Nhi một hai miếng. Thẩm Thiệu Nguyên liếc một cái, liền ngoan ngoãn đặt đũa xuống.

Trịnh Gia Dân tỏ vẻ phục: “Minh Trạch, gì con gà cũng góp tiền mà, gắp cho miếng thịt nào?”

Phó Minh Trạch lạnh mặt: “Tay gãy mà cần gắp cho?”

Trịnh Gia Dân: “Thế tay chú Bảy và đồng chí Thẩm Mạt Nhi cũng lành lặn mà. Tuy rằng chúng tới ăn chực uống ké, nhưng cũng thể trắng trợn táo bạo bên trọng bên khinh như chứ!”

Thẩm Thiệu Nguyên cái tên ngốc , tức khắc cảm thấy buồn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-126-bua-com-am-cung-va-nhung-loi-don-dai.html.]

Cơm nước xong, Phó Minh Trạch tự giác rửa bát, Trịnh Gia Dân theo giúp đỡ. Chờ dọn dẹp xong xuôi, bưng cái ghế nhỏ mái hiên tán gẫu với Thẩm Thiệu Nguyên: “Chú Bảy Thẩm, khi nào hai dọn sang nhà mới thế?”

Thẩm Thiệu Nguyên dựa lưng chiếc ghế cũ sửa , ngẩng đầu vầng trăng khuyết như lưỡi câu bầu trời đen nhánh, ngẫm nghĩ : “Chờ trăng tròn .”

Trịnh Gia Dân cảm thán: “Chú Bảy Thẩm, cháu với chú , giờ quen mới thấy chú giống nông dân đời đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, mà giống mấy văn nhân nhã khách đủ thứ thi thư trong sách cổ hơn.”

Thẩm Thiệu Nguyên và Thẩm Mạt Nhi đang bên cơ hồ đồng thời liếc Trịnh Gia Dân.

Vừa lúc Phó Minh Trạch từ bếp , theo tầm mắt Thẩm Mạt Nhi Trịnh Gia Dân một cái, tưởng đang nhảm về Luận Ngữ, bèn : “Trịnh Gia Dân, về thôi.”

Trịnh Gia Dân: “Sao thể ăn no xong là về ngay , chúng cũng tiếp chuyện chú Bảy Thẩm chứ. Về sớm thế gì, để cái bản mặt âm hiểm của tên tiểu nhân Thạch Vĩ ?”

Hắn đầu tiếp tục trò chuyện với Thẩm Thiệu Nguyên: “Chú Bảy Thẩm, quan hệ chúng thế , cháu cũng sợ cho chú . Cái tên Thạch Vĩ ở điểm thanh niên trí thức bọn cháu , thứ lành gì . Cháu thấy lén lút lục lọi đồ đạc của Minh Trạch, cháu thì phắt dậy, bảo là thấy con gián bò nên đập. Chậc, ai mà tin , cháu đeo kính đây , rõ mồn một.”

Thẩm Thiệu Nguyên liếc , thầm nghĩ: *Chúng quan hệ gì mà sợ mấy chuyện với ?*

Trịnh Gia Dân tiếp tục: “ Minh Trạch kiểm tra , bảo mất đồ gì. Hai ngày nay cháu đều lặng lẽ theo dõi , cứ việc gì là lượn lờ quanh giường Minh Trạch, cũng chẳng cái trò gì.”

“Chú bảo bệnh ? Cả cái điểm thanh niên trí thức , Minh Trạch là nghèo nhất, trộm đồ thì cũng nên tìm cháu chứ, chú ?”

Ba còn : “...”

Thẩm Thiệu Nguyên thầm nghĩ, tên nhóc ngốc nghếch , vuốt m.ô.n.g ngựa thì giỏi, nhưng tâm cơ thì thật sự chút nào. Nếu ở trong hoàng cung Đại Lương, e là sống quá ba ngày.

“Liệu khi nào tìm tiền bạc, mà là thứ khác?” Thẩm Mạt Nhi về phía Phó Minh Trạch.

Phó Minh Trạch cũng đang nàng, ánh mắt mang theo ý trấn an: “Không việc gì .”

Thẩm Thiệu Nguyên nổi cái bộ dạng liếc mắt đưa tình của hai bọn họ, dậy : “Được , các về .”

Thẩm Mạt Nhi cha một cái, bật : “Về , về , mai cha còn dậy sớm nữa.”

“Đi . Chú Bảy Thẩm, đồng chí Thẩm Mạt Nhi, hai nghỉ ngơi sớm nhé. Lần tới chờ nhà cháu gửi phiếu thịt, cháu kiếm con gà nữa tới. Ai da, canh gà hầm ngon thật đấy, ngon hơn hồi nhà mới nhiều!” Trịnh Gia Dân vẫn còn dư vị tư vị tuyệt vời của món canh gà.

“Được, hôm nào gọi các sang ăn cơm.”

 

 

Loading...